Chương 6

Khúc Thanh Giang cảm thấy xung quanh im ắng. Không biết đã qua bao lâu, màn sương đen trong mắt nàng mới dần tan đi, nàng nghe thấy rõ tiếng tim mình đập, cảm giác tay chân lạnh lẽo dần dần khôi phục tri giác.

Nàng chậm rãi ngồi dậy, cúi đầu nhìn xuống, liền thấy gã đàn ông cao lớn đầu vặn vẹo trong tư thế quái dị, úp mặt xuống đất, nửa khuôn mặt chìm trong bùn, đã hoàn toàn không còn hơi thở.

Nàng hoảng sợ đến mức tay chân rối loạn. Nhưng nghĩ đến vừa rồi suýt nữa bị hắn làm nhục, nàng lại cảm thấy hắn chết cũng là đáng.

Ánh mắt chuyển sang người đàn ông thấp hơn, thấy ngực hắn còn phập phồng, chỉ là đang hôn mê bất tỉnh.

Nhìn thấy lưỡi hái bị vứt ở cách đó không xa, Khúc Thanh Giang loạng choạng chạy tới nhặt lên, phẫn nộ lao đến bên cạnh tên đàn ông đang mê man, giơ cao lưỡi hái định bổ xuống.

Ngay khoảnh khắc nàng ra tay, cổ tay liền bị chặn lại, bên tai vang lên một giọng nói lạnh nhạt nhưng dứt khoát: “Chờ đã.”

Vừa trải qua nỗi kinh hoàng, Khúc Thanh Giang đối với việc bất ngờ có người xuất hiện bên cạnh càng thêm sợ hãi, theo bản năng liền phản kích. May thay, tay nàng cầm lưỡi hái bị giữ chặt, cho nên chỉ có thể ném ra một cú đấm.

Nắm đấm ấy cũng không kịp chạm tới người kia, bởi đối phương động tác cực nhanh, chắn lại ngay trước khi nàng kịp đánh trúng.

Khi nhận ra người mình vừa tấn công chính là ân nhân đã cứu mạng mình, Khúc Thanh Giang như bị ong chích, vội vàng rụt tay về, lưỡi hái rơi xuống đất, thân thể run lẩy bẩy không thể khống chế.

Thấy nàng không còn phản kháng, bóng người áo xanh mới buông tay, thản nhiên nói: “Gϊếŧ hắn, đợi lát nữa hãy làm.”

Ý thức dần rõ ràng trở lại, Khúc Thanh Giang cẩn thận quan sát người vừa cứu mình. Nàng bỗng phát hiện đối phương ăn mặc vô cùng kỳ lạ: cao khoảng 1m71 đến 1m77, tóc ngắn rối xõa ngang vai, mặc áo màu xanh lá gần giống màu cây rừng, tay áo chỉ tới khuỷu tay, để lộ nửa cánh tay. Phía dưới lại là chiếc quần nhiều màu sắc rực rỡ, dưới chân đi đôi ủng đen không rõ xuất xứ.

Ánh mắt Khúc Thanh Giang dừng lại nơi ngực đối phương, tuy không quá rõ ràng, nhưng hình dáng kia rõ ràng chỉ có nữ tử mới có. Nàng giật mình thì ra là một nữ nhân.

Khúc Thanh Giang vốn còn tưởng đây là một binh lính được huấn luyện nghiêm ngặt, hoặc một đạo tặc gϊếŧ người không ghê tay, không ngờ lại là một nữ nhân.



Trong lúc nàng còn suy nghĩ miên man, Triệu Trường Hạ mặt không biểu cảm, cúi xuống lột sạch quần áo trên người hai gã đàn ông.

Quần áo ấy bẩn thỉu, đen sì, còn bốc lên mùi hôi khó ngửi khiến cô buồn nôn. Nhưng lúc này, để chống rét, cô chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tạm mặc vào.

Chỉ để lại cho chúng cái qυầи ɭóŧ, Triệu Trường Hạ nhặt lưỡi hái đưa cho Khúc Thanh Giang: “Có thể động thủ rồi.”

Khúc Thanh Giang còn chưa hoàn hồn, mơ hồ nhìn cô: “Hả?”

“Ngươi không phải muốn gϊếŧ hắn sao?” Triệu Trường Hạ hỏi.

Khúc Thanh Giang nhìn lưỡi hái trong tay đối phương, trầm mặc.

Nếu nàng không đoán sai, người này vừa rồi ngăn nàng lại không phải vì mềm lòng, mà chỉ sợ máu vấy bẩn quần áo thôi?

Thấy nàng mãi không ra tay, Triệu Trường Hạ cũng đoán được nàng không dám xuống tay. Thế là cô xoay ngược lưỡi hái, quỳ một gối xuống, túm tóc gã đàn ông thấp bé, rồi lạnh lùng vung dao, chặt phăng cổ hắn.

Khúc Thanh Giang mở to mắt, hoàn toàn chết lặng…

Triệu Trường Hạ quay đầu liếc nhìn nàng một cái, rồi dùng lưỡi hái chà lau vết máu trên quần của tên đàn ông, sau khi lau sạch mới nhét lại vào tay Khúc Thanh Giang.

Khúc Thanh Giang hoàn hồn. Nhìn hai cái xác vô tri trước mặt, nỗi sợ hãi vì suýt bị xâm hại dần tan biến. Nàng không những không thấy sợ vì cảnh gϊếŧ chóc, ngược lại còn cảm thấy an tâm chưa từng có.

“Cảm… cảm ơn ngươi.” Khúc Thanh Giang khẽ nói, ánh mắt bất an nhìn Triệu Trường Hạ.

Triệu Trường Hạ lúc này đang bận rộn xử lý thi thể, không rảnh đáp lời.

Khúc Thanh Giang thấy cô kéo xác hai gã đàn ông giấu vào bụi cây, lại dùng đất lấp đi vết máu trên mặt đất, động tác thành thạo đến mức khiến nàng tưởng rằng đây không phải lần đầu tiên cô làm chuyện này. Ý nghĩ ấy khiến trong lòng Khúc Thanh Giang dấy lên một tia sợ hãi.

Một lát sau, nàng lấy hết can đảm hỏi: “Những người đó rốt cuộc là ai? Ở chỗ ta chưa từng thấy họ bao giờ.”

Triệu Trường Hạ nhìn nàng, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong lòng lại có chút vui. Rõ ràng bản thân cô cũng là kẻ đáng nghi, thế mà tiểu cô nương này lại chỉ xem bọn kia là nguy hiểm, còn khéo léo thăm dò lai lịch mình. Cũng coi như có chút thông minh.

Triệu Trường Hạ nói ngắn gọn: “Người Hoài Nam, những kẻ chạy trốn.”