Chương 9

Tuy thấy kỳ lạ, nhưng nàng không nói ra, sợ bị người khác nghĩ mình quá tính toán vì một quả hạt dẻ.

Về đến nhà, Khúc Thanh Giang đặt giỏ tre xuống liền đi thẳng vào bếp lấy nước ấm tắm gội. Dù hai kẻ lưu dân kia chưa kịp xâm phạm thật sự, nhưng bị chúng chạm vào tay, bịt miệng, nàng vẫn thấy dơ bẩn không chịu nổi.

Nếu không nhờ chúng chết đi làm nàng hả giận, xua bớt nỗi sợ, có lẽ giờ này nàng chẳng thể thản nhiên mà tắm rửa thế này.

“Người đó sao lại có thân thủ giỏi đến vậy?” Khúc Thanh Giang tựa vào vách thau, trong đầu cứ hiện lên cảnh Triệu Trường Hạ từ trên cây nhảy xuống, gọn gàng dứt khoát hạ gục hai tên ác nhân.

Nàng thầm nghĩ, nếu mình cũng có bản lĩnh ấy, sau này đừng nói một mình vào núi, ngay cả ra trận gϊếŧ giặc cũng chẳng sợ.

Không đúng, hiện giờ sống yên ổn thế này là đủ rồi, sao lại phải đi gϊếŧ giặc chứ?

Nghĩ vậy, nàng vốc nước rửa mặt, cố làm mình tỉnh táo lại.

Nhưng thế nào đi nữa, ân nhân cứu mạng quả thật oai hùng, khí chất lẫm liệt, đầy sức hút.



“Nghe nói ngươi đi vào núi với Thanh Giang, Thanh Giang đâu?”

“Nàng lúc ở trong núi trượt ngã, làm bẩn quần áo, đang tắm gội trong phòng đó!”

Nghe tiếng trò chuyện ngoài cửa, Khúc Thanh Giang vội vàng tắm xong, thay quần áo sạch sẽ rồi bước ra. Trước mắt là cha nàng Khúc Phong đang nói chuyện cùng Lý thị.

“Cha!” Khúc Thanh Giang reo lên, chạy nhanh lại.

Giữa tiết trời giá lạnh, Khúc Phong mặc nhiều áo, bên ngoài còn khoác thêm áo choàng. Thấy con gái vừa ra, ông lập tức cởϊ áσ choàng khoác lên người nàng, dịu dàng nói: “Trời lạnh thế này, vừa tắm xong mà không khoác thêm áo, coi chừng cảm lạnh.”

Khúc Thanh Giang chỉnh lại áo choàng, cười: “Mới ngâm nước ấm nên người con còn nóng, nhưng áo của cha đúng là ấm hơn nhiều.”

Khúc Phong cười mãn nguyện.

Khúc Thanh Giang hỏi: “Cha, chuyện tế tổ đông chí đã bàn xong chưa?”

Nụ cười trên mặt Khúc Phong vụt tắt, thay bằng nét cau có. Nhìn vậy, Khúc Thanh Giang liền hiểu chẳng phải chuyện gì tốt: “Đường bá phụ, Đường thúc phụ lại khuyên cha lập tự ạ?”

“Ừ, nhưng con đừng để tâm.” Khúc Phong ho khan, rồi lại hỏi: “Lý thị bảo lúc con vào núi bị té ngã? Có bị thương gì không?”

“Không sao cả.” Khúc Thanh Giang lắc đầu. Nàng biết cha sức khỏe yếu, không muốn ông lo lắng thêm, nên giấu chuyện gặp lưu dân, cũng cố làm như chẳng có gì bất thường.

Nàng cười tươi: “Cha, chắc sáng nay cha ở chỗ Đường bá phụ chưa ăn uống gì, bây giờ hẳn là đói lắm. Con cũng đói rồi, hay chúng ta ăn gì đi.”

Khúc Phong vui vẻ gật đầu: “Được!”

Hai cha con đi trước, Lý thị theo sau, trong lòng càng thêm nghi ngờ. Rõ ràng Khúc Thanh Giang nửa canh giờ trước vừa ăn một quả hạt dẻ, sao bây giờ lại kêu đói?

Nhưng chuyện đó cũng chẳng đáng kể. Điều khiến nàng lo là việc người nhà họ Khúc đang thúc ép Khúc Phong lập tự.

Khúc gia ở Hộc Sơn Hương vốn là một trong những gia đình giàu có. Tổ tiên đã gây dựng mấy chục năm, tích lũy không ít của cải. Sau khi phân chia, riêng phần của Khúc Phong đã tự mình gây dựng được hơn 200 mẫu ruộng đất và rừng, trở thành nhánh giàu có nhất Khúc gia.

Nhưng Khúc Phong vẫn luôn gặp khó khăn trong chuyện con nối dõi. Khúc Phong là con một, không có cả anh em trai hay chị em gái. Từ khi còn trong bụng mẹ, thân thể ông đã yếu ớt. Cha mẹ vì cứu ông mà phải bán đất, bán cả tài sản trong nhà, vét sạch tiền của để chạy chữa. Khó khăn lắm mới nuôi sống được ông, nhưng cơ thể vẫn không khỏe mạnh, mãi đến hơn 30 tuổi mới có được một cô con gái chính là Khúc Thanh Giang.

Sau đó, khi vợ là Nhạc thị mất, bà cũng không thể sinh cho Khúc Phong một đứa con trai.

Khi Nhạc thị còn sống, bà từng để chồng mà nạp một người thϊếp chính là Lý thị. Nhưng Lý thị vào Khúc gia nhiều năm vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Người trong Khúc gia từ khi lâu đã nhiều lần khuyên Khúc Phong nên nhận một đứa trẻ trong gia đình làm con nuôi. Ông bị làm phiền quá, để bịt miệng mọi người, ông lại cưới thêm một thϊếp chuyên để sinh con.

Quả nhiên, bọn họ im lặng được 2 năm. Nhưng rồi, người đó cũng giống như Lý thị, chẳng có tin vui gì. Người trong gia đình lại bắt đầu toan tính.

Hiện tại, tuy tài sản của Khúc gia không còn được như trước, nhưng vẫn có hơn 100 mẫu ruộng cùng vài mẫu rừng trúc, đủ để được coi là gia đình khá giả ở Hộc Sơn Hương.

Khúc thị trước kia quả thật là một trong những họ giàu có, nhưng sau khi phân chia, con cháu không biết lo toan, đất ruộng của các nhánh khác giờ chỉ còn khoảng 30 mẫu.

Con cháu thì nhiều, ruộng đất lại ít. Nếu còn tiếp tục phân chia, thì số ruộng đất mỗi người được hưởng sẽ chẳng còn bao nhiêu. Nhưng nếu có thể đưa con cháu của mình làm con nuôi của Khúc Phong, thì sau này khi ông qua đời, toàn bộ tài sản ấy sẽ thuộc về họ.

Bọn họ cũng chẳng buồn che giấu ý đồ của mình, Khúc Phong nhìn là biết rõ. Nhưng ông thật sự nghĩ gì, Lý thị cũng không rõ lắm. Điều nàng lo lắng nhất chính là Khúc Thanh Giang, vì bất kể Khúc Phong có con nối dõi hay không, sau này cuộc sống của Khúc Thanh Giang chắc chắn sẽ vô cùng khó khăn.