Cả đời này, Sở Cửu đã từng tranh ăn với chó hoang, cũng từng khom lưng uốn gối, tươi cười đón ý người đời, bị người ta phỉ nhổ, bị gậy gộc đánh đập. Từ một tên ăn mày nhỏ bé, cậu vụt một cái trở thành …
Cả đời này, Sở Cửu đã từng tranh ăn với chó hoang, cũng từng khom lưng uốn gối, tươi cười đón ý người đời, bị người ta phỉ nhổ, bị gậy gộc đánh đập.
Từ một tên ăn mày nhỏ bé, cậu vụt một cái trở thành trụ cột của Lê Viên, người người đều kính cẩn gọi một tiếng Cửu gia.
Cậu cũng từng nốc rượu mạnh cay xé cổ họng, nếm qua vài mảnh dịu dàng ấm áp, nhưng trái tim của Cửu gia đây vốn làm bằng băng, chưa từng tan chảy.
Lần nữa mở mắt, đào kép lừng danh thành Phù Châu ngày nào đã trở thành một "bình hoa di động" đầy phốt trong giới giải trí.
Bình hoa này đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng lại yếu đuối, không có não, lại còn ham hư vinh, thích trèo cao.
Trong chương trình, cậu bị mọi người chèn ép, trên sân khấu thì bị người ta tát thẳng vào mặt. Vốn dĩ chỉ là mượn góc máy, thế mà Sở Cửu lại ăn một cái tát thật.
Hơn mười năm sống trong Lê Viên, vở kịch nào nên có phản ứng ra sao, Sở Cửu đã thấm vào tận xương tủy.
Ngay khoảnh khắc cái tát giáng xuống, mắt cậu đã đỏ hoe, đáy mắt ngập tràn uất ức và phẫn nộ.
Bạn diễn đối diện bị khí thế của cậu áp đảo hoàn toàn, đứng đờ ra như khúc gỗ trên sân khấu, quên cả thoại.
[Đệt! Đây là Sở Cửu á? Đây là Sở Cửu mặt đơ như đá á?]
[Sở Cửu công quá! Vãi, cái này nói ra được hả?]
[Sốc cả nhà tôi ơi, diễn xuất của Sở Cửu đỉnh thế từ bao giờ vậy?]
[Chắc chỉ là tỏa sáng nhất thời thôi, có khi tập sau lại lộ nguyên hình.]
Sở Cửu như thể bật hack.
Tái hiện lại kiếm hiệp kinh điển, động tác đao kiếm phải gọi là mây bay nước chảy, đẹp mắt vô cùng.
Mơ về Đại Đường với vở "Quý Phi say rượu", dáng người mềm mại, ánh mắt đa tình.
Vai thiếu gia thời Dân quốc thì lại càng khiến người xem như được đưa về thời loạn lạc ấy.
Nhờ những màn thể hiện xuất sắc trong show thực tế《Diễn Xuất Nghiêm Túc》, Sở Cửu thu về vô số người hâm mộ.
Có kẻ không có mắt, lá gan cũng to, dám sờ cả mông Cửu gia.
Sở Cửu bẻ quặt tay gã, ấn người xuống bồn rửa mặt, vặn vòi nước xả ào ào: "Muốn lên giường với ông mày à? Hả? Cũng phải xem mày có cái mạng đó không đã."
Bực bội bước ra khỏi nhà vệ sinh, cậu chạm mặt một người vừa đi vào.
Người nọ dáng người cao ráo, khí chất cao sang.
Trùng hợp thật.
Đây chẳng phải là "cành cao" mà bình hoa kia một lòng muốn bám vào sao?
Ánh mắt Sở Cửu lướt qua yết hầu của người kia, rồi liếʍ môi.
Thằng nhóc bình hoa này cũng có mắt nhìn đấy.
Nhưng từ trước đến nay chỉ có người khác muốn bám vào Cửu gia, chứ chưa ai có thể trở thành "cành cao" của Cửu gia cả.
"Cành cao" kia hễ chọc là lại lạnh mặt, cậu chủ động sáp lại gần thì lại bị đẩy ra.
Thú vị đây.
Sở Cửu vốn là kẻ chẳng chịu ngồi yên. "Cành cao" càng lơ cậu, cậu lại càng hăng, càng dùng hết mọi chiêu trò.
Cuối cùng cũng lừa được người ta vào tay.
Rất lâu sau đó, vào một ngày nọ.
Cửu gia chơi quá trớn, tự dâng mình vào miệng cọp.
CP: Sở Cửu, Lục Hàm Chương
truyện rất hay, mong bạn sớm ra chương mới