Chương 44: Con riêng

Xe bò dĩ nhiên chẳng thể thoải mái như xe ngựa, bốn phía không chắn gió, vừa lạnh lại vừa xóc khiến mông ê ẩm. Điền Ấu Vi ngồi chưa bao lâu đã phải đổi tư thế, lạnh đến mức chóp mũi đỏ bừng. Một đôi tay mềm mại, ấm áp vươn tới, nắm chặt lấy tay nàng, chút ấm nóng từ đầu ngón tay dần dần lan tỏa.

Nàng cúi đầu nhìn, thấy Thiệu Cảnh vẫn thản nhiên nhìn về phía trước, vẻ mặt ngoan ngoãn, bình tĩnh như không.

Điền Ấu Vi khẽ cựa tay, hắn lập tức siết chặt hơn, ngửa đầu lên nhìn nàng, giọng năn nỉ: “A tỷ, ta sợ rớt khỏi xe… cho ta nắm lấy tay tỷ nhé!”

Điền Ấu Vi còn biết làm gì ngoài chấp nhận? Đành để yên như vậy.

Tạ thị ngồi cùng xe với Đông tẩu, chủ nhân xe bò. Hai người ghé sát tai nhau nói chuyện rì rầm, vẻ mặt đầy thần bí.

Thiệu Cảnh khẽ kéo tay áo Điền Ấu Vi, ý bảo nàng nhìn ra bên đường. Bên vệ đường có một sạp bán tào phớ. Một phụ nhân mặc áo màu lục nhạt đứng nghiêng người, bên cạnh là một thiếu niên cao gầy, cả hai đều ăn mặc rách rưới, tả tơi.

Phụ nhân thì lau nước mắt, thiếu niên mặt đầy giận dữ, xúc động nói gì đó, nhưng phụ nhân chỉ liên tục lắc đầu, không chịu đáp lại.

“Chính là hai người kia! Cũng lớn thế rồi, năm nay chắc tầm mười lăm tuổi rồi…” Đông tẩu vì quá kích động, giọng nói không kìm được mà cao lên, vừa vặn để Điền Ấu Vi nghe thấy.

Nàng nhìn chằm chằm hai mẹ con kia một lúc, rồi lại liếc nhìn sắc mặt Tạ thị và Đông tẩu, trong lòng dần dần hiểu ra. Năm ấy Điền phụ và Tạ Đại lão gia tuyệt giao, nguyên nhân chính là vì nhân phẩm của Tạ Đại lão gia có vấn đề. Vậy thì… thiếu niên kia có lẽ chính là con riêng của Tạ Đại lão gia?

Nàng đang đăm chiêu, thì thấy thiếu niên nắm chặt tay phụ nhân, cố sức kéo bà về phía này.

Phụ nhân chỉ ôm mặt khóc nức nở, nghẹn ngào không thành tiếng: “Không thể… con không thể không có gia tộc…”

“Im đi! Con thà làm cô nhi còn hơn!” Gương mặt thiếu niên đầy vẻ tàn nhẫn, ánh mắt đảo quanh, chợt bắt gặp ánh mắt của Điền Ấu Vi.

Điền Ấu Vi nhìn rõ gương mặt ấy, có ba phần giống Tạ Lương, nhưng lại tuấn tú hơn nhiều.

Tạ Lương là đứa nhỏ luôn mang vẻ rạng rỡ vui tươi, khuôn mặt tròn đầy. Còn thiếu niên kia có ngũ quan rõ nét, gương mặt hình trứng ngỗng.

Điền Ấu Vi còn đang muốn quan sát kỹ hơn, thì thiếu niên kia đã hung hăng trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt dữ dằn như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi quay đầu kéo phụ nhân rời đi, bàn tay siết chặt cánh tay bà, đẩy mạnh về phía trước.

Phụ nhân loạng choạng suýt ngã, nhưng thiếu niên cũng chẳng quan tâm, cứ thế kéo bà đi một mạch.

“Tính tình như vậy, thật chẳng ra gì, khó trách Tạ Đại lão gia không chịu nhận, Tạ Đại nãi nãi lại càng không chịu nhường. Nếu thật cho vào cửa, e rằng sẽ ép A Lương thiếu gia đến không thở nổi.” Đông tẩu than thở.

Tạ thị vội kéo tay bà ấy, khẽ nháy mắt ra hiệu đừng để bọn trẻ nghe thấy.

Đông tẩu chẳng mấy để tâm: “Bọn chúng nghe cũng chẳng hiểu gì đâu.”

Hai người lại ghé tai nhau thì thầm, còn đôi mẹ con kia đã loạng choạng đi xa. Điền Ấu Vi lặng lẽ dõi theo, thấy thiếu niên dáng người cao nghệu, quần ống ngắn lộ ra nửa đoạn cổ chân, tuy gầy gò nhưng đầy sức lực, gót chân gọn ghẽ như lưỡi dao, toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.

Về đến nhà, trời đã tối, ai cũng bị gió lạnh thổi đến mức mặt mũi tái nhợt. Ngô đầu bếp đã chuẩn bị sẵn canh gừng nóng hổi, cả nhà quây quần bên bếp than, vừa sưởi vừa uống.

Chờ hơi ấm trở lại, Cao bà tử cũng về, hạ giọng bẩm báo tình hình an trí của mẹ con thím Thanh. Phụ mẫu của Điền Thanh đã mất sớm, trong nhà chỉ còn một người anh ruột đã phân gia. Hai huynh đệ, nhưng nhà cửa lại phải chia đôi.

Lúc Điền Thanh chuyển lên huyện thành, từng bán phần nhà mình cho huynh trưởng, chỗ ở cũng tạm thời để huynh trưởng sử dụng. Lần này mẹ con thím Thanh trở về, lại không còn chỗ để trú thân.

Trước mặt mọi người, chị dâu thím tuy miễn cưỡng nhường ra một gian phòng nhỏ, nhưng vừa làm vừa than vãn nào là thiếu thứ này, nào là không có thứ kia, sắc mặt cũng chẳng lấy gì làm dễ coi.

“Trong nhà đông con, bản thân lại chẳng dư dả gì. Giờ thím Thanh trở về, một quả phụ cô nhi, lại không tiền bạc, chẳng khác nào sau này đều phải dựa vào nhà người ta mà sống, cao hứng nổi mới là lạ!” Cao bà tử than thở.

“Cho được hai cái đệm trải giường cũ kỹ, vá lên vá xuống, ta sờ thử, cứng như đá, làm sao mà nằm?” Bà lại lắc đầu: “Đến nửa ngụm nước ấm cũng chưa kịp đưa cho sản phụ, canh thì nguội tanh nguội ngắt, vừa mới sinh non mà như thế thì sao dưỡng cho nổi?”

Tạ thị im lặng một lát rồi nói: “Thôi thì… cũng là người quen, giờ gặp cảnh thế này… Gửi qua cho thím ấy hai bộ chăn đệm, mấy món quần áo, hai cân bông, mười quả trứng gà, nửa cân đường, nửa cân dầu, đưa sang đó một chuyến.”

Cao bà tử nghe vậy, vội khen: “Chủ mẫu có lòng từ bi! Hay là ngài cùng lão nô cùng sang luôn đi? Nhà bên ấy thấy ngài đích thân đến, ít ra cũng nể mặt mà không dám làm quá.”

Tạ thị gật đầu đồng ý, rồi cùng Cao bà tử thu xếp một đống đồ, chuẩn bị lên đường. Điền Ấu Vi cũng vội đuổi theo: “Con đi với!”

Tạ thị nghĩ để nàng theo cũng hay, coi như học hỏi thêm đôi chút về cách đối nhân xử thế, bèn gật đầu cho đi cùng.

Thiệu Cảnh thì vô cùng tự nhiên mà nhập bọn, xắn tay áo giúp Cao bà tử ôm bông.

Cao bà tử vui vẻ khen ngợi: “Thật là một đứa trẻ ngoan!”

Thiệu Cảnh cười tươi, rất tự nhiên mà nắm tay Điền Ấu Vi.

Điền Ấu Vi chỉ biết thở dài cam chịu, hắn cứ như cái đuôi nhỏ, đi đâu cũng bám lấy nàng, muốn rũ ra cũng không được.

Nhà của thím Thanh vốn ở gần nhà Điền Ấu Vi, đi chưa được bao lâu đã đến nơi.

Trong nhà ồn ào một đám người, ai nấy đều mồm năm miệng mười hỏi dồn, muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Có người còn lớn tiếng than: “Thật tội cho A Thanh, nghe nói chết rất thảm, đến thi thể cũng không biết lưu lạc nơi nào!”

Huynh trưởng của Điền Thanh là Điền Mậu, ngồi xổm ở cửa, ôm cánh tay, mặt mày âm trầm, mắt đỏ hoe không nói một lời.

Vợ hắn thì đứng giữa nhà, mặt mày cau có, lớn tiếng mắng chửi đứa con gái lớn: “Cái đồ nha đầu chết tiệt mù mắt! Chỉ biết ăn mà chẳng biết làm, giữ ngươi lại làm gì cho chật đất! Chết quách đi cho xong!”

“Thật là kỳ cục!” Tạ thị lắc đầu thở dài, rồi cất giọng gọi lớn: “Mậu tẩu tử, đang bận gì vậy? Ta đến thăm vợ con A Thanh đây.”

Trong phòng lập tức yên lặng, vợ chồng Điền Mậu trên mặt nở nụ cười gượng gạo ra đón: “Ai da, sao có thể phiền đại tẩu thế này được!”

Tạ thị điềm đạm đáp: “Đều là người một tộc, gặp chuyện khó thì sao lại không giúp một tay? Cũng coi như là tích chút đức hạnh.”

Mặt Điền Mậu hơi đỏ lên, còn vợ hắn thì dường như chẳng bận tâm gì, lớn tiếng phụ họa: “Phải đó, dẫu có khó khăn đến đâu cũng nên giúp lão nhị vượt qua cửa ải, chẳng phải sao?”

Nói xong liền hấp tấp đón lấy đồ trên tay Tạ thị, cười nói: “Đại tẩu là đến thăm nhà lão nhị phải không? Để ta gọi Đại Nha dẫn ngài vào.”

Điền Ấu Vi nhạy bén hơn, lập tức dặn Hỉ Mi: “Người đông đúc, chuyện nhiều dễ loạn. Ngươi vào giúp thím Thanh nấu ít nước đường trứng gà cho ấm người đi.”

“Được rồi!” Hỉ Mi cười tươi, từ tay vợ Điền Mậu đón lấy mớ đồ ăn, vui vẻ nói: “Ta vào giúp ngài làm việc! Ngài thì ở lại tiếp chuyện chủ mẫu với cô nương chúng ta đi.”

Sắc mặt vợ Điền Mậu sầm xuống, nhưng vẫn gượng cười một tiếng, rồi dẫn Tạ thị và Điền Ấu Vi đi vào trong. Thiệu Cảnh thì đi tới cửa liền dừng lại, không bước vào, ngoan ngoãn đứng chờ bên ngoài.

Mọi người thấy vậy đều trầm trồ: “Đúng là đứa nhỏ xuất thân nhà có học, thật hiểu lễ nghĩa.”

Trong phòng, thím Thanh nằm thoi thóp, đứa nhỏ bên cạnh khe khẽ khóc. Tạ thị vừa đưa tay sờ thử thì thấy ổ chăn lạnh như băng, thân thể hài nhi cũng lạnh buốt, liền lo lắng thốt lên: “ Sao lại để thế này được!”

Cả đám người vội vàng xoay sở một hồi lâu, cuối cùng cũng thu xếp ổn thỏa cho thím Thanh, cho thím uống hai bát nước đường trứng gà. Lại mời một phụ nhân trong thôn đang nuôi con đến giúp cho em bé bú.