Điền phụ vừa trở về, thở dài: “Điền Thanh mất rồi. Do làm ăn thua lỗ, cãi vã dẫn đến Trương Cẩu Nhi lỡ tay gϊếŧ người, cuối cùng bị ném xuống biển. Giờ chỉ còn trông vào vận số, may ra thì thi thể bị sóng đánh dạt vào bờ.”
Mọi người đồng loạt thở dài, Điền phụ chưa kịp thay y phục, liền vội đến nhà Điền Mậu báo tin. Không bao lâu sau, tiếng khóc than vang lên, Tạ thị cùng Cao bà tử sang thăm, trở về kể lại tình hình bên thím, ai nấy đều lắc đầu than thở.
“Không có sữa, đứa nhỏ đói đến mức chỉ biết khóc. Thím ấy chẳng nói một lời, chỉ trách bản thân không ngăn được trượng phu. Ca tẩu bên chồng lại chẳng tử tế với họ, tình cảnh này e rằng khó lòng xoay chuyển.”
Điền Ấu Vi nói: “Chẳng lẽ không thể nghĩ cách giúp thím một tay sao?”
Điền Bỉnh đáp: “Trong tộc ắt hẳn sẽ nhúng tay, nhưng thím cũng còn có nhà mẹ đẻ, người ngoài cũng không tiện lo liệu quá nhiều. Huống chi, dù có cho thím thứ gì, cũng phải để thím tự mình xoay xở thì mới mong giữ được lâu dài.”
Điền Ấu Vi im lặng, lời ấy quả không sai. Người khác dù muốn giúp đến đâu, cuối cùng vẫn là thím Thanh phải tự gắng gượng mới mong vượt qua.
Tang sự của Điền Thanh do người trong tộc chung tay lo liệu. Điền phụ tìm tộc trưởng, tỏ ý nguyện góp một phần thuế ruộng để giúp thím cùng đứa nhỏ vượt qua cơn khốn khó. Trong tộc cũng đã tìm vợ chồng Điền Mậu để nói chuyện, mong họ đối đãi tử tế với cô nhi quả phụ. Vợ chồng Điền Mậu khẳng khái hứa hẹn sẽ làm tròn bổn phận.
Thế nhưng thân thể thím Thanh ngày một yếu, chưa ở cữ xong đã không chống đỡ nổi. Có người đến mời Tạ thị, nói là có việc muốn nhờ vả.
Điền Ấu Vi nói: “Nương, cho con đi cùng người.”
Tạ thị không muốn cho nàng đi: “Không phải chuyện gì hay ho, con đừng chen vào những nơi náo nhiệt thế này.”
Điền Ấu Vi đáp: “Con muốn đi. Dù gì trước kia thím ấy cũng từng chăm sóc con.”
Điền phụ nói: “Cứ để con bé đi theo, giờ cũng là đại cô nương rồi, không thể chuyện gì cũng chẳng biết.”
Tạ thị đành phải đưa Điền Ấu Vi theo, Thiệu Cảnh cũng tự nhiên đi cùng.
Giờ đây, Điền Ấu Vi đã không còn quan tâm Thiệu Cảnh suốt ngày bám đuôi nàng, hắn muốn theo thì cứ để theo. Hai người cùng nhau đọc sách, luyện chữ, chỉ là nàng cố ý giữ khoảng cách, không còn xoa đầu hay vuốt má hắn, mà nghiêm túc dạy dỗ như sư phụ dạy trò.
Thím Thanh đang hôn mê, đứa nhỏ được con gái Điền Mậu bế lấy, khóc đến khản cả giọng. Cô nương kia cũng không biết làm sao, chỉ đứng ngơ ngác. Người còn chưa nhắm mắt, vợ chồng Điền Mậu đã lo liệu chuyện tang sự, miệng luôn lẩm bẩm những lời xui xẻo.
Tạ thị bước vào, liền bị cảnh tượng bi thương ấy làm rơi nước mắt, nắm chặt tay thím Thanh nói: “Ta đến rồi, có điều gì trong lòng thì nói với ta.”
Ánh mắt thím Thanh chợt bừng sáng, gắt gao nắm lấy tay Tạ thị, chỉ vào đứa nhỏ đang khóc lả người, giọng khản đặc: “Cầu đại tẩu cứu lấy Thu Bảo, ta không còn sức lo cho nó khôn lớn…”
Tạ thị lâm vào thế khó. Dù không có mẹ ruột, nhưng Thu Bảo vẫn còn cô bác, vốn không đến lượt bà phải gánh vác. Điền Ấu Vi suy đoán: nhìn bộ dạng nhà Điền Mậu như vậy, e rằng chẳng ai sẽ đoái hoài đến Thu Bảo.
Đứa nhỏ này sinh non, thân thể yếu nhược, cần được chăm sóc chu đáo. Không có mẹ ruột bên cạnh, e chẳng sống nổi bao lâu. Chi bằng đưa đứa nhỏ về nuôi nấng, nếu đã giữ được mạng sống, sau này lỡ chẳng may trong nhà xảy ra biến cố, cũng có thể cho làm con thừa tự, không cần phải nhọc công tìm ai khác để làm chồng nuôi từ bé.
Quả đúng là kế vẹn toàn đôi đường.
Nàng lập tức lên tiếng: “Thím cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ nuôi dưỡng Thu Bảo nên người.”
Thím Thanh mỉm cười gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ yên lòng.
Điền Ấu Vi nói tiếp: “Chỉ sợ có người sẽ can thiệp, nói chúng ta xen vào chuyện người khác.”
“Con bé này sao lại nói năng như vậy?” Tạ thị cuống quýt ngăn lời nàng: “Chớ có hồ đồ.”
Thím Thanh sững người một lúc, rồi lẩm bẩm: “Nếu đã thế… nếu không chê, vậy thì để Thu Bảo theo nhà các người.”
Lời ấy vừa thốt ra, bà đã cảm thấy hổ thẹn khôn cùng. Nhà người ta đâu thiếu con cháu, mình đem đứa nhỏ gửi gắm như vậy chẳng khác nào làm phiền, thật không biết xấu hổ.
“Sao có thể như vậy được?” Tạ thị dở khóc dở cười. Bà vốn không có ý định nhận nuôi đứa nhỏ, chẳng ngờ vì cái miệng lắm lời của Điền Ấu Vi mà ra nông nỗi này.
Điền Ấu Vi lại vội nói chen vào: “Nương, nếu chúng ta mặc kệ, đứa nhỏ này chắc chắn không sống nổi.”
Thím Thanh xúc động đến mức giãy giụa muốn gượng dậy, định dập đầu cầu xin Tạ thị.
Tạ thị rơi vào thế khó xử, đành dịu giọng: “Chuyện này không thể quyết một mình, phải được hai bên đồng ý, trong tộc cũng không phản đối thì mới được.”
Chợt nghe vợ Điền Mậu lớn tiếng từ ngoài cửa vọng vào: “Chúng ta đồng ý! Nhà ta năm đứa con, bảy miệng ăn, vốn dĩ đã nghèo, nay lại lo liệu hai đám tang, của cải đã vét sạch, lấy gì mà nuôi thêm đứa nhỏ này? Các người cứ ôm nó đi cho rồi! Đỡ phải cả ngày kêu gào khóc than, xui xẻo cũng bị khóc mà bay mất!”
Thím Thanh tức đến nghẹn thở, mắt trợn trắng rồi ngất lịm.
“Sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy!” Tạ thị tức đến run cả môi, vốn là ruột thịt, mà lại tuyệt tình đến thế, thật là hiếm có.
Vợ Điền Mậu cười nhạt: “Đại tẩu tử đừng cười ta, ngài chưa từng chịu khổ, làm sao hiểu được cái khổ của miếng ăn từng bữa? Họ hàng không bằng bạc tiền. Nếu đứa nhỏ này còn có đường sống, chúng ta giành giật chẳng phải là hại nó sao? Ngài có lòng dạ nhân hậu thì nhận nuôi nó đi, cứu được một mạng người, còn hơn xây bảy ngôi chùa.”
Điền Ấu Vi thấy như vậy là đủ, người sống đến vô sỉ như thế quả thật hiếm gặp.
Nhưng thế lại hợp ý nàng, liền lớn tiếng hỏi: “Thím nói thật chứ? Dù sau này đứa nhỏ này có tiền đồ, cũng không liên quan gì tới nhà thím?”
Vợ Điền Mậu chỉ mong thoát khỏi cái củ khoai nóng phỏng tay này, lập tức thề thốt nguyền rủa: “Nó có làm đến Trạng Nguyên cũng chẳng liên quan gì đến nhà ta! Ta có đi ăn xin cũng quyết không qua cửa nhà nó!”
Điền Ấu Vi quay sang hỏi Điền Mậu: “Tộc thúc, còn ý thúc thì sao?”
Điền Mậu nhét tay vào tay áo, cúi đầu trầm mặc hồi lâu mới nói: “Trong nhà thật sự nghèo khó, đến bữa ăn cũng chẳng còn.”
Điền Ấu Vi liền nói: “Được rồi, A Cảnh, mau đi gọi cha ta tới đây!”
Thiệu Cảnh lặng nhìn nàng một cái, không nói một lời, xoay người bước ra ngoài. Ánh mắt ấy khiến Điền Ấu Vi thoáng hoảng hốt, nhưng nàng vẫn cảm thấy mình không làm điều gì sai.
Tạ thị kéo nàng ra một góc, giọng nhỏ mà nghiêm khắc: “Gan con càng ngày càng lớn rồi! Chuyện này không phải trò đùa, sao con dám tự mình quyết định như vậy…”
Điền Ấu Vi cúi đầu nói: “Con biết mình không nên trái ý người, nhưng Thu Bảo quá đáng thương. Nếu bỏ mặc hắn, e là chỉ còn đường chết. Về sau con sẽ không ăn trứng gà nữa, để dành cho hắn. Con cũng không mặc đồ mới, nhường hết cho hắn.”
Tạ thị nhất thời nghẹn lời, chỉ còn biết hậm hực chọc vào trán nàng: “Đợi cha con tới rồi, con sẽ biết tay!”
Không lâu sau, Điền phụ đến, vừa bước vào cửa đã hung hăng trừng mắt lườm Điền Ấu Vi một cái.
Điền Ấu Vi vội vàng chạy tới, nắm chặt tay ông, giọng nũng nịu: “A cha, a cha, ngài thương xót Thu Bảo một chút đi, coi như có duyên gặp nhau. Về sau con không dám bướng bỉnh nữa đâu.”
Điền phụ đưa mắt nhìn Tạ thị, lời muốn nói lại thôi.
“Bốp!” Một tiếng vang lên, thì ra thím Thanh đã tỉnh, lăn từ trên giường xuống, bò đến trước mặt Điền phụ dập đầu lạy: “Đại bá, xin ngài cứu lấy đứa nhỏ này. Kiếp sau ta làm trâu làm ngựa để báo đáp!”
Điền phụ vội nói: “Thím mau đứng dậy rồi nói chuyện.”
Cao bà tử cùng Tạ thị vội chạy tới đỡ, nhưng thím Thanh cố chấp không chịu đứng lên, vừa khóc vừa thở không ra hơi, đứa nhỏ cũng oa oa khóc theo.
Điền phụ thở dài một tiếng: “Được, ta đồng ý.”