Chương 1

Đinh đinh đinh...

Đinh đinh đinh...

Làn sóng biển mang theo gió thổi ùa đến, tiếng chuông xe đạp trên đường phố và tiếng chuông gió treo dưới mái hiên quán ăn vang lên hòa quyện, trong trẻo mà dễ chịu.

Hạ Thành là một thành phố ven biển, vùng biển xanh mênh mông ấy đã thu hút vô số du khách từ phương xa tìm đến. Mặc dù kỳ nghỉ Quốc Khánh đã qua, nhưng lượng khách du lịch quanh khu vực ấy dường như vẫn chưa giảm. Trên con đường ven biển, du khách vẫn tấp nập qua lại, tiếng rao hàng của người bán dạo cùng tiếng trẻ con nô đùa hòa quyện vào làn gió mằn mặn từ biển, vừa náo nhiệt vừa ồn ào.

Đình Kha tựa lưng vào ánh hoàng hôn mùa thu, ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ mặt biển khẽ lung linh trên khuôn mặt tuấn tú, như đang nũng nịu làm nũng với người ấy, nhưng chủ nhân của khuôn mặt ấy dường như chẳng hề để tâm, trên những đường nét quá mức xinh đẹp ấy không hề gợn lên chút cảm xúc, chỉ dùng đôi mắt màu hổ phách ánh lên bởi ánh tà dương, chăm chú nhìn người đối diện không chớp mắt.

Qua chiếc bàn đầy hải sản, đối diện Đình Kha là một thanh niên khôi ngô. Trên xương hàm bên trái của thanh niên dán một miếng gạc trắng muốt, hắn đang cười nhàn nhã, thần sắc lười biếng, giọng nói thờ ơ theo làn gió biển mà vang đến:

“Thôi nào, bảo bối, em sai rồi. Đừng giận nữa được không?”

Đình Kha không nói lời nào.

Anh và Nguyên Trì đã bên nhau ba năm. Trong ba năm ấy, anh không biết bao nhiêu lần phát hiện Nguyên Trì không giống người bình thường. Lúc công khai lúc âm thầm, anh đã đưa hắn đi gặp bác sĩ tâm lý nhiều lần, nhưng chẳng có kết quả gì.

Không phải vì Nguyên Trì không hợp tác. Trái lại, mỗi lần đi khám, hắn đều cực kỳ hợp tác, nhưng kết quả của sự “hợp tác” đó là mấy lần suýt khiến bác sĩ tâm lý phát điên.

Còn bản thân Nguyên Trì thì chưa từng thấy hành vi của mình có gì quá đáng. Dù luôn miệng xin lỗi, nhưng hắn chưa từng thay đổi, dù chỉ là một chút.

Trước đây là thế, hiện tại vẫn vậy.

Đình Kha là đội trưởng đội hình sự của phân cục thành phố Hạ Thành. Một tháng trước, trong lúc truy bắt tội phạm, anh bị kẻ xấu tấn công và bị thương ở tay, phải khâu mười ba mũi.

Làm cảnh sát hình sự thì bị thương là chuyện quá đỗi bình thường, Đình Kha cũng đã quen rồi. Khâu xong, anh lại tiếp tục lao vào truy lùng tội phạm như thường.

Một tuần trước, nghi phạm đã bị bắt.

Nói ra cũng buồn cười, cả một đội cảnh sát hình sự to lớn như vậy, lại không có chút manh mối nào về nghi phạm. Cuối cùng lại nhờ một sinh viên đại học thu thập được manh mối mới có thể bắt được tên tội phạm đó.

Đúng vậy, sinh viên đại học ấy chính là Nguyên Trì.

Trong mấy ngày Đình Kha bị thương, hầu như mỗi ngày Nguyên Trì đều ôm lấy cánh tay bị thương của anh, nhẹ nhàng hôn lên, vừa hôn vừa nói:

“Bảo bối không đau nữa rồi.”

Hai người đã bên nhau ba năm, chỉ cần một ánh mắt của Nguyên Trì là Đình Kha đã biết hắn đang nghĩ gì. Vì vậy anh nói:

“Lâu rồi không còn đau nữa, vết thương nhỏ thôi mà, em đừng lo vớ vẩn nữa.”

“Ừm.” Nguyên Trì áp má vào vết thương, cọ cọ vài cái. Ở nơi Đình Kha không nhìn thấy, trong đáy mắt đen kịt của hắn hiện lên một tia lạnh lẽo đến rợn người:

“Vết thương nhỏ thôi mà.”