Chương 1

Trời còn xám xịt, làng quê yên tĩnh bỗng bị một tiếng gà gáy phá vỡ. Tiếng gà từ đông sang tây nối tiếp nhau, hết đợt này đến đợt khác, mãi đến khi trời sáng hẳn mới dần im đi.

Gần đến tiết Lập Đông, thời tiết lúc nóng lúc lạnh thất thường. Ban đêm gió lạnh phả đầy, sương mù giăng kín, nhưng đến chính ngọ thì lại nóng đến đổ mồ hôi.

Sau trận mưa to lần trước, ban ngày hay ban đêm cũng đều bị gió lạnh lùa vào. Người mặc áo vải mỏng định ra ngoài, vừa mở cửa đã bị lạnh đến mức phải quay lại phòng khoác thêm áo bông.

Mọi người đều bảo, mùa đông thực sự đã bắt đầu rồi.

Mặt trời lên, sương mù tan dần, ngôi làng vốn yên tĩnh cũng dần nhộn nhịp trở lại.

Khúc Thanh Giang mở cửa sổ, thấy tiểu thϊếp của cha mình – Lý thị đi ngang qua, liền gọi lại: “Lý tiểu nương, cha đã dậy chưa?”

Lý thị dừng chân đáp: “Dậy rồi.”

“Đêm qua ông ngủ có ngon không?”

“Có ho mấy tiếng, sau uống canh thuốc thì ngủ một mạch đến sáng. Vừa rồi ông đã rửa mặt chải đầu, nói muốn ra từ đường bàn việc cúng tổ vào Đông chí tháng sau. Ông bảo ta nhắn ngươi không cần đợi cùng ăn sáng, ông sẽ dùng bữa bên từ đường.”

Khúc Thanh Giang gật đầu: “Ta biết rồi.”

Lý thị lại hỏi: “Ta sắp xuống bếp, tỷ nhi muốn ăn gì?”

“Còn thừa mấy cái bánh gạo hôm qua không? Hấp lại ăn cũng được, vừa đỡ lãng phí vừa bớt việc.”

Khúc gia vốn có điều kiện để ăn sáng thịnh soạn, nhưng Khúc Thanh Giang từ trước đến nay vốn tiết kiệm, cũng không ham ăn uống, lại càng không muốn để Lý thị vất vả trong bếp từ sáng sớm.

Nghe vậy, Lý thị hiểu ý, khẽ cười: “Vẫn còn. Loại bánh này để mấy ngày cũng không hỏng, chỉ là không thể ngày nào cũng ăn mãi.”

Khúc Thanh Giang nghĩ một chút rồi nói: “Ngươi nói đúng. Lát nữa ta sẽ ra sau núi đào ít măng, buổi tối có thể đổi món.”

Lý thị ngạc nhiên, bước lại gần vài bước, lo lắng: “Đào măng mùa đông, chẳng phải là ngươi định vào núi sao? Không được, quá nguy hiểm. Để Kinh Khê đi, hắn là đàn ông, lại là hạ nhân, vốn nên làm mấy việc nặng nhọc này.”

“Ta chỉ định ra rừng trúc dưới chân núi nhà mình thôi, ban ngày ban mặt, không có gì nguy hiểm đâu.”

Lý thị nhìn nàng một lát rồi hỏi: “Có phải ngươi lại muốn vào núi tìm mấy loại cỏ cây để làm thuốc nhuộm không?”

Hiểu rõ tính tình của Khúc Thanh Giang, nàng đoán chắc thế. Bình thường Thanh Giang chỉ ở nhà thêu thùa, mà chỉ tơ nàng dùng cũng đều do chính tay se, tự nhuộm.