Điền Ấu Vi hết lời khuyên bảo, Thiệu Cảnh mới miễn cưỡng đồng ý nằm xuống. Nàng đi lấy nước, rồi gọi người mời đại phu đến khám.
“A tỷ, tỷ mau quay lại nhé, ta sẽ ngoan ngoãn chờ tỷ.” Hắn nằm trên giường, ánh mắt tràn đầy khẩn cầu lẫn luyến tiếc.
Điền Ấu Vi chỉ khẽ thở dài: “Tỷ biết rồi.”
Nàng vội vã ra ngoài lấy nước, cho người báo với Tạ thị để mời lang trung, lại bảo Ngô đầu bếp nấu cháo cho Thiệu Cảnh, xong xuôi mới hối hả quay về.
“A tỷ!” Thiệu Cảnh vẫn tròn mắt chờ nàng, vừa thấy nàng bước vào liền giơ tay ra đón.
Điền Ấu Vi bón nước cho hắn uống, hắn uống liền mấy cốc mới chịu dừng lại, khẽ lắc đầu.
Điền Ấu Vi vô cùng xót xa: “Thấy không khỏe ở đâu?”
Thiệu Cảnh không đáp, chỉ nắm chặt tay nàng, lặng lẽ nhìn rồi chầm chậm khép mắt, thϊếp đi. Điền Ấu Vi ngồi bên cạnh hắn suốt buổi chiều, vừa trông hắn vừa âm thầm nghĩ lại mọi việc đã làm gần đây.
Những việc ấy phần lớn đều là không cần thiết, lại không đâu vào đâu. Nghĩ tới nghĩ lui, mọi chuyện khác đều tạm ổn, chỉ có chuyện của Thiệu Cảnh là hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng.
Hắn thật sự quá quấn quýt nàng! Rõ ràng nàng đối với hắn nghiêm khắc, lạnh nhạt hơn xưa nhiều, lẽ ra trẻ con gặp vậy phải dè dặt mà giữ khoảng cách.
Thế nhưng hắn lại khác. Nàng càng nghiêm khắc, lạnh lùng bao nhiêu, hắn lại càng muốn gần gũi, làm nũng, giả ngốc bấy nhiêu. Thân thể còn chưa khỏe, lại cứ khiến người phải lo lắng đủ điều.
Tạ thị tự mình đưa lang trung vào phòng, thấy Điền Ấu Vi ngồi lặng lẽ trong làn gió lạnh, không khỏi quở trách Hỉ Mi: “Sao không đốt chậu than! Nếu cô nương cũng lây bệnh thì tất cả đều là lỗi của ngươi!”
Hỉ Mi không dám biện bạch, chỉ cười gượng rồi đem than vào đốt. Lang trung bắt mạch cho Thiệu Cảnh, nói: “Chỉ là nhiễm lạnh, kê một thang thuốc ra mồ hôi, ăn thêm cháo thanh đạm là khỏi.”
Tạ thị lo liệu việc kê đơn, sai lão Trương đi lấy thuốc, lại dặn Điền Ấu Vi: “Về phòng nghỉ đi, đừng để cảm lạnh rồi cũng đổ bệnh. Để Hỉ Mi ở lại trông A Cảnh là được.”
Điền Ấu Vi ngồi cũng đã mỏi mệt, liền lặng lẽ rút tay về. Ai ngờ vừa mới rút tay ra, Thiệu Cảnh liền mở mắt, nhìn nàng chằm chằm.
Nàng vốn tưởng hắn sẽ mè nheo, khóc lóc níu kéo không cho nàng đi, ai ngờ hắn chỉ nhìn nàng một lát, rồi nở một nụ cười rạng rỡ, ngây thơ: “A tỷ, ta mơ thấy tỷ.”
“…” Trái tim Điền Ấu Vi lập tức bị nụ cười ấy làm tan chảy, nàng quay đầu nói với Tạ thị: “Nương còn phải trông nom Thu Bảo, A Cảnh vẫn là để con chăm sóc thì hơn.”
Thiệu Cảnh ngoan ngoãn nhìn Tạ thị, lễ phép nói: “Bá mẫu, A Cảnh lại làm phiền người rồi, nhưng con sẽ không làm ồn, không quấy rầy a tỷ.”
Một đứa trẻ hiểu chuyện như vậy, Tạ thị còn có thể nói gì? Bà đưa tay sờ trán Thiệu Cảnh, dịu dàng bảo: “Con phải ngoan nhé, có gì muốn ăn, hay muốn làm gì thì cứ nói.”
Thiệu Cảnh mặt đỏ bừng, vẫn nở nụ cười tươi: “Vâng ạ!”
Không bao lâu sau, thuốc được mang đến, hắn ngoan ngoãn ngồi dậy, một hơi uống cạn, sau đó quay đầu nhìn Điền Ấu Vi, nhỏ giọng than: “A tỷ, đắng quá.”
Điền Ấu Vi vội lấy từ túi ra một viên kẹo, cho vào miệng hắn. Hắn ngoan ngoãn nằm xuống, tròn mắt nhìn lên màn trướng, buồn ngủ mà vẫn cố không nhắm mắt, tay vẫn nắm chặt tay Điền Ấu Vi không buông.
Tối đó, Điền phụ và Điền Bỉnh trở về, cùng nhau đến thăm Thiệu Cảnh. Điền Bỉnh mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ tay Thiệu Cảnh ra khỏi tay Điền Ấu Vi: “Tối nay để ta trông A Cảnh, A Vi đã mệt rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
Thiệu Cảnh luyến tiếc, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “A tỷ vất vả rồi.”
“Ngoan lắm!” Điền Bỉnh khen một tiếng, nhận lấy bát cháo muốn đút cho hắn.
Thiệu Cảnh lắc đầu, xoay người ngồi dậy: “Để ta tự ăn.”
“Thật ngoan.” Điền Bỉnh nhìn bộ dạng hắn, càng nhìn càng yêu thích, lại khen: “Một tiếng cũng không kêu la.”
Điền Ấu Vi vừa mệt vừa đói, thấy có người chăm sóc Thiệu Cảnh rồi, định quay về nghỉ ngơi, nhưng vừa bước ra liền thấy Điền phụ sầm mặt đi đến: “A Vi, theo cha, ta có chuyện muốn nói.”
Cha con hai người đứng yên một góc trong sân, Điền phụ nghiêm mặt nói: “Thu Bảo dĩ nhiên cần người chăm sóc, nhưng A Cảnh cũng không thể bị bỏ bê. Đứa trẻ ấy hiểu chuyện quá, con không thể thiên lệch như vậy.”
“…” Trong lòng Điền Ấu Vi nghẹn lại. Nàng cũng chỉ là một đứa trẻ thôi, nàng cũng cần được người khác quan tâm chứ.
“Về sau, Thu Bảo để nương lo liệu, còn A Cảnh giao cho con chăm sóc.” Điền phụ nghiêm giọng trách: “Dạo gần đây con cư xử rất kỳ cục, phạt con không được ra khỏi cửa một thời gian.”
Thật là một cú sét đánh! Điền Ấu Vi tủi thân đến mức chỉ muốn phát bệnh theo. Nàng định dùng lý lẽ phân trần, nhưng nhìn thấy bộ dạng nghiêm khắc của Điền phụ thì biết rõ đường này không thông. Nghĩ lại vì sao Thiệu Cảnh cứ khiến người ta mềm lòng, nàng lập tức hiểu ra đạo lý.
Nàng mím môi, nước mắt “ròng ròng” tuôn chảy: “A cha, a cha, con sai rồi, con biết mình không nên xen vào việc người khác, khiến cha và nương thêm phiền lòng. Sau này con nhất định sẽ ngoan ngoãn, khâu giày vá vớ cho cha, nghe lời nương, tương lai sẽ hiếu thuận với cha mẹ.”
Thấy Điền phụ vẫn im lặng, nàng liền nắm lấy tay ông, gọi từng tiếng một: “A cha, a cha! Con sẽ ngoan mà, cha đừng giận con, đừng ghét bỏ con! Con biết lỗi rồi, con biết lỗi rồi! Con sẽ chăm lo cho hai đệ đệ thật tốt.”
Thật là thảm thiết vô cùng.
Quả nhiên, Điền phụ không chịu nổi nữa, cau mày thở dài: “Cha đâu có không để ý tới con, không thương con?”
Điền Ấu Vi ôm lấy ông, khóc đến run cả người: “Cha không cho con ra ngoài, chắc chắn là cảm thấy con làm cha mất mặt.”
“…” Điền phụ ậm ừ không rõ, định quay người bỏ đi: “Thôi, thôi, đừng khóc nữa!”
“Không, không, con cứ khóc đấy!” Điền Ấu Vi vừa đuổi theo vừa gọi: “Cha nhốt con lâu như thế, chắc chắn là không thương con rồi, còn không cho con đến xưởng thăm cha nữa!”
“Cha đâu có không thương con!” Điền phụ đáng thương vô cùng, chẳng biết phải giải thích ra sao, đành bất đắc dĩ phàn nàn: “Con muốn ra ngoài cũng được, nhưng không được làm bậy nữa!”
“Dạ dạ!” Điền Ấu Vi gật đầu liên tục, bắt chước bộ dạng của Thiệu Cảnh, ngửa đầu, chăm chú nhìn thẳng vào mắt Điền phụ, ngoan ngoãn nói: “Con nghe lời cha!”
Điền phụ vô cùng bất lực, vỗ nhẹ đầu nàng một cái, thở dài bỏ đi, miệng lẩm bẩm: “Con gái đúng là món nợ mà!”
Điền Ấu Vi khẽ bĩu môi, cười thầm trong lòng. Ba người đi thì phải có một người làm thầy, sau này muốn được việc gì, chỉ cần học theo bộ dạng của Thiệu Cảnh là được, Điền phụ nhất định sẽ mềm lòng.
Thiệu Cảnh bệnh mấy ngày liên tiếp, tuy ăn xong hai bát cháo nhưng sau đó lại không chịu ăn gì nữa. Hắn cũng không kêu ca, chỉ ngoan ngoãn nói: “Ta không đói.”
Tạ thị và mọi người hỏi hắn muốn ăn gì, hắn đều lắc đầu. Đợi trong phòng không còn ai, hắn mới nhỏ giọng bảo Điền Ấu Vi: “A tỷ, lần trước tỷ nấu món nước lèo tai mèo.”
Điền Ấu Vi như bừng tỉnh, vội vàng lấy tiền mừng tuổi của mình ra, đến tìm biểu tỷ Cúc Phân đổi ít bột, đem xuống bếp nấu món tai mèo cho Thiệu Cảnh. Lần này nàng làm khá nhiều, đem chia một phần cho Tạ thị, một phần cho Điền phụ và Điền Bỉnh, còn lại mới bưng đến cho Thiệu Cảnh. Bản thân nàng thì chẳng nỡ ăn miếng nào.
Tiền không còn nhiều, về sau còn nhiều chỗ cần dùng, nàng không đành lòng tiêu phí vào bản thân.
Thiệu Cảnh ăn sạch một bát lớn nước lèo tai mèo, no nê rồi đôi mắt sáng rỡ nhìn nàng cười: “A tỷ, sau này ta sẽ giúp tỷ giành được rất nhiều của hồi môn.”