Chương 7: Bản lĩnh

Đông sương phòng vốn đã có sẵn gia cụ, chẳng bao lâu liền được thu xếp gọn gàng đâu vào đấy. Hỉ Mi thở hồng hộc, ôm chăn đệm bước vào: “Cô nương xem thử cái này có thích hợp không? Tuy là đồ cũ, nhưng nô tỳ đã đem phơi nắng nên giờ mềm mại thơm tho, rất dễ chịu.”

“Rất tốt.” Điền Ấu Vi vốn không vừa ý với tay chân vụng về của A Đấu, nên đích thân đứng dậy giúp Hỉ Mi trải giường chiếu.

Tay áo còn phảng phất mùi hương từ người Thiệu Cảnh. Dù hắn không nói gì, vẫn ghé đầu vào bàn, lặng lẽ nhìn Điền Ấu Vi trải chăn gối.

Điền Ấu Vi treo xong túi đuổi muỗi, đưa mắt nhìn quanh bốn phía, rất đỗi hài lòng: “A Cảnh, đệ xem có thích không?”

Thiệu Cảnh không lên tiếng. Nàng lại hỏi thêm một câu, vẫn không có lời đáp.

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thiệu Cảnh đã gục trên bàn ngủ mất.

“Chà, sao lại ngủ rồi? Cũng sắp đến bữa cơm rồi đó, nô tỳ đi gọi hắn dậy!” Hỉ Mi vừa nói vừa vung chổi lông gà, định tiến lại đánh thức.

“Đừng gọi, cứ để hắn ngủ. Đêm nay bảo phòng bếp hâm cho hắn bát cháo là được.” Điền Ấu Vi nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt gầy gò của Thiệu Cảnh, ánh mắt đầy thương xót. Nàng dõi mắt theo A Đấu đang bế Thiệu Cảnh đặt lên giường.

Vừa mới được bế lên, Thiệu Cảnh đã tỉnh, trong cơn mơ màng hoảng hốt, hắn vùng vẫy không chịu ngủ tiếp.

Điền Ấu Vi nghiêng người, dịu giọng nói: “Ngủ đi.”

Thiệu Cảnh nửa mở mắt, ngây ngô nhìn nàng một lúc, rồi trở mình, chẳng bao lâu sau đã khẽ ngáy đều đều.

Hỉ Mi và A Đấu ngạc nhiên thầm thì: “A Cảnh nghe lời cô nương thật đấy!”

Điền Ấu Vi lặng lẽ kéo chăn đắp cho hắn ngay ngắn.

Thiệu Cảnh từ nhỏ chịu nhiều kinh sợ, giấc ngủ xưa nay không sâu. Dù có gặp bao nhiêu đại phu, cũng chỉ trị phần ngọn mà thôi.

Chỉ có thời gian yên ổn nhất là hai năm đầu sau khi bọn họ thành thân.

Theo lời Thiệu Cảnh, hắn thường gặp ác mộng, mỗi khi ngủ đều rất sợ hãi, chỉ muốn được ngủ bên nàng. Khi ấy, hắn rất vui mừng vì nguyện vọng đã thành sự thật.

Hắn còn kể, từ khi được ngủ cạnh nàng, không còn gặp ác mộng nữa, giấc ngủ cũng yên ổn hơn.

Bắt đầu từ năm thứ ba sau khi cưới, hắn lại giả vờ ngủ, nửa đêm thường dậy lặng lẽ ra ngoài đi loanh quanh. Càng về sau tình trạng ấy càng nghiêm trọng, cho đến trước khi quyết định ly hôn, hắn thường chỉ gục đầu trên ghế ngủ chập chờn một hai canh giờ.

Nguyên nhân có lẽ là do nàng đã trở thành gánh nặng, không còn mang lại sự bình yên cho hắn nữa.

Điền Ấu Vi cười khổ, dặn A Đấu: “Ngươi ở lại đây trông hắn, đừng để hắn tỉnh dậy giữa đêm mà thấy trống vắng không người. Cơm tối để Hỉ Mi mang tới cho ngươi.”

A Đấu đáp: “Cô nương yên tâm, ta nhất định chăm sóc A Cảnh thiếu gia chu toàn.”

Điền Ấu Vi trở về chính viện, trời đã tối đen.

Tạ thị ngoảnh lại nhìn nàng, hỏi: “A Cảnh đâu rồi?”

“Ngủ rồi ạ. Con nghĩ hắn lặn lội đường xa mà đến, lại còn nhỏ tuổi, rất đáng thương, nên không gọi dậy. Con đã nhờ phòng bếp giữ lại một bát cháo cho hắn...”

Điền Ấu Vi níu lấy tay áo Tạ thị, chớp đôi mắt, giọng đầy tự hào: “Nương đừng lo, con đã an bài chỗ ở cho hắn đâu vào đấy, còn để A Đấu ở lại trông chừng, bảo đảm vạn sự chu toàn.”

Điền Bỉnh liền khen: “An bài rất thỏa đáng! A Vi thật đã trưởng thành, biết đỡ đần mẫu thân rồi.”

Tạ thị có phần ngượng ngùng, xoa đầu Điền Ấu Vi, rồi quay sang hỏi Cao bà tử: “Trời tối rồi, thắp đèn l*иg ra trước xem sao. Sao lão gia giờ còn chưa về?”

Đúng lúc đó, người hầu của Điền phủ cất tiếng báo ngoài cửa: “Chủ mẫu, lão gia cùng Tạ gia Đại lão gia đã về tới, muốn ở lại dùng cơm chiều.”

Tạ thị tức giận than: “Thường xuyên chẳng báo trước gì mà dẫn người về nhà ăn cơm, may mà tối nay còn đủ thức ăn. Mau bảo phòng bếp nấu thêm vài món, hâm chút rượu nữa.”

Cả nhà tất bật lo liệu, Điền Ấu Vi cũng phụ giúp bày biện bát đũa, tranh thủ lúc rảnh rỗi thì ghé tai Điền Bỉnh nói khẽ: “Tạ cữu tới lần này, e là có chuyện không vui.”

Điền Bỉnh cũng có cùng suy nghĩ, lo sợ phụ thân vì chuyện này mà trách mắng mình, liền cứng cổ nói: “Ta không sai!”

Điền Ấu Vi dịu giọng khuyên nhủ: “Đừng vội, trước tiên cứ xem tình hình thế nào đã.”

Điền Bỉnh bật cười: “Nha đầu này, giờ lại ra dáng trầm ổn rồi đấy!”

Tạ thị từ trong phòng nói vọng ra: “Hai huynh muội các con đang thì thầm chuyện gì đó?”

Điền Bỉnh và Điền Ấu Vi lập tức đồng thanh lắc đầu: “Không có gì đâu ạ!”

Vừa mới sắp xếp ổn thỏa, Điền phụ đã dẫn người bước vào.

Tạ Đại lão gia là một người trung niên trắng trẻo, cao lớn mập mạp, gương mặt luôn tươi cười hiền hậu. Vừa thấy huynh muội Điền Ấu Vi, ông liền cao giọng chào hỏi: “Mỗi lần thấy hai đứa, cậu lại ngưỡng mộ cha mẹ các con. Không chỉ đẹp đẽ mà còn được dạy dỗ thật tốt!”

Điền phụ và Tạ thị nghe vậy đều cảm thấy hãnh diện, đồng lòng khiêm tốn đáp: “Đa tạ, đa tạ! Hai đứa nhỏ này còn kém xa A Lương nhà cậu.”

Tạ đại lão gia liền ngửa cổ cười lớn: “Hừ! Thằng A Lương nhà ta chỉ biết ăn chơi lêu lổng, sao sánh được với A Bỉnh hiểu chuyện thế này!”

Điền Bỉnh và Điền Ấu Vi đều nhận ra Tạ Đại lão gia đang định nhắc đến chuyện phiền lòng kia, liền lập tức chấn chỉnh tinh thần, chuẩn bị ứng phó.

Nào ngờ Tạ đại lão gia lại thân mật khoác vai Điền Bỉnh, cười nói: “Đứa trẻ ngoan, con phải chịu uất ức rồi! Chuyện lần này là do tên hỗn trướng Tạ Tam Nhi gây ra, thật là quá quắt! Cậu đã mắng nó một trận ra trò, ngày mai sẽ gọi nó đến nhận lỗi với con. Cậu lo con chịu ấm ức nên đích thân đến thăm đấy!”

Ông ta nói năng chân thành hòa khí, khiến Điền Bỉnh cũng thấy ngượng ngùng: “Tạ cữu, không phải con cố ý gây khó dễ...”

“Cậu hiểu mà! Con làm rất đúng! Anh em thân thiết thì càng phải phân minh rõ ràng, có như vậy tình nghĩa mới lâu bền. Đây là việc liên quan đến cống sứ triều đình, ảnh hưởng đến biết bao gia đình, đâu thể xem nhẹ!”

Tạ đại lão gia quay sang vỗ vai Điền phụ, cười sảng khoái: “Đứa nhỏ này có thể làm nên việc lớn! Phải dạy dỗ cho thật tốt đấy!”

Điền phụ vốn tính tình hào sảng, vuốt râu cười nói: “Hài tử còn non nớt, lời nói có phần lỗ mãng, sau này ta sẽ dạy dỗ thêm.”

“Không đâu! Là do ta quản lý không nghiêm mới để xảy ra chuyện!” Tạ đại lão gia liền khéo léo chuyển chủ đề: “Thức ăn ngon chứ? Ta đói đến không chịu nổi rồi!”

“Ngon chứ!” Cao bà tử thấy Tạ đại lão gia luôn niềm nở nhiệt tình, lại nghĩ đến chuyện nhà mẹ đẻ Tạ thị không giúp được bao nhiêu, phần lớn đều dựa vào vị tộc huynh này, trong lòng càng thêm cảm kích.

Tạ đại lão gia cùng Điền phụ ngồi xuống uống rượu dùng bữa, bảo Điền Bỉnh ngồi bên cạnh tiếp rượu.

Điền Ấu Vi cúi đầu bóc cua, thi thoảng gắp ít thịt cua vào bát cha mẹ, cũng chia cho Nhị ca một khối gạch cua. Trong khi tai nghe Tạ đại lão gia đĩnh đạc nói chuyện, trong lòng nàng dần dần sinh ra cảm nhận khác biệt về người cậu thế giao này.

Tuy Điền phụ chăm chỉ làm lụng, ngoài việc điều hành xưởng gốm thì ông còn kinh doanh một chút ở cảng Minh Châu. Tiếc là tính tình ông lại quá thật thà trượng nghĩa, không giỏi toan tính, lúc nào cũng đặt nghĩa khí lên trên lợi ích.

Chính vì như vậy, đang lúc loạn thế như hiện nay, bao nhiêu phú hộ ở Việt Châu vẫn giữ được sản nghiệp, chỉ có Điền gia là đem hết tài sản dốc ra không sót lại.

Tạ đại lão gia Tạ Hoàng lại khác. Ông là người chu toàn tám phương bốn hướng, tính toán tỉ mỉ, khôn khéo vô cùng.

Rõ ràng là Tạ gia làm sai trước, vậy mà ông lại đích thân tới cửa xin lỗi, dùng bữa tại Điền gia, khiến người nhà này cũng phải thấy bối rối áy náy.

Đây mới thực sự là bản lĩnh.