Chương 5

Khúc Thanh Giang không nghe rõ toàn bộ lời chúng nói, nhưng nàng cảm nhận được ác ý tràn ngập. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng thẳng lêи đỉиɦ đầu. Bao nhiêu dũng cảm khi quyết định vào núi, giờ phút này biến thành bấy nhiêu nỗi sợ.

Nhưng sợ hãi thì chẳng giải quyết được gì, cũng không thể giúp nàng thoát khỏi hiểm cảnh. Nàng phải nghĩ cách…

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lưỡi hái trong tay đã bị gã cao lớn giật lấy, ném sang một bên. Hắn cười dâʍ đãиɠ nói: “Trước khi mang về, hay là ở ngay đây làm một lần đã.”

Người đàn ông còn lại nghe thấy trên người Khúc Thanh Giang tỏa ra mùi hương nhè nhẹ, trong lòng cũng bắt đầu nổi lên dục niệm. Hắn đảo mắt nhìn quanh bốn phía, thấy nơi này vốn hiếm khi có người lui tới, hẳn là rất an toàn, nên cũng không phản đối.

Trong tình thế nguy cấp, Khúc Thanh Giang liều mạng giãy giụa. Vừa thoát được chút khe hở nơi miệng, nàng vội vàng nói: “Chúng ta… nói chuyện đã.”

Hai gã đàn ông biết rõ nàng chỉ muốn dùng lời hứa hẹn để đổi lấy sự tự do. Nhưng mục đích thật sự của bọn chúng đã quá rõ ràng, cho dù thả nàng ra thì bọn chúng cũng chẳng còn đường sống tốt đẹp.

“Nói chuyện? Đến nước này thì còn gì để nói nữa. Muốn nói, thì cũng phải chờ chúng ta xong chuyện rồi hẵng bàn tiếp.”

Chúng hiểu rõ trinh tiết với nữ nhân quan trọng thế nào. Chỉ cần nàng bị bọn chúng làm nhục, quyền thương lượng sẽ hoàn toàn nằm trong tay chúng. Đến lúc đó, muốn gì mà chẳng được?

Sợ hãi như màn sương đen đặc quánh che lấp tầm mắt Khúc Thanh Giang, khiến nàng chẳng còn nhìn thấy chút ánh sáng nào. Tuyệt vọng cuộn trào trong lòng, bao phủ lấy nàng, kéo nàng rơi xuống vực sâu tăm tối. Cả người nàng bắt đầu run rẩy, lạnh buốt đến tận xương.

Nàng bị ghì chặt xuống đất, chẳng khác nào một con dê chờ bị làm thịt, mặc người ta xâu xé.

Đôi mắt vô hồn của nàng đang nhìn về phía tán cây cổ thụ rậm rạp trăm năm tuổi, bỗng nhiên mắt mở to ra, như thể bắt gặp một tia sáng đang ngưng tụ.

Một bóng người mặc áo xanh từ cành cây to lớn nhảy xuống, nặng nề giẫm mạnh lên đầu gã đàn ông cao lớn. Khúc Thanh Giang chỉ nghe thấy một tiếng “rắc” giòn giã, rồi thấy đầu hắn bị đạp úp xuống đất, cả thân hình ngã gục, sau đó liền bất động.

Biến cố bất ngờ khiến gã đàn ông thấp người sững sờ. Đến khi hắn nhận ra nơi này còn có một người thứ tư thì theo bản năng định bỏ chạy. Nhưng nhanh hơn đôi chân hắn chính là cú đá của bóng người áo xanh vừa nhảy xuống. Chỉ thấy đầu hắn bị một cú xoay chân đá trúng, trước mắt lóe đầy sao, rồi ý thức lập tức chìm vào bóng tối.