Chương 43: Không muốn chúng ta xen vào

Trong đám đông, một phụ nhân bụng to, bước đi tập tễnh, dáo dác tìm kiếm gì đó.

Đột nhiên, ánh mắt nàng sáng lên, lao đến túm lấy vạt áo một nam nhân, lớn tiếng kêu lên: “Trương Cẩu Nhi! Ngươi đưa phu quân ta đưa đi đâu rồi?”

Người kia quay người, hung hăng đẩy nàng một cái, mặt mày hung dữ: “ Bà điên! Ai quen biết phu quân ngươi chứ? Cút đi, tránh xa ta ra một chút!”

Phụ nhân bị đẩy ngã lăn ra đất, đau đến méo cả mặt, nhưng vẫn cố bám chặt lấy Trương Cẩu Nhi không buông, giọng the thé: “Ngươi sao có thể nói không quen? Chính ngươi gọi chàng ấy đi làm phiến sứ với ngươi, cớ gì ngươi đã trở về, mà chàng ấy vẫn chưa thấy tăm hơi?”

“Sao ta biết được? Có khi hắn thấy hoa nương nào lọt mắt, liền lười quay về gặp bà thím già như ngươi ấy!” Trương Cẩu Nhi mặt mày đầy vẻ độc ác, giọng cười giễu cợt: “Nhìn bộ dạng ngươi như quỷ thế kia, nam nhân nào mà chịu nổi!”

“Không phải! Phu quân ta không phải hạng người đó! Ngươi… hắn có phải bị ngươi hại rồi không?” Phụ nhân vừa lồm cồm bò dậy, vừa gào khóc lao về phía Trương Cẩu Nhi, vùng vẫy đánh tới.

“Nương!” Điền Ấu Vi lớn tiếng gọi Tạ thị: “Bên kia sắp xảy ra chuyện lớn rồi! Hình như là thím Thanh đó!”

Tạ thị vội quay đầu nhìn sang, vừa đúng lúc thấy phụ nhân kia bị đẩy ngã xuống đất, mặt mày tức giận đến tím tái, lập tức gọi đám người lão Trương xông lên, lớn tiếng quát: “Dừng tay! Giữa ban ngày ban mặt mà dám đánh người của Điền gia trang ta à!”

Nghe tiếng, mọi người liền như bầy ong ùa tới, nhanh chóng vây chặt lấy phụ nhân và Trương Cẩu Nhi, chen kín không còn kẽ hở.

Thấy tình hình bất lợi, Trương Cẩu Nhi lập tức xoay người định bỏ chạy, nhưng vừa quay lưng đã bị mấy tráng đinh Điền gia trang đè ngửa xuống đất.

Cao bà tử cùng Hỉ Mi vội tiến lên đỡ phụ nhân dậy, nói: “Quả thật là Thím Thanh! Không phải thím lên huyện thành rồi sao? Sao lại về đây?”

Tạ thị cũng bước tới hỏi: “Thím Thanh, thím sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Thím Thanh đau đến mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, giọng run rẩy: “Tên ác nhân này lừa phu quân ta ra ngoài buôn bán cùng hắn, hắn thì trở về, còn A Thanh thì không… chắc chắn là bị hắn hại rồi… A, bụng ta đau quá… Con ta…”

Tạ thị xưa nay chưa từng sinh con, không hiểu tình trạng ra sao, liền vội vàng bảo Cao bà tử đến xem thử.

Cao bà tử nhìn một cái, liền nói: “Sợ là sắp sinh rồi, mau mau đưa thím ấy tìm chỗ nằm nghỉ!”

Mọi người ba chân bốn cẳng đỡ thím Thanh đến sát mép tường, Điền Ấu Vi gọi Thiệu Cảnh, vội chạy về xe tháo màn bố cùng ít vải mang ra che chắn.

Một đám phụ nhân nhanh chóng vây quanh che cho thím Thanh, đuổi đám hài tử như Điền Ấu Vi ra một bên.

Thím Thanh rên la lúc cao lúc thấp, tiếng kêu thê thảm khiến người nghe phải dựng tóc gáy.

Tạ Lương sợ đến tái cả mặt, lấy tay bịt chặt tai: “Đáng sợ quá… Thím ấy có phải sắp chết rồi không?”

“Phỉ phui cái mồm! “Điền Ấu Vi bắt chước dáng vẻ của Điền phụ, lập tức mắng: “Trẻ con không được nói bậy, phải nói điều lành! Thím ấy sẽ mẹ tròn con vuông!

Thiệu Cảnh cũng hùa theo: “Đúng vậy, nhất định sẽ bình an.”

Tạ Lương nhìn Điền Ấu Vi, rồi lại quay sang nhìn Thiệu Cảnh, lẳng lặng ngồi xổm một bên, không nói lời nào. Tiếng rên la của Thím Thanh vẫn không dứt, như thể không bao giờ ngừng lại, khiến Điền Ấu Vi càng lúc càng lo lắng.

Trong ký ức của nàng, thím Thanh là người đã qua đời. Lần tế Diêu Thần năm ấy, bởi Thiệu Cảnh lâm bệnh, nàng không đến dự mà ở nhà chăm sóc hắn. Sau đó nghe tin có người chết, một xác hai mạng, người mất chính là thím Thanh cùng hài nhi còn trong bụng.

Dù về sau Trương Cẩu Nhi bị bắt giao quan xử lý, nhưng người đã mất, dẫu có làm gì cũng chẳng thể vãn hồi.

Cao bà tử và Tạ thị nhiều lần nhắc đến chuyện ấy, mỗi lần nhắc đều đầy tiếc nuối, khiến lòng Điền Ấu Vi nặng trĩu.

Vợ chồng thím Thanh trước kia sống gần nhà nàng, gia cảnh coi như khá giả, Thím Thanh lại là người hiền hậu, thường hay đến chơi với nàng, còn từng tặng nàng khăn tay thêu hoa. Về sau, chú Thanh muốn lên huyện thành làm ăn, hai vợ chồng bèn rời Điền gia trang mà đi.

Lại nghe nói, chú Thanh cùng người hợp tác làm ăn buôn bán, ra ngoài xa xứ rồi mãi không quay về.

Lại có lời đồn rằng, ông ấy bị người mưu hại vì tiền tài, Trương Cẩu Nhi sau khi bị bắt cũng đã thú nhận do làm ăn thua lỗ, đôi bên xảy ra tranh cãi, trong lúc xô xát đã lỡ tay đánh chết Điền Thanh.

Điền Ấu Vi không ngờ lại có thể chứng kiến chuyện này. Nàng nghĩ, lần trước thím Thanh gặp nạn là vì không kịp thời có người giúp đỡ, lần này hẳn sẽ khác đi chứ?

Đột nhiên, tiếng khóc yếu ớt của trẻ sơ sinh vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Điền Ấu Vi lập tức vểnh tai lắng nghe, cả người lặng đi.

Tạ Lương nhoẻn miệng cười: “Hình như… đã sinh rồi.”

Đám phụ nhân cùng đồng loạt thở phào một tiếng, rồi lại tiếp tục bận rộn. Tạ thị cởϊ áσ ngoài đưa tới: “Dùng cái này bọc lấy đứa nhỏ.”

Không bao lâu sau, một hài nhi được quấn trong áo ngoài, nhẹ nhàng được Tạ thị ôm vào lòng.

Điền Ấu Vi cùng Thiệu Cảnh và đám trẻ chen lại gần xem. Đứa bé kia mặt nhỏ bằng bàn tay, nhăn nhúm, mắt nhắm chặt, tiếng khóc thì yếu như mèo kêu, trông chẳng đáng yêu chút nào.

Điền Ấu Vi vội hỏi: “Thím Thanh thế nào rồi?”

“Tạm ổn rồi. “Cao bà tử đáp: “Phải nhanh chóng đưa thím ấy về nghỉ ngơi, chăm sóc cẩn thận thì sẽ qua được.”

Điền Ấu Vi thở phào một hơi, ít ra cũng giữ được tính mạng.

Hỉ Mi chạy tới báo tin: “Lão gia cùng các tộc lão đang thẩm vấn tên khốn kia, hắn chẳng chịu khai gì, nhưng mọi người đều đoán là chẳng lành. Cuối cùng quyết định trói hắn lại, chờ đưa lên quan xử lý.”

“Đúng là đáng thương.” Tạ thị thở dài cảm thán, rồi phân phó người đưa thím Thanh lên xe ngựa của Điền gia, bảo Cao bà tử đưa mẹ con thím ấy về Điền gia trang trước.

Lễ tạ Diêu Thần là việc trọng đại, Điền phụ hạ lệnh tiếp tục cử hành nghi lễ, còn bản thân cùng vài vị tộc lão cưỡi ngựa, áp giải Trương Cẩu Nhi lên huyện thành giao quan xét xử.

Tạ thị dẫn theo Điền Ấu Vi và Thiệu Cảnh dạo xem thêm một lúc náo nhiệt, nhưng chẳng mấy chốc cảm thấy không còn gì thú vị. Đúng lúc có xe bò của tộc nhân sắp về, bà định nhờ xe để về nhà.

Tạ Lương vẫn còn lưu luyến, vội chạy theo hỏi Điền Ấu Vi: “A Vi, muội đi thật sao? Ở lại chơi thêm chút nữa đi, sau đó ta cho người đưa muội về, được không?

“Thế thì không được, người đông đúc quá, ta không yên tâm.” Tạ thị thẳng thừng từ chối: “Nhưng nếu A Lương muốn, có thể theo chúng ta về nhà chơi, rồi ta cho người đưa con về sau.”

Tạ Lương mắt sáng rỡ: “Vậy hay là để xe ngựa nhà con đưa mọi người về luôn đi!”

Bỗng Thiệu Cảnh lên tiếng: “A Lương biểu ca, hình như cậu mợ đang cãi nhau thì phải.”

Tạ Lương giật mình: “Đệ đừng nói bậy!”

Thiệu Cảnh nghiêm mặt đáp: “Ta nói thật đấy, huynh nhìn kìa.”

Mọi người nhìn theo hướng tay chỉ của Thiệu Cảnh, quả nhiên thấy dưới chân tường cách đó không xa, Tạ Đại lão gia và Ngụy thị đang lớn tiếng cãi vã, vẻ mặt cả hai đều giận dữ không thôi.

“Ai da, thật là phiền!” Tạ Lương giậm chân một cái, rồi vội vã chạy về phía cha mẹ.

Điền Ấu Vi rất đỗi tò mò, không biết rốt cuộc Tạ gia đã xảy ra chuyện gì, liền hỏi: “Nương, chúng ta có nên qua đó xem thử rồi khuyên ngăn một chút không?”

Tạ thị từ xa dõi mắt nhìn một hồi, rồi dứt khoát từ chối: “Không được, họ chắc chắn không muốn chúng ta xen vào. Đi thôi!”

Điền Ấu Vi còn có chút tiếc nuối, nhưng cũng đành nghe theo.