Chương 9: Ăn trứng gà

Thiệu Cảnh chẳng hay biết gì, thấy Điền Ấu Vi đang rót nước ấm liền nhanh nhẹn lấy chậu rửa mặt cùng khăn đưa tới: “A tỷ, rửa mặt trước đã.”

Chu đáo đến mức khiến người ta khó xử. Điền Ấu Vi vốn là người cứng rắn, trong lòng định bụng làm mặt lạnh đuổi hắn ra ngoài, nhưng lại sợ dọa hắn, đành lặng lẽ cúi đầu rửa mặt.

Chờ nàng rửa xong, Thiệu Cảnh đã dọn sẵn cơm sáng: “A tỷ mau ăn cơm!”

Cơm đã nguội lạnh, hiển nhiên hắn đã đứng chờ ngoài cửa từ rất sớm.

Điền Ấu Vi lặng lẽ ăn, Thiệu Cảnh xắn tay áo, hết sức nghiêm túc thu dọn lại phòng ốc, lại “xịch xịch” mang nước rửa mặt đổ đi, sau đó tưới hoa cỏ trong sân.

Điền Ấu Vi liếc mắt nhìn trộm, thấy hắn tuy sức lực có hạn, động tác vụng về, nhưng làm việc cũng đâu ra đó, không khỏi có chút suy tư.

“A tỷ!” Thiệu Cảnh làm xong việc, chạy tới trước mặt nàng, cười tươi như hoa. Mặt đỏ bừng, chóp mũi lấm tấm mồ hôi, thật sự là đáng yêu vô cùng.

Điền Ấu Vi theo bản năng muốn bật cười, nhưng cười được nửa chừng liền thu lại, nghiêm túc hỏi: “Đệ đã ăn sáng chưa?”

Thiệu Cảnh lắc đầu: “Ta không đói! Ta xưa nay không ăn sáng.”

Trong lòng Điền Ấu Vi mềm nhũn. Người từ nhỏ đã không được ăn no, tất nhiên chẳng có thói quen ăn sáng.

Nàng lặng lẽ múc một bát cháo, đẩy đến trước mặt hắn: “Ăn đi.”

Thiệu Cảnh gãi đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cháo. Động tác của hắn rất nhẹ nhàng, không phát ra chút âm thanh nào.

Điền Ấu Vi lấy ra một quả trứng gà trong hộp đồ ăn, chậm rãi lột vỏ. Đây là quả trứng dành riêng cho nàng. Thời buổi khó khăn, nhiều đứa trẻ chết yểu. Điền phụ rất lo nàng không qua khỏi, nên dù có vất vả đến đâu cũng cố giữ cho nàng mỗi ngày một quả trứng để bồi bổ thân thể.

Sau này, khi nàng cùng Thiệu Cảnh trải qua những ngày tháng thiếu thốn, chính hắn cũng kiên trì mỗi ngày dành cho nàng một quả trứng gà.

Điền Ấu Vi đặt trứng gà lên đĩa sứ, đẩy về phía Thiệu Cảnh: “Ăn trứng đi.”

Trứng trắng như tuyết đặt trên đĩa hoa văn xanh thẫm, trông đẹp mắt vô cùng. Thiệu Cảnh nhìn một lúc, rồi cố ép mình dời mắt: “Ta ăn cháo là được, đói lâu rồi không nên ăn đồ dầu mỡ.”

“Đệ ăn được.” Điền Ấu Vi nhẹ gõ đĩa sứ, giọng dứt khoát: “Tối qua ta ăn quá nhiều cua, hôm nay không muốn ăn trứng.”

Thiệu Cảnh chỉ tay: “Nếu không thì... đưa cho Nhị ca ăn, huynh ấy cũng cực khổ.”

“Đệ nói nhiều gì thế! Mau ăn!” Điền Ấu Vi nghiêm mặt: “Bằng không cha mẹ biết ta không ăn, lại sợ ta bệnh, phiền chết đi được!”

Thiệu Cảnh hoảng hốt run lên, rụt rè nhìn nàng một cái, rồi cúi đầu ăn trứng. Hắn ăn vội đến mức một quả trứng gà nuốt trọn chỉ trong hai miếng.

Ngơ ngác nhìn tay trống trơn, hắn lén ngước mắt nhìn Điền Ấu Vi, nhỏ giọng biện bạch: “Thường ngày ta thật sự không ăn nhiều đâu, hôm nay chắc là…”

Hắn muốn nói rằng trứng gà quá ngon, lại sợ bị coi là không biết điều. Kỳ thực là vì bị Điền Ấu Vi dọa nên mới ăn nhanh như vậy, giờ lại thấy bản thân có phần quá đáng, chẳng biết nên làm sao tiếp lời.

Điền Ấu Vi cùng hắn sống mười mấy năm, tâm tư của hắn nàng hiểu rõ như lòng bàn tay, lập tức mỉm cười, cố ý hỏi: “Là… sao?”

Thiệu Cảnh vốn nhút nhát, đâu phải đối thủ của nàng.

Hắn đỏ mặt, bối rối mãi mới lí nhí: “Ta thật sự không ăn nhiều đâu, một bát cháo là đủ rồi…”

Làm bộ ăn ít là sợ người nhà Điền gia ngại hắn ăn nhiều, không muốn nuôi nữa sao? Điền Ấu Vi bất giác sinh lòng áy náy.

Đang định dỗ dành hắn thì Hỉ Mi hùng hổ chạy vào, tay vung vẩy, lớn tiếng oán trách: “Cô nương sao có thể bắt nạt A Cảnh thiếu gia chứ! Hắn ngoan như vậy, siêng năng như vậy! Lão gia còn dặn phải đối đãi hắn thật tốt, thế mà cô nương lại ỷ mình người lớn mà bắt nạt hắn! Quá đáng thật rồi!”

“…” Điền Ấu Vi không còn lời nào phản bác, chỉ cúi đầu cam chịu bị trách, trong lòng âm thầm oán trách Thiệu Cảnh quá lanh lợi, khiến nàng tức đến nghiến răng.

“Hôm nay cô nương ngủ đến mặt trời lên cao mới dậy, A Cảnh không nỡ quấy rầy, đã dậy sớm quét sân, tưới hoa, nhóm lửa, bưng cơm, còn giúp nô tỳ chăm sóc ngài…”

Hỉ Mi kể tội Điền Ấu Vi, ánh mắt tràn đầy vẻ trách móc: “Ngài không biết điều còn bắt nạt người ta yếu đuối.”

“Hỉ Mi tỷ tỷ! Ngươi hiểu lầm rồi, tỷ tỷ không làm gì, còn chia trứng gà cho ta ăn nữa, ta chỉ sợ quá nên mới…”

Thiệu Cảnh cuống lên, túm tay áo Hỉ Mi lắc lắc, mắt cũng đầy vẻ lo lắng mà nhìn Điền Ấu Vi, sợ nàng nổi giận.

Hỉ Mi liền tán dương: “Thấy chưa, đứa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện thế này!”

“Được rồi, được rồi! Ta biết lỗi rồi!” Điền Ấu Vi bị làm ồn đến đầu ong ong, chỉ cảm thấy Hỉ Mi thật chẳng khác nào con chim khách lắm lời, ríu rít không ngừng.

“Sau này không được bắt nạt A Cảnh nữa, được chứ?” Hỉ Mi được đà lấn tới, quên luôn thân phận mình là nha hoàn, còn Điền Ấu Vi mới là chủ.

Đều tại trong nhà ai cũng hiền lành quá mức, mới nuông chiều nha đầu này thành ra thế! Điền Ấu Vi đưa tay sờ mũi, tức giận nói: “Ta bắt nạt hắn gì chứ? Ta là đùa với hắn thôi!”

“Làm người ta khóc thì chính là bắt nạt người ta rồi!” Hỉ Mi nói xong, nhanh nhẹn dọn chén đũa, rồi xoay người bước ra ngoài.

Điền Ấu Vi bĩu môi, liếc nhìn Thiệu Cảnh một cái, thầm nghĩ: Thật lợi hại, mới đó đã thu phục được lòng dạ của Hỉ Mi rồi.

Thiệu Cảnh nắm lấy tay áo, rụt rè nói nhỏ: “A tỷ, trứng gà thật ngon, ta đã lâu không được ăn, cho nên…”

Đúng là đứa nhỏ lanh lợi, thấy lời hoa mỹ không ăn thua, liền đổi sang lời thật thà giản dị.

Điền Ấu Vi vỗ đầu cậu: “Đệ thông minh lắm đấy.”

May mà bản tính lương thiện, chứ không thì thể nào cũng thành tiểu yêu tinh phá làng phá xóm.

Thiệu Cảnh không hiểu lời nàng mang ý gì, vội vàng nói: “Vậy sau này ta sẽ không thông minh nữa!”

“Ha…” Điền Ấu Vi bị chọc cười: “Đệ cứ tiếp tục thông minh đi, chỉ cần đừng biến thành người xấu là được.”

Thiệu Cảnh gãi đầu ngơ ngác, thấy Điền Ấu Vi định ra ngoài liền chạy nhanh đuổi theo.

Điền Ấu Vi vốn không muốn dắt theo cái đuôi nhỏ này đi khắp nơi, nhưng nghĩ lại, nếu không theo nàng, Thiệu Cảnh cũng không có chỗ nào để đi, liền thôi không đuổi nữa, chỉ là trước sau giữ bộ dáng ngẩng cao đầu, không buồn để ý đến cậu.

Điền phụ đã đến xưởng gốm từ sớm, Tạ thị thì đang bận thu địa tô.

Điền gia có mấy trăm mẫu ruộng nước và đất màu. Đang vào kỳ thu tô, tá điền lần lượt đến xếp hàng chờ nộp gạo, cả sân đông nghịt người.

Điền Ấu Vi thấy thần sắc Tạ thị vẫn bình thường, đoán đêm qua phụ thân và mẹ kế không có gì bất hòa, bèn nói: “Con mới viết một bài luyện chữ, muốn cho cha xem.”

Tạ thị không rảnh bận tâm, chỉ phân phó lão Trương giữ cửa: “Ngươi đưa tiểu thư đến xưởng gốm, tiện mang theo canh giải rượu cho lão gia.”

Lão Trương dắt con lừa ra, cười hì hì mời Điền Ấu Vi cưỡi lên.

Thiệu Cảnh sợ Điền Ấu Vi bỏ rơi mình, vội vàng túm lấy tay áo nàng, cặp mắt cười cong như trăng non, lấy lòng gọi: “A tỷ…”

“Chậc…” A tỷ tỷ, ta còn chưa có đệ đệ muội muội gì hết! Điền Ấu Vi tức không chịu nổi, nhưng vẫn gọi cậu: “Mau lên đi!”