Nửa tháng kể từ ngày bị đưa đến đây, Lê Việt không biết mình có thể làm gì để Dư Quân có thể đổi ý. Nữa tháng này, Dư Quân luôn ở cạnh Lê Việt, không ra khỏi nhà, chỉ khi đến giờ ăn mới đi đến căn nhà mà anh từng nói để lấy đồ ăn. Hôm nay, Lê Việt tỉnh lại không thấy Dư Quân đâu, vừa bước xuống nhà đã thấy trong phòng khách ngồi một người khác, cậu hốt hoảng dừng lại như muốn xác định có người thứ ba đã xuất hiện trong căn nhà này.
Người đàn ông khoảng 30 tuổi, ăn mặc sang trọng, mái tóc đen được chải vuốt gọn gàng càng làm sáng bừng khuôn mặt tuấn tú của anh.
Người đàn ông thấy Lê Việt thì đứng lên chào hỏi: "Xin chào, xin tự giới thiệu tôi tên là Lancer, rất xin lỗi vì để cậu phải rơi vào hoàn cảnh này."
....
Vừa đặt chân xuống cảng, Hà Dao đã lao đến ôm chầm lấy Lê Việt, cô ấy khóc không thành tiếng tự trách bản thân, luôn miệng nói xin lỗi vì để cậu một mình nên mới bị tên khốn đó bắt đi. Lê Việt mất một lúc lâu mới ôm chặt Hà Dao như muốn xác định được đây không phải là mơ, anh đã thoát khỏi ngôi nhà đó, đã được trở lại đất liền.
Phải hơn sáu tháng điều trị tâm lý, Lê Việt mới có thể trở lại cuộc sống bình thường, anh cũng không quan tâm Dư Quân, không hỏi tin tức về anh ta, Lê Việt như muốn ném anh ta ra khỏi cuộc đời mình.
oOoOo
Lancer ngồi trong sofa phòng khách trên chung cư mới của Lê Việt, bên cạnh Lancer là một alpha cao lớn, khuôn mặt nho nhã giống Dư Quân đến bảy phần, anh ta tên Dư Quảng.
Lê Việt đặt hai ly cafe xuống bàn, giọng nói chân thành: "Cảm ơn anh, cũng phải nói lời xin lỗi lại phải làm phiền anh lần nữa."
Lancer nhấp một ngụm cafe, lắc đầu nói: "Không cần khách sáo, tôi giúp cậu cũng chỉ vì không muốn nhìn cậu giống như tôi khi xưa, chỉ dãy dụa trong vô ít không người giúp đỡ mà thôi."
Dư Quảng ngồi kế cũng không có biểu cảm gì, chỉ nắm lấy tay Lancer vuốt ve từng ngón tay, rồi hôn lên đó. Lancer rút tay lại, liếc cảnh cáo nhìn Dư Quảng, lại quay sang nhìn Lê Việt hỏi.
"Cậu định như thế nào? Định trốn Dư Quân cả đời."
Hai tay Lê Việt nắm chặt, đầu gục xuống: "Tôi không biết, nhưng hiện tại tôi không muốn gặp lại anh ta, nếu trốn được ngày nào thì hay ngày ấy."
Lancer nhìn Lê Việt một lúc, nói: "Trốn, không phải là cách, đối với chó điên thì phải thuần hoá nó."
Lê Việt cười khổ: "Tôi không có bản lĩnh như anh, trong lòng tôi vẫn yêu Dư Quân của năm năm trước, còn hiện tại tôi vẫn không chấp nhận được. Hơn nữa nhà họ Dư,..."
Lancer: "Đừng quan tâm đến bọn họ, khoảng cách giữa cậu và họ là người thường và kẻ điên chứ không phải là thân phận và địa vị. Người nhà họ Dư một khi nhận định bạn đời sẽ không thay đổi, dù có chết cũng phải chết cùng nhau, ý kiến của nhà họ Dư không quan trọng. Họ..."
Lancer liếc Dư Quảng rồi nói tiếp: "Tư duy của những kẻ điên có trí tuệ, người thường như chúng ta không thể hiểu được. Cậu có thể xem đây như một bài kiểm tra, kiểm tra xem bạn đời của nhà họ Dư có thể chịu đựng được bệnh điên của họ hay không? Tài liệu này cậu có thể xem, đừng vội nói câu trả lời... Phải suy nghĩ thật kỹ... Còn nữa, lòng tự trọng của alpha nhà họ Dư là chó má... Cậu cứ tự nhiên dẫm đạp, đây là đặc quyền của bạn đời."
Đợi Lancer rời khỏi, Lê Việt ngồi thẩn người một lúc mới mở tập hồ sơ trên bàn ra xem, là quá trình trị liệu của Dư Quân trong hai năm qua.
Dưới lầu. Lancer vừa lên xe đã bị Dư Quảng đè lên ghế phụ hôn một cái thật sâu, như muốn ăn tươi nuốt sống. Lancer đáp lại một lúc đến khi không thể thở được thì nắm tóc của Dư Quảng kéo ra sau, da đầu bị kéo căng nhưng Dư Quảng không quan tâm lưỡi vẫn lưu luyến liếʍ môi dưới của Lancer. Lancer tức giận đẩy mạnh cái đầu Dư Quảng ra mới thoát được, Dư Quảng thì như chú chó bị chủ bỏ rơi, tủi thân dụi đầu vào cổ anh.
"Em không để ý đến anh đã 17 phút 28 giây, anh mới là quan trọng nhất."
Lancer muốn trợn trắng mắt: "Đó là bạn đời của em trai anh, đừng có lấy cớ, anh dám nói ghen thử xem."
Dư Quảng thấy Lancer đã nhìn thấu ý định đồi quà của mình đành từ bỏ, lại vòng tay ôm chặt eo Lancer, nói: "Mặc kệ nó, nó khổ thì liên quan gì đến anh. Vợ cũng không giữ được, đáng đời."
Dư Quảng không quên năm đó khi anh đau khổ cầu xin Lancer thì Dư Quân đã mỉa mai anh như thế nào, còn thường xuyên trưng ra vẻ mặt hạnh phúc đó chọc tức anh, mỗi khi về nhà cái mặt luôn vểnh lên trời, trên mặt đều viết rõ ông đây rất hạnh phúc. Đắc ý đến vậy, nó không bị phá mới là lạ, alpha nhà họ Dư đều bị lời nguyền, bệnh điên cũng là di truyền, Dư Quân hạnh phúc cũng chỉ là vỏ bọc mà nó cố xây dựng, Lê Việt yêu là một Dư Quân hiền lành, ấm áp, dễ gần mà không phải Dư Quân khi điên lên có thể bất chấp tất cả. Khi nhà họ Dư biết chuyện đã không ủng hộ cách làm của Dư Quân, cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, đến lúc đó mới thật sự là không thể cứu vãn.
Lancer quá rõ nên hỏi: "Nên các anh không nói thẳng về bệnh của nhà họ Dư mà chọn cách chọc điên Dư Quân để tự Lê Việt trải nghiệm?"
Dư Quảng cười nhẹ: "Chỉ là một thử thách, anh không muốn em thiệt thòi hơn người khác." Lancer cũng từng bị bệnh điên của Dư Quảng hành không nhẹ, Dư Quảng làm sao có thể để một người khác có thể bình yên bước vào nhà họ Dư, quá không công bằng rồi.
Lancer hiểu ẩn ý trong lời nói của, đẩy mạnh anh ta qua ghế lái, tức giận nói: "Lái xe, còn vụ đính hôn thì sao?"
Dư Quảng vừa chuyển tay lái vừa nói: "Là do Dư Nhung, anh không tham gia, mà cái bẫy đơn giản như vậy mà thằng ngu đó cũng nhảy vào thì đáng đời nó."
Lancer câm nín rồi: "Các anh không phải là anh em sao?"
Dư Quảng cười: "Em mới là người thân của anh, không em là mạng của anh!!!"
Nhà họ Dư có tình thân sao? Ngoài bạn đời ra thì trong mắt người nhà họ Dư những người còn lại chỉ là có chút dính liếu của huyết thống mà thôi, thân hơn người ngoài một chút, cũng chỉ là một chút.
Sáng hôm sau, Lê Việt vẫn đi làm như bình thường xem cuộc gặp mặt hôm qua như chưa từng xảy ra, anh muốn dùng công việc bận rộn để ép bản thân quên đi nội dung trong tập hồ sơ đã xem vào hôm qua. Lê Việt không biết nên đối mặt thế nào với Dư Quân, anh mất hai năm mới có thể thoát ra khỏi nỗi sợ hãi đó, tuy gần một tháng bị nhốt trên đảo Dư Quân không hề tổn thương thân xác của cậu nhưng Lê Việt cũng không thể không sợ hãi. Sự cố chấp, điên cuồng mất kiểm soát và cả du͙© vọиɠ bất tận của Dư Quân, chỉ cần nhớ lại thì cái ót của Lê Việt vẫn còn đau nhói, Lê Việt không nghĩ bản thân có thể chịu đựng được.
"Ting ", tin nhắn từ Hà Dao gửi đến: Lê Việt, tên điên đến thủ đô rồi, cậu phải cẩn thận, nghe anh Kiên nói bộ phim sắp quay của anh ta cũng bị hoãn lại rồi, hiện tại anh Đạo cũng đang điên lên. Dư Quân cố chấp tuyên bố nếu cậu không phụ trách thì không quay, ngày nào cũng lên công tỷ tạo áp lực cho chị Diễm muốn biết cậu đã đi đâu, hiện tại công ty bị cậu ta quậy đến gà chó không yên."
Lê Việt: Cảm ơn cậu đã báo cho tớ biết.
Hà Dao: Cậu đừng lo lắng, cậu ta không dám đυ.ng đến tớ, cậu phải trốn cho kỹ, đừng để anh ta tìm được. Yên tâm, dù quậy đến đâu Dư Quân cũng không có làm bị thương người khác, cũng chỉ là dùng lời nói rồi ở lì trong văn phòng không đi mà thôi.
Hà Dao: Mấy đồ đạc còn lại trong nhà cậu tớ cũng không thể gửi được, tớ sợ anh ta theo dõi sẽ tìm ra cậu, xin lỗi.
Lê Việt: Không cần đâu, ở đây có đủ mọi thứ, những món còn lại cũng không quan trọng gì.
Nhắn một lúc với Hà Dao, Lê Việt lại nhắn tin hỏi thăm chị Diễm, xác định chị không bị Dư Quân quấy rối, anh mới thở phào một cái.
Lê Việt cảm thấy rất có lỗi vì bản thân đã gây phiền phức cho người khác, tuy không ai than phiền nhưng anh biết họ cũng rất tức giận. Áy náy cứ dâng cao trong lòng anh