Chương 4

Núi rừng cây cỏ rậm rạp, vậy mà tìm hơn một canh giờ, nàng chỉ được nửa giỏ cỏ lam và tử thảo. Nhìn vạt cỏ đã bị cắt gọn gàng, nàng biết hương dân quanh đây trước đó đã tới cắt, tiện thể lấy luôn cả cỏ lam và tùng lam.

Nếu cứ loanh quanh chỗ này, cũng chỉ phí thời gian.

Khúc Thanh Giang ngẩng đầu nhìn con đường núi uốn lượn như con rết, kéo dài vào tận rừng sâu. Đây hẳn là lối thợ săn và tiều phu thường đi, phần lớn nguy hiểm đã được họ gạt bỏ, nếu đi sâu thêm một đoạn chắc cũng không sao.

Ngoảnh lại nhìn rừng trúc, bóng dáng Lý thị đã bị những tán trúc rậm rạp che khuất. Khúc Thanh Giang xoay người, men theo đường núi tiến sâu vào rừng.

Trong núi, cây thuốc nhuộm quả thật nhiều hơn hẳn. Vừa cắt được một bụi cỏ lam, quay đầu lại đã thấy thêm một gốc tùng lam. Nàng mải mê hái lượm, đến khi nghe tiếng “cạc cạc” vang lên từ bụi cây, mới giật mình phát hiện mình đã đi chệch khỏi lối mòn, đứng dưới một gốc cây chương cổ thụ rậm rạp trăm năm tuổi.

Xung quanh có mấy cây bạch quả vàng rực, làm nền cho tán chương xanh biếc càng thêm nổi bật.

Bỗng trong lùm cây lại vang lên tiếng “sàn sạt”, Khúc Thanh Giang nắm chặt lưỡi hái, căng thẳng nhìn quanh. Một con chim chích từ trong bụi bay vυ"t ra xa.

Nàng vừa thở phào thì bất chợt đối diện với ánh mắt gian tà đầy ác ý.

“A.”

Tiếng hét chưa kịp thoát ra đã bị chặn lại. Hai gã đàn ông từ đâu xông tới, một tên cao lớn bịt chặt miệng nàng, tên thấp hơn giữ chặt tay, khiến lưỡi hái không thể vung lên.

Trước mặt hai kẻ lạ mặt, Khúc Thanh Giang hoàn toàn mất đi cơ hội phản kháng.

Người đàn ông cao lớn giữ chặt miệng Khúc Thanh Giang, ánh mắt lộ rõ vẻ da^ʍ tà phóng túng, cười khoái trá: “Trong núi làm sao lại xuất hiện một mỹ nhân xinh đẹp thế này? Chẳng lẽ ông trời thấy chúng ta sắp chết đói nên mới ban cho một tiểu cô nương để giải cơn khát này sao?”

Người đàn ông thấp hơn thì ánh mắt không táo bạo đến vậy, nhưng du͙© vọиɠ trong đó cũng khó che giấu. Hắn nhìn chiếc giỏ tre, phân tích: “Chắc chắn là tiểu cô nương ở thôn gần đây, chỉ là không biết vì sao lại một mình vào núi hái rau.”

“Bất kể thế nào, lúc chúng ta đang kiếm ăn mà nàng lại xuất hiện ngay trên địa bàn của chúng ta, chẳng phải là ông trời ban thưởng sao? Hai huynh đệ ta trốn trong núi hơn hai tháng nay, chưa được chạm vào chút hơi đàn bà nào. Giờ gặp một tiểu cô nương da trắng, xinh đẹp như vậy, chi bằng bắt nàng về cho hầu hạ chúng ta thật tốt.”