Nếu không phải vì thuốc nhuộm, nàng đâu vội vàng vào núi.
“Không giấu được ngươi rồi.” Khúc Thanh Giang mỉm cười, lấy ra bức thêu đang làm dở: “Mấy hôm trước ta không để ý, sợi tơ màu lam đã hết, giờ cần dùng mới phát hiện ra. Nên ta định vào núi hái ít cỏ lam và lá tùng lam về nhuộm. Giờ cũng đúng mùa thu hoạch tử thảo, có khi còn đào được ít, để nhuộm thêm sợi màu tím dự trữ.”
Lý thị bị bức thêu trên tay nàng thu hút ánh mắt, do dự một chút rồi nói: “Thiếu tơ thì ra chợ mua là được. Ta lo không phải vì núi rừng khó đi, hay có thú dữ, mà vì nghe nói năm ngoái Hoài Nam lũ lụt, nhiều người trốn chạy, có kẻ lẩn trong núi làm cướp. Núi rừng Thanh Giang nhiều vô kể, lỡ gặp phải thì nguy hiểm lắm!”
Nghe vậy, Khúc Thanh Giang lại khẽ thở phào, mỉm cười: “Ngươi cũng biết ta yêu cầu rất cao với màu sắc sợi tơ. Người khác nhuộm chưa chắc đã hợp ý ta. Tự tay mình làm, tốt hay xấu cũng do tay nghề mình, chẳng trách được ai.
Còn chuyện cướp bóc thì không cần lo. Nạn lụt Hoài Nam đã qua một năm, triều đình cũng ban chiếu chiêu an dân lưu tán, ai nấy đều đã được an trí. Thanh Giang cách Hoài Nam không gần, lại chưa từng nghe nói có loạn dân trốn vào đây. Ta vẫn thường ra vào Hộc Sơn Hương, chưa bao giờ gặp nguy hiểm gì.
Hơn nữa Hộc Sơn Hương cách thôn chưa đầy một dặm. Nếu thực sự có kẻ gian, cũng chẳng dám quấy rối ngay gần đây. Chung quanh lại có trai tráng đi tuần, thêm dân làng làm đồng, nếu có chuyện ta chỉ cần kêu cứu, chắc chắn sẽ có người nghe. Ngươi yên tâm đi.”
Khúc Thanh Giang vốn tính quyết đoán, Lý thị biết mình chỉ là tiểu thϊếp, không thể quản quá nhiều, đành thở dài: “Vậy thì ta cũng không yên tâm để ngươi đi một mình. Ăn xong ta sẽ đi cùng.”
Đi đông người quả thật yên tâm hơn, Khúc Thanh Giang cũng không từ chối.
Ăn xong, Lý thị hấp bánh gạo mềm rồi cùng Khúc Thanh Giang mỗi người ăn một cái, còn gói thêm hai cái bằng lá cây để trưa ăn dọc đường. Sau đó, hai người cõng giỏ tre, mang theo cuốc và liềm, cùng nhau ra cửa.
Hộc Sơn Hương nằm ở phía đông nam huyện Thanh Giang, thôn Phổ lại ở phía nam Hộc Sơn Hương. Ngay cạnh thôn là ngọn núi lớn nhất huyện – Hộc Sơn.
Núi Hộc Sơn địa thế phức tạp, ngọn cao nhất cũng đến năm sáu trăm mét, kéo dài hàng chục dặm, vắng vẻ ít dấu chân người, thích hợp cho chim dữ và thú rừng sinh sống.