Món mì này còn có công dụng khác, không chỉ nấu riêng cho mình Thiệu Cảnh ăn. Nhưng hiện tại xem ra Cúc Phân đã hiểu lầm.
Điền Ấu Vi cười gượng: “Thôi, mau tranh thủ thời gian, ta trộn mì, tỷ nấu nước.”
Thiệu Cảnh đi rửa hành, Điền Đại Hữu ôm củi, mấy người ai nấy hăng hái bắt tay vào việc, bận rộn chuẩn bị. Chẳng mấy chốc, mì được cho vào nồi, hương thơm lúa mạch theo làn hơi nước bốc lên, mọi người đều im lặng, trầm ngâm hít hà mùi hương mê say ấy.
Cúc Phân ngây ngất nói: “Quả không hổ là mì dùng tiền mừng tuổi của A Vi mua, thơm thật đấy! Ta đã hai năm rồi chưa được ăn mì lúa mạch.”
“A tỷ...” Thiệu Cảnh đột nhiên khẽ gọi Điền Ấu Vi một tiếng.
Điền Ấu Vi quay đầu lại, thấy trong làn hơi nước mờ mịt, vành mắt Thiệu Cảnh hoe đỏ. Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đen tràn đầy xúc động. Hắn không nói gì, nhưng nàng hiểu rõ lòng hắn.
Hắn cảm động vì nàng dùng tiền mừng tuổi, cất công tìm được nơi thế này, chỉ để nấu món mì này cho hắn ăn.
Điền Ấu Vi trong lòng cũng dâng lên một nỗi xúc động. Từ trước đến nay Thiệu Cảnh luôn chăm sóc nàng rất nhiều, giờ đây nàng cũng có thể quan tâm hắn một chút.
Tuy động cơ không hẳn hoàn toàn trong sáng, nhưng cũng không mang ý xấu.
Nàng vỗ vỗ mái đầu xù của Thiệu Cảnh, thuận miệng nói: “Tóc dài quá rồi, mùa hè sang năm là có thể buộc thành búi được rồi.”
“Phải đó, tóc A Cảnh thật mềm.” Điền Đại Hữu bắt chước dáng vẻ của Điền Ấu Vi, đưa tay định sờ đầu Thiệu Cảnh, nhưng liền bị hắn không khách khí vung tay hất một cái.
“Đầu của nam nhân, eo của nữ nhân, huynh không được tùy tiện sờ đầu ta.” Thiệu Cảnh sa sầm mặt, nghiêm nghị dạy dỗ Điền Đại Hữu.
Điền Đại Hữu bị dọa đến ngơ ngác, nhưng tính tình hắn vốn rộng rãi, lập tức ôm bụng cười phá lên: “A Cảnh như vậy, chẳng khác nào tiên sinh trong học đường, thật là dọa người!”
Cúc Phân cũng bật cười theo: “A Cảnh không để Đại Hữu sờ đầu là đúng rồi, nhưng sao lại để a tỷ sờ?”
“Đó là a tỷ ta, sao có thể giống nhau được?” Thiệu Cảnh nhìn chị em Cúc Phân đang cười, cũng dần nở nụ cười: “Trừ người trong nhà ta, ai cũng không được sờ đầu ta.”
“Chín rồi!” Cúc Phân hô lên một tiếng, dùng đôi đũa gắp mì cho vào chén.
Nồi canh chỉ là nước luộc đơn thuần, không có dầu, muối, tương, giấm hay bất kỳ loại gia vị nào, chỉ lơ thơ vài lát hành và mấy cọng cải trắng nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Thế nhưng mấy người đều vô cùng vui vẻ, nâng chén ăn một cách hào hứng.
“Ngon quá! Còn ngon hơn cả thịt!” Điền Đại Hữu không ngớt tán thưởng, thỉnh thoảng quay sang Thiệu Cảnh xác nhận: “A Cảnh, có phải ngươi cũng thấy ngon lắm không?”
Thiệu Cảnh chậm rãi đáp: “Đây là tô mì ngon nhất ta từng ăn.”
Điền Ấu Vi liếc nhìn thời gian: “Mau, không còn sớm nữa, phải nhanh quay về!”
Vừa ăn xong miếng mì cuối cùng, hai người vội vã từ biệt chị em Cúc Phân, vội vàng chạy về.
Thiệu Cảnh vẫn còn lóng ngóng vụng về, Điền Ấu Vi hết đẩy lại kéo, mồ hôi nhễ nhại mới có thể đưa hắn leo lên tường được. Hai người vừa thu dọn xong cây thang, trở vào phòng thì Tạ thị đã dẫn theo Cao bà tử đích thân mang canh lê tới cho bọn trẻ.
Thấy hai đứa nhỏ ngoan ngoãn ngồi trước cửa sổ luyện chữ, Tạ thị vô cùng hài lòng, dặn dò vài câu rồi mới mãn nguyện rời đi.
Điền Ấu Vi buông bút, nở nụ cười dịu dàng: “A Cảnh, mì ăn có ngon không?”
Thiệu Cảnh cũng đặt bút xuống, nghiêm túc nhìn nàng đáp: “Rất ngon.”
“Có muốn sau này thường xuyên ăn mì không?” Điền Ấu Vi cười càng thêm ngọt ngào.
“Muốn.” Thiệu Cảnh nói: “Ta còn muốn ăn bánh mì, chiên với hành mỡ và trứng gà, thơm lừng, bên ngoài giòn rụm bên trong mềm mại.”
Điền Ấu Vi nghe đến mức chảy nước miếng: “Về sau đều nấu cho đệ ăn, nhưng phải hứa luôn làm đệ đệ của nhà chúng ta mới được.”
Thiệu Cảnh ngơ ngác nói: “Nhưng hiện giờ ta vốn đã là đệ đệ của a tỷ mà.”
“Như vậy không giống, đó chỉ là tạm thời, không phải vĩnh viễn.” Điền Ấu Vi nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nếu đệ chịu làm nghĩa tử của cha mẹ ta, thì sẽ là mãi mãi.”
Thiệu Cảnh cau mày, im lặng nhìn nàng.
Điền Ấu Vi nói tiếp: “Không cần đệ đổi họ, đệ vẫn họ Thiệu, vẫn là con ruột của cha mẹ đệ, sau này lập gia đình sinh con, con cái vẫn mang họ Thiệu. Chỉ là đệ sẽ có thêm một đôi cha mẹ, một ca ca, một tỷ tỷ nữa thôi. Rất đáng giá đấy.”
Thiệu Cảnh như đang trầm ngâm suy nghĩ.
Điền Ấu Vi trong lòng bất giác khẩn trương, tiếp tục hứa hẹn: “Nếu đệ chịu làm nghĩa đệ của ta, ta sẽ học cách làm mì, phở... mỗi ngày một món khác nhau nấu cho đệ ăn.”
Thật ra nàng đều đã biết làm rồi, trước kia vì chăm sóc Thiệu Cảnh mà học được hết, có thể biến tấu được rất nhiều món không trùng lặp.
“Được.” Thiệu Cảnh chậm rãi gật đầu, nở một nụ cười thật đáng yêu: “A tỷ muốn ta làm gì, ta đều sẽ làm theo.”
Điền Ấu Vi lập tức nhẹ nhõm, vui mừng xoa xoa mái tóc Thiệu Cảnh: “Ngoan lắm, a tỷ nhất định sẽ đối xử thật tốt với đệ.”
“Ừ.” Thiệu Cảnh mỉm cười nhìn nàng, “Ta cũng sẽ đối xử thật tốt với a tỷ.”
Ăn cơm chiều xong, trong ánh mắt chờ mong của Điền Ấu Vi, Điền phụ chậm rãi nâng chén trà nhỏ, uống một ngụm rồi cuối cùng cũng mở miệng: “A Cảnh, theo ta qua đây một chút.”
Điền Ấu Vi đưa mắt ra hiệu cho Thiệu Cảnh, nhắc hắn đừng quên lời đã hứa với nàng. Thiệu Cảnh gật đầu, vui vẻ đi theo Điền phụ sang phòng bên.
Điền Ấu Vi căng tai lên, cố nghe ngóng chút động tĩnh nhỏ nhoi nào đó, trong lòng vừa hồi hộp vừa mong chờ, như thể một điều tốt lành sắp đến.
Điền phụ và Thiệu Cảnh trò chuyện cũng không lâu, chẳng mấy chốc hai người một trước một sau trở vào phòng, thần sắc đều đầy vẻ vui vẻ.
Điền Ấu Vi ngẩng cổ chờ đợi lời tuyên bố: “A cha?”
Điền phụ xoa đầu Thiệu Cảnh, giọng đầy trìu mến: “Chúng ta cứ như bây giờ là được rồi, có nhận làm nghĩa tử hay không cũng chẳng quan trọng, vẫn sống chung như vậy.”
“Oành!” Trong tai Điền Ấu Vi như vang lên một tiếng sét lớn, khiến nàng suýt chút nữa ngã quỵ.
Sao lại không quan trọng? Sao có thể giống nhau được chứ? Rõ ràng là rất khác nhau!
Chỉ nghe Điền phụ nói tiếp: “A Vi đối xử với A Cảnh rất tốt, A Cảnh cũng rất tốt với A Vi, ta rất vui mừng. Hai đứa cứ luôn thân thiết như vậy là tốt rồi.”
Điền Ấu Vi bất lực giãy giụa trong lòng, chỉ muốn hỏi một câu: “Tại sao? Rõ ràng mọi chuyện đều tốt đẹp, vì sao đột nhiên lại thay đổi? Hả?”
Tạ thị thay nàng nói ra điều ấy: “A Cảnh không muốn sao?”
Điền phụ giơ tay ngăn Tạ thị lại: “Chuyện này không liên quan đến hài tử, đừng làm khó dễ nó. Cứ như vậy đi, sau này đừng nhắc tới nữa.”
Tạ thị có chút tiếc nuối, nhưng gần đây tình cảm giữa nàng và Điền phụ đang ngọt ngào như mật, nên cũng không truy hỏi thêm, chuyên tâm làm một người vợ hiền thuận.
Điền Bỉnh thì tính tình thoải mái, vui vẻ nói: “Thế nào cũng tốt, dù sao chúng ta đều là người một nhà.”
Điền Ấu Vi thế đơn lực mỏng, trong lòng chỉ thấy cô đơn và bất lực.
“Mọi người muốn cứ thân thiết như vậy thì tốt thôi...” Không! Bắt đầu từ hôm nay, nàng muốn cách xa Thiệu Cảnh!
Ăn mì nàng nấu, vậy mà trở mặt chối bỏ, lời hứa xem như gió thoảng!
Đừng tưởng rằng có Điền phụ che chở là nàng không biết chính hắn đã từ chối chuyện này.
Sắc mặt u ám, Điền Ấu Vi tức giận bỏ đi, phía sau còn nghe Điền phụ nói vọng theo: “Con bé này thật là cái tính chó! Không vui thì không vui, kệ nó đi, qua vài hôm là tự hết thôi.”