Chương 40: Đã lâu không gặp

Sau chuyện nghĩa tử, mọi chuyện lắng xuống, Điền Ấu Vi uể oải mấy hôm rồi cũng dần lấy lại tinh thần.

Bởi vì xưởng gốm Điền gia dâng lên một mẻ gốm sứ thượng phẩm làm cống phẩm, được khen ngợi ban thưởng, nên Điền phụ quyết định tổ chức một nghi lễ long trọng tạ ơn Diêu Thần [1].

[1] Diêu Thần: Thần gốm sứ

Mọi người đều muốn đến xem cho biết, Điền Ấu Vi năn nỉ Tạ thị khuyên Điền phụ, cũng cho phép nàng theo cùng để xem náo nhiệt.

Thế là, Tạ thị đưa Điền Ấu Vi cùng Thiệu Cảnh ngồi xe ngựa đến miếu Diêu Thần. Cao bà tử, Hỉ Mi cùng đầu bếp Ngô cũng đi theo, cả chiếc xe chật kín người.

Điền Ấu Vi hé cửa sổ xe nhìn ra ngoài, thôn quê lâu ngày mới có dịp náo nhiệt, không ít phụ nhân, cô nương ăn vận lộng lẫy ra đường, đủ sắc màu rực rỡ, thật rộn ràng.

Bên người truyền đến mùi hương bồ kết nhè nhẹ, một cái đầu xù xì cọ tới cọ lui, từ vai nàng nghiêng đầu ló ra.

Thiệu Cảnh dựa sát vào nàng, lớn tiếng nói: “A! Là bà mối kìa!”

Bà mối trong thôn xuất hiện là chuyện hiếm lạ, thường là dấu hiệu có nhà nào sắp đính hôn, ai nấy đều tò mò ghé mắt nhìn xem, Điền Ấu Vi cũng không nhịn được mà nhìn theo. Nhìn bà mối xong, liền bắt gặp đôi mắt đen lay láy cùng nụ cười lấy lòng của Thiệu Cảnh: “A tỷ!”

Hắn mềm giọng gọi, lặng lẽ kéo tay nàng: “Đừng giận mà.”

Điền Ấu Vi mặt không biểu cảm, gạt tay hắn ra, lãnh đạm xoay mặt đi hướng khác. Vì chuyện Thiệu Cảnh trở mặt, nàng đã mấy ngày nay không thèm đoái hoài đến hắn.

Ban đầu nàng tưởng rằng hắn sẽ khóc lóc om sòm, rồi làm ầm ĩ khiến Điền phụ phải ép nàng làm hòa. Nàng còn tính nếu thật sự như vậy, thì sẽ nhân cơ hội này mà gây một trận, từ đó về sau sẽ luôn lạnh mặt với hắn.

Nào ngờ Thiệu Cảnh lại lanh lợi, hoàn toàn không quấy rầy, chỉ lặng lẽ tìm mọi cơ hội để đối tốt với nàng. Lúc này cũng vậy, nàng không để ý tới hắn, hắn cũng không lên tiếng, biết điều mà thu mình về một góc, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, ngồi ngoan ngoãn.

Tạ thị thấy hắn ngoan như vậy, không nhịn được liếc nhìn Điền Ấu Vi: “Còn đang giận đấy à? Lại đây, ta có lời muốn nói với con.”

Điền Ấu Vi không nỡ làm Tạ thị phiền lòng, đành phải ngồi dịch qua.

Tạ thị ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói: “A Vi, con không thể như thế, không thể vì nhà ta thu nhận A Cảnh mà lại ép nó làm những chuyện nó không muốn.”

Lý lẽ này nàng dĩ nhiên hiểu, chỉ là cảm thấy ấm ức, Điền Ấu Vi bặm môi, đáp nhỏ: “Nhưng là... chính nó đã hứa với con rồi.”

Nếu Thiệu Cảnh từ đầu đã không chịu đáp ứng thì không nói làm gì, đằng này hứa rồi đổi ý, khiến nàng mừng hụt, thực sự đáng giận.

Tạ thị dịu giọng khuyên nhủ: “Có lẽ nó chưa hoàn toàn hiểu ý con. Nó vẫn còn nhỏ...”

Lại là “nó còn nhỏ”!

Không hiểu rõ ý nàng ư? Không! Điền Ấu Vi tin chắc Thiệu Cảnh hiểu rõ lắm!

Thấy nàng vẫn không phục, Tạ thị lại dịu dàng nói: “Đừng giận nữa, sinh nhật con sắp tới rồi, ta sẽ cho con đôi khuyên tai kim đinh hương, lại may thêm mấy bộ xiêm y thật đẹp, chịu không?”

Điền Ấu Vi lặng lẽ tựa vào lòng Tạ thị. Tạ thị thích dùng hương phấn mùi hoa nhài, lại ưa sạch sẽ, trên người mềm mại thơm tho, dựa vào thật dễ chịu. Nàng không nhớ được hình dáng mẹ ruột mình ra sao, ký ức mơ hồ chỉ còn lại hình ảnh cha chăm sóc. Nam nhân thô kệch, nhiều khi chẳng chu toàn.

Từ sau khi Tạ thị bước vào cửa, cuộc sống của nàng mới thật sự dễ thở. Trong lòng nàng luôn có tình cảm và sự kính trọng dành cho Tạ thị.

Vì vậy, khi Tạ thị chẳng màng Điền phụ vừa qua đời, lạnh lùng rời bỏ nàng, nàng thấy đau lòng còn nhiều hơn oán hận.

Qua mấy ngày nay quan sát, nàng nhìn ra được, Tạ thị cùng Điền phụ thật sự có tình cảm sâu đậm, mà Tạ thị cũng không phải người xấu.

Nàng không rõ năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Tạ thị phải đưa ra lựa chọn như vậy, nhưng lần này, nàng không muốn chuyện cũ tái diễn. Nàng muốn cả nhà sống yên vui, tốt lành và bình an.

Tạ thị cảm nhận được Điền Ấu Vi không muốn rời đi, liền siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, vẻ mặt rạng rỡ, giọng càng thêm dịu dàng: “A Vi ngoan ngoãn, nương thương con, sẽ lo cho con ăn ngon mặc đẹp.”

Thiệu Cảnh trông thấy, cũng len lén xích lại gần, ánh mắt mong chờ nhìn Tạ thị, đôi mắt đen láy ánh lên tia sáng long lanh.

Tạ thị bật cười, cũng vòng tay ôm lấy hắn: “A Cảnh cũng là đứa nhỏ ngoan, nếu biết nghe lời, bá mẫu cũng thương, cũng cho ăn ngon mặc đẹp.”

Thiệu Cảnh và Điền Ấu Vi chạm mặt nhau, ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc. Thiệu Cảnh nhìn nàng mỉm cười, Điền Ấu Vi lại quay mặt đi, vẫn không muốn để ý đến hắn.

Hắn đành thôi không chọc nàng nữa, ngoan ngoãn nằm trong lòng Tạ thị, khẽ hỏi: “Bá mẫu, hôm nay có hát tuồng không?”

Tạ thị đáp: “Có đấy.”

“Sẽ diễn vở gì vậy ạ?”

Tạ thị bị hỏi bất ngờ, lúng túng cười: “Ta cũng không biết nữa.”

Hỉ Mi phấn khích kêu lớn: “Nghe nói hôm nay diễn vở Nhạc Xương Phân Kính!”

Nhạc Xương Phân Kính là cái gì thế?” Thiệu Cảnh tò mò hỏi.

“Là chuyện kể về một vị công chúa thời tiền triều gặp nạn, cùng phò mã chia đôi một tấm gương. Sau này gương vỡ lại lành, phu thê đoàn tụ!” Hỉ Mi lanh lợi, nói mấy câu đã tóm tắt rõ ràng cốt truyện.

Thiệu Cảnh chớp mắt: “Nghe chẳng có vẻ gì là thú vị.”

Câu nói khiến cả xe toàn nữ nhân cười ồ lên. Hỉ Mi phản bác: “Ta thấy hay đấy chứ.”

Cao bà tử cười mắng: “Trẻ con không hiểu chuyện, đây đâu phải trò chơi!”

Tạ thị cũng khẽ cười, hiển nhiên cũng thấy thú vị.

Thiệu Cảnh nghịch ngợm nói: “Thật không thú vị mà! Ta thích xem tạp kỹ hơn, đặc biệt thích xem đấu bò, còn thích xem đấu vật.”

Hỉ Mi bĩu môi: “Có gì mà hay?”

“Rất hay là đằng khác...” Thiệu Cảnh ríu rít miêu tả mấy tiết mục đấu bò, đô vật thú vị ra sao, khiến cả xe rộn ràng tiếng cười nói của hắn.

Điền Ấu Vi dù không muốn nghe cũng không tránh được, đành xoay người tiếp tục nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ xe.

Cách đó không xa có một cỗ xe ngựa khác đang đi tới, có người thò đầu ra từ cửa sổ xe, lớn tiếng gọi nàng: “A Vi muội muội! A Vi muội muội! Chờ chúng ta với!”

Hỉ Mi ló đầu nhìn, nói: “A, là Tạ cữu gia và A Lương thiếu gia đấy!”

Tạ thị lập tức bảo lão Trương thả chậm tốc độ xe.

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe ngựa phía sau đuổi kịp. Một phụ nhân mặt hơi dài nhô đầu ra, tươi cười chào Tạ thị: “Ngũ muội!”

Đó chính là Ngụy thị, thê tử của Tạ Đại lão gia.

Tạ thị trò chuyện cùng Ngụy thị qua cửa sổ xe, còn Tạ Lương thì ghé sát cửa sổ, hào hứng phất tay với Điền Ấu Vi, khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo tràn đầy nụ cười: “A Vi muội muội, đã lâu không gặp, dạo này muội vẫn khỏe chứ?”

Điền Ấu Vi lễ phép mỉm cười đáp lại: “A Lương ca ca, lâu rồi không gặp.”

Tạ Lương hỏi: “Phải rồi, sao dạo này muội không tới nhà ta chơi nữa?”

Điền Ấu Vi đáp: “Cha ta không cho ta ra ngoài.”

“Sao lại thế?” Tạ Lương tỏ vẻ đồng cảm: “Có phải muội phạm lỗi gì không? Muội đừng lo, ta sẽ nói cha ta và dượng giúp muội, để dượng đừng trách nữa, dượng nhất định sẽ nghe mà!”

“Cảm ơn huynh.” Điền Ấu Vi vừa mới nói xong, một cái đầu xù từ bên cạnh nàng ló ra, Thiệu Cảnh tò mò nhìn chằm chằm Tạ Lương: “A tỷ, ca ca này là ai thế?”

Giữa chốn đông người, Điền Ấu Vi đành phải giữ mặt mũi cho Thiệu Cảnh, miễn cưỡng đáp: “Tạ Lương, biểu huynh của ta, con của cậu Tạ.”

“Biểu ca, chào huynh!” Thiệu Cảnh rất tự nhiên nhoẻn miệng cười chào Tạ Lương.

Tạ Lương sững người một chút, rồi lập tức nói: “Hắn chính là A Cảnh đấy à?”