Chương 15

Sau một ngày bận rộn, Lê Việt về đến nhà thả mình trên sofa nhìn hồ sơ trên bàn nhớ đến lời Hà Dao nói, những tin nhắn với chị Diễm, cậu như muốn điên rồi. Lê Việt tự hỏi: "Tại sao lại là mình? Tại sao Dư Quân lại chọn cậu, cậu chỉ là một beta bình thường rất bình mà thôi. Không có pheromone, không có tử ©υиɠ, đánh dấu sau gáy cũng không có. Tại sao Dư Quân lại chọn cậu rồi khổ sở đến vậy? Hai năm, anh ta thà để chứng rồi loạn pheromone làm cho phát điên, thà bị nhốt trong phòng thí nghiệm, cũng không muốn đánh dấu omega khác."

Lê Việt rất muốn hỏi Dư Quân đáng sao? Cậu muốn tự tát cho bản thân mình một cái để tỉnh táo lại, đáng chết cậu lại dao động, lại thấy Dư Quân rất đáng thương. Ngửa đầu ra phía sau dùng hai tay che mặt Lê Việt chăm chọc bản thân, đến giờ này cậu vẫn còn chút tình cảm với tên điên đó. Trên đời này, thật sự có tồn tại lời nguyền sao? Thật sự như Lancer nói alpha nhà họ Dư đều mắc cùng căn bệnh sao? Lê Việt không biết kế tiếp nên làm như thế nào?

Ở biệt thự nhà họ Dư, Dư Quân sắc mặt đen thui nhìn mọi người trên bàn ăn. Ông nội lớn ông nội nhỏ, hai người cha của anh, hai người Dư Quảng, ai cũng có đôi có cặp, được chăm sóc cho bạn đời của mình, liếc nhìn Dư Quý bên cạnh dù không có bạn đời nhưng ít nhất nó vẫn gặp mặt được. Chỉ có anh, cũng chỉ có anh là không có bạn đời, khốn kiếp, tất cả đều khốn kiếp.

Dư Quý nhìn Dư Quân nhai thức ăn mà như đang nhai kẻ thù thì cảm giác sảng khoái không thôi, đáng đời, dù thế nào thì ít nhất anh vẫn hơn thằng khốn bên cạnh này một bậc. Tình yêu của anh vẫn đến công ty, tuy không thể xơ múi gì nhưng cũng ngắm nhìn được, lâu lâu cũng được nắm lấy bàn tay thon dài kia dù đổi lại vài cái tát, nhưng không sau alpha da dày thịt béo, tát cũng chả đau cứ như đang gãi ngứa thôi.

Dư Quân đợi mọi người đều buông đũa mới mở miệng: "Khi nào còn mới được gặp Lê Việt?"

Dư Quân dù có ngu cũng nhận ra được Lê Việt được người giúp đỡ, nếu không sao có thể tránh thoát tai mắt những người anh đã sắp xếp, sao cậu ấy có thể rời khỏi thành phố Hải một cách trơn tru đến vậy, thậm chí đến bây giờ người của anh cũng chưa tìm thấy. Dù có sự giúp đỡ của Phạm Kiên, Hà Dao thì cũng không thể trốn lâu như vậy được.

Chỉ có thể là người trong nhà cố tình che giấu, Dư Quân nắm chặt nắm đấm giữ lấy bình tĩnh.

Cha nhỏ múc một một bánh ngọt cho vào miệng: "Khi nào thằng bé có thể chịu gặp thì con mới có thể gặp."

Dư Quân lớn tiếng: "Cha!!!"

Hai mắt sắc bén của Dư Hoà cũng là cha lớn cảnh cáo nhìn Dư Quân: "Dư Quân chú ý thái độ của mình."

Dư Quân nôn nóng: "Nhưng mà..."

Cha nhỏ lại lên tiếng: "Con phải cho thằng bé có thời gian suy nghĩ, phải để thằng bé có không gian để thở, không thể ép buộc nếu không sẽ phản tác dụng."

Dư Hoà gật đầu: "Cha con nói đúng!"

Dư Quân tức đến khó thở: "Đúng? Nếu không phải tại các người thì con và Lê Việt sẽ đi đến bước này sao?"

Ông nội lớn Dư Chiến lên tiếng: "Ha, vậy để đến khi thằng bé biết con là một thằng điên, đến khi con không thể kìm nén bản thân được nữa hay là đợi đến khi mọi chuyện đi đến bước không thể cứu vãn được nữa...?"

Dư Quân cắn chặt răng: "Nhưng con chưa từng phát bệnh, bên cạnh em ấy năm năm con chưa từng có..."

Ông nội nhỏ Giảng Thanh mở miệng, nhỏ nhẹ hỏi: "Không phát bệnh của con là liều lượng thuốc ức chế mỗi năm mỗi tăng sao? Hay là vì tính kháng thuốc nên mỗi năm mỗi cô đặc hơn? Ông nội sẽ không cho phép con tàn hại bản thân mình như thế, cũng không cho phép con tổn thương người khác! Đến khi nào thằng bé suy nghĩ thấu đáo thì lúc đó con mới có thể gặp."

Dư Quân thở hỗn hển, pheromone không kiểm soát được toát ra ngoài, bọn chúng bay múa loạn xạ trong phòng cho thấy chủ nhân đang rất tức giận. Ngay khi pheromone của Dư Quân mất kiểm soát thì các alpha có mặt tại đây cũng thả ra pheromone của mình, họ dịu dàng dùng pheromone bao trùm lấy bạn đời để tránh bị Dư Quân làm bị thương. Các alpha đều là cùng cấp bậc với nhau nên bọn họ đều không ai nhường ai, phòng ăn trở thành một bãi chiến trường của rượu.

Ông nội lớn Dư Chiến có pheromone là mùi của La Tâche (DRC), một chai rượu burgundy có mùi nấm truffle xen lẫn mùi da thuộc và xì gà.

Cha lớn Dư Hoà có pheromone là mùi của Corton-Charlemagne với hương vị xen lẫn giữa mặn và ngọt cùng với mùi thảo mộc đến từ Mùi cam thảo đen (black licorice).

Dư Quảng có pheromone là mùi Puligny-Montrachet Les Pucelles với hương sương sớm lạnh lẽo trên đá khi nồng hơn là mùi hạnh nhân trắng xen kẽ giữa hoa nhài và chút thanh mát của vỏ chanh.

Dư Quý có pheromone là mùi của Faiveley Corton-Charlemagne Grand Cru là một bản độc tấu vĩ cầm với vôi, hạt dẻ non, gỗ ấm, và cuối cùng là một hơi cam thảo đen thoảng qua. Như làm người đang dạo bước giữa những thạch nhũ trong hang núi đá cổ.

Dư Quân có pheromone là mùi của Clos Saint-Jacques một đoạn nhạc cello trầm thấp, với sự kết hợp mùi anh đào đen lặng lẽ theo sau mùi đất ẩm dưới chân gỗ, và tiêu đen nghiền trong lòng bàn tay lạnh.

Năm thùng rượu Burgundy lâu năm trộn lẫn vào nhau đủ để quật ngã một con nai sừng tấm, không ai chịu thua ai.

Dư Chiến lạnh lùng cười nhạo, tuy ông không phải là Premier Cru nhưng cũng đủ sức quật chết mấy con nghé này, trong lúc họ đang hăng say chiến đấu thì rầm một tiếng, Giảng Thanh đặt mạnh cái nĩa trong tay xuống bàn.

Ông nhẹ nhàng lau miệng đảo mắt nhìn năm alpha rồi nhìn sang con dâu Lý Dương và cháu dâu Lancer: "Hôm nay, các con đến phòng ta đi, mấy hôm trước ta vừa có được vài món đồ trong buổi đấu giá muốn tặng cho các con."

Lý Dương và Lancer gật đầu đồng ý, Giảng Thanh lại nhẹ nhàng nói: "Cũng lâu rồi chúng ta không có thời gian tâm sự, ta cũng muốn nghe kỹ hơn về Lê Việt, tối nay cả hai ngủ cùng ta đi."

Lý Dương và Lancer lại gật đầu đồng ý. Dư Chiến, Dư Hoà và Dư Quảng vừa nghe đã đồng thanh hét lớn: "Không được."

Giảng Thanh lại cười nhẹ: "Ta không hỏi ý kiến của ba người, im lặng và đi ngủ đi nếu không..."

Dư Chiến như nhớ đến gì đó, ông ném khăn ăn lên bàn bật dậy chạy nhanh lên lầu, Dư Hoà và Dư Quảng thấy Dư Chiến chạy thì nghiến răng chửi thầm: "Lão già chết tiệt!!! Nhanh hơn chó nữa!!!"

Hai người đành cười gượng rồi đi lên lầu, giờ mà không đi thì không phải là không được ôm vợ ngủ một đêm thôi đâu mà là cả tuần tiếp theo cũng không thấy được vợ. Họ đã quá hiểu thủ đoạn của cha nhỏ (ông nội nhỏ), thật là độc ác lại bắt alpha tách khỏi omega của mình.

Đợi Dư Quý cũng bước lên lầu, Giảng Thanh mới nhìn về phía Dư Quân, ông nói: "Ta đã cho Lancer đưa kết quả trị liệu mấy năm nay của con cho Lê Việt."

Dư Quân nghe thế kinh ngạc ngẩng đầu muốn nói gì thì bị Giảng Thanh đưa tay ngăn cản: "Con nghe ta nói hết đã.

Lê Việt là một beta không thể ngửi thấy pheromone cũng không thể để con đánh dấu, đây là lý do vì sau ông nội của con phản đối. Alpha không có cảm giác an toàn đã rất khó chịu huống chi với tình trạng của alpha nhà mình thì chỉ nặng thêm, cũng đẩy nhanh tiến độ của bệnh tình. Lê Việt không phải là người cùng thế giới của chúng ta, tất nhiên ta không khinh thường xuất thân của thằng bé mà ngược lại ta rất thích. Một người bình thường luôn nỗ lực vươn mình đáng được khen ngợi nhưng không thể không công nhận xuất thân là đường ranh giới phân chia rõ ràng giữa con và Lê Việt. Từ kiến thức, trải nghiệm, bạn bè, trường hợp phải đối mặt.... Quan trọng nhất là trong năm năm quen nhau Lê Việt chả biết gì về nhà họ Dư, và con có giới thiệu Lê Việt cho bạn của con không? Trong sự nghiệp của con có hình bóng của Lê Việt không? Có dẫn thằng bé tham dự các sự kiện của gia tộc, có khoá chặt thân phận Lê Việt là bạn đời của con không?"

Dư Quân gục đầu im lặng, hai tay nắm chặt nổi đầy gân xanh, anh không có, Lê Việt luôn bị anh giấu kín, em ấy chỉ quanh quẩn trong căn nhà mà anh cho là tổ ấm ấy. Anh...

Giảng Thanh lại nói tiếp: "Dư Quân, con không thể lấy lý do bảo vệ hay là nói do sợ hãi người nhà phản đối mà nhốt Lê Việt vào trong cái l*иg son vô hình do con tạo ra. Như con đã thấy cái l*иg ấy không bền chắc như con tưởng, chỉ cần Dư Nhung đẩy nhẹ một cái là nát rồi, con chim mà con nhốt cũng không chần chờ vỗ cánh bay đi. Dư Quân, cái l*иg bền chắc nhất là tình yêu của con, chỉ khi con chim tự nguyện chui vào thì dù không có l*иg nó cũng sẽ không bay mất."

Hai mắt Dư Quân đỏ ngầu nhìn Giảng Thanh: "Dạy cho con, dạy cho con cách giữ lấy Lê Việt, con không thể không có em ấy."

Giảng Thanh nhìn Dư Quân một lúc: "Đợi Lê Việt suy nghĩ kỹ thì con mới được gặp thằng bé, còn bây giờ hãy làm tốt công việc của con đi."

Dư Quân gật đầu, xin phép trở về phòng nghỉ ngơi, khi anh vừa quay lưng giọng Giảng Thanh đã vang lên: "Cách giữ chân một con chim tự do bay lượn là để nó tự buộc dây vào chân mình, dù có bay bao xa nó cũng sẽ tự trở về. Còn cái l*иg mà con xây nên phải đủ rộng lớn để con chim đó không biết nó đang sống trong một cái l*иg."

Dư Quân im lặng không trả lời chỉ nhanh chân bước đi, Giảng Thanh nhìn bóng lưng của anh mà thở dài, trong lòng chỉ có thể nhẹ giọng xin lỗi Lê Việt. Giữa tình người và gia đình ông tất nhiên sẽ chọn gia đình, ông không thể trơ mắt nhìn cháu trai của mình biến thành kẻ điên.

Nhìn Lý Dương và Lancer bên cạnh, họ cũng chỉ cười nhẹ nhấp một ngụm trà.

Lancer nói: "Lê Việt vẫn còn tình cảm với Dư Quân, cũng may chúng ta đã tìm ra thằng bé sau nửa tháng bị giam cầm. Nếu không..."

Lý Dương hỏi: "Lancer, con thấy bọn nhỏ còn tình cảm thật sao?"

Thấy Lancer gật đầu, Lý Dương nhẹ nhõm. Chỉ cần còn là được.

Giảng Thanh lại nói: "Tiếp theo phải chờ vào con rồi, Lý Dương."

Lý Dương gật đầu, trong lòng chỉ có thể nói xin lỗi Lê Việt, ông là người ích kỷ, với ông chỉ có gia đình mới quan trọng nhất.