"Gì cơ?" Điền Ấu Vi tưởng mình nghe lầm, nhưng khi thấy rõ vẻ nghiêm túc trong mắt Thiệu Cảnh thì tức giận thốt lên: "Ha! Đệ đang uy hϊếp ta đấy à?"
Thiệu Cảnh nghiêm túc đáp: "Không phải uy hϊếp, ta chỉ lo cho a tỷ gặp nguy thôi. Tuy rằng ta còn nhỏ, nhưng cũng có thể giúp được tỷ rất nhiều việc. Giờ tỷ cũng thấy rồi, có phải không?"
"…" Điền Ấu Vi nhất thời nghẹn lời, không phải nàng kém thông minh, nhưng đứa nhỏ này chẳng những lanh lợi lại còn hiểu chuyện, nàng thật sự cảm thấy mình bị nó lấn át, khó lòng phục được!
Thấy nàng im lặng, Thiệu Cảnh gục đầu xuống bàn, ánh mắt đáng thương, ánh lên một tầng lệ mỏng nhìn nàng: "A tỷ thích Cúc Phân tỷ tỷ và Đại Hữu ca ca sao?"
Điền Ấu Vi nhíu mày: "Chỉ cần ai đối tốt với ta thì ta đều quý mến cả."
Hắn quá bám nàng, lại còn tỏ ra ghen tị khi nàng thân thiết với người khác, như vậy thật không ổn. Nàng cần nghĩ cách dạy dỗ lại.
Nào ngờ Thiệu Cảnh lại nhẹ nhàng nói: "Ta cũng quý mến bọn họ, cảm thấy họ là người tốt, muốn chơi đùa cùng họ. Trong nhà chỉ có mình ta là hài tử, mà tỷ lại bận rộn…"
"…" Điền Ấu Vi lại lần nữa im lặng, trong lòng dâng lên chút áy náy, dường như đã trách oan Thiệu Cảnh.
"A tỷ, ta đi trước." Thiệu Cảnh thấy sắc mặt nàng không tốt, liền biết điều thu dọn giấy bút, cúi đầu bước ra ngoài. Bóng dáng nho nhỏ ấy, thoáng nhuốm nét cô đơn.
Điền Ấu Vi gục đầu trên bàn, ngơ ngẩn xuất thần. Hỉ Mi ở bên cạnh lẩm bẩm: “Cô nương còn không hiểu chuyện bằng thiếu gia A Cảnh nữa đấy.”
Điền Ấu Vi chua chát: “Vậy thì ngươi theo hắn đi, không cần tốt với ta làm gì, ta tuyệt đối không trách ngươi đâu.”
“Chà, ghen tuông kiểu này thật chẳng có lý lẽ gì.” Hỉ Mi cười, đưa tay khẽ vuốt mặt nàng một cái rồi nói: “Sáng nay người còn mạnh miệng với chủ mẫu, nói sẽ thêu được nửa đóa sơn trà, vậy mà đến giờ kim chỉ còn chưa động, vậy là không được rồi.”
Điền Ấu Vi giật mình, lập tức muốn đi thêu sơn trà, lại phát hiện đóa sơn trà kia từ lâu đã được thêu gần hoàn chỉnh, có thể yên tâm trình lên rồi.
Nàng vui mừng ôm chầm lấy Hỉ Mi: “Hỉ Mi tốt bụng, ngươi là nhất!”
Hỉ Mi mỉm cười, đôi mắt híp lại đầy vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Thiếu gia A Cảnh thân cận với người là chuyện tốt. Cô nương chỉ có Nhị gia là ca ca, trong chi tộc gần gũi cũng không có thêm huynh đệ nào.”
“Sau này xuất giá, muốn có chỗ dựa từ nhà mẹ đẻ thì càng nhiều huynh đệ càng tốt. Thiếu gia A Cảnh chẳng khác nào đệ đệ ruột thịt, nếu người và hắn tình cảm tốt, thì sau này hắn nhất định sẽ che chở cho người.”
Điền Ấu Vi mắt sáng rỡ: “Phải rồi, vậy ta sẽ nhận hắn làm đệ đệ kết nghĩa.”
Chỉ cần Điền phụ nhận Thiệu Cảnh làm nghĩa tử, danh phận tỷ đệ sẽ được xác lập, sẽ không còn xảy ra chuyện gì khó xử nữa. Điền phụ hẳn sẽ không từ chối, nhưng trước tiên phải thông qua Tạ thị. Nếu Tạ thị không đồng ý, chuyện này e là còn phải cân nhắc.
Nghĩ đến đây, Điền Ấu Vi liền chạy tới phòng bếp giúp đỡ: “Hôm nay có món gì vậy?”
Tống đầu bếp cười đáp: “Có cá bao hấp đài sen, ốc thắp rượu thơm.”
“Để ta giúp rửa ốc…” Điền Ấu Vi xắn tay áo lên, chợt nghe tiếng nước chảy bên cạnh, quay thì thấy Thiệu Cảnh đang ngoan ngoãn ngồi rửa ốc. Vừa thấy nàng, liền nhoẻn miệng cười ngọt ngào, đôi mắt đen trắng rõ ràng lấp lánh như sao.
“…” Điền Ấu Vi khẽ thở dài, chỗ nào cũng thấy mặt hắn.
Nàng không nói gì, ngồi xuống đối diện Thiệu Cảnh, cùng hắn rửa ốc. Trong lòng thầm nhủ phải làm nhanh và sạch hơn hắn mới được.
Bận rộn một lúc lâu, nàng ngẩng đầu, chỉ vào chồng ốc cao ngất bên cạnh mình, rồi lại chỉ sang phần của Thiệu Cảnh rõ ràng ít hơn nhiều: “Ta…”
“A tỷ thật giỏi quá! Vừa nhanh vừa sạch! A Cảnh có cố thế nào cũng không đuổi kịp đâu!”
Thiệu Cảnh vui vẻ khen ngợi, ánh mắt nhìn Điền Ấu Vi vừa thành khẩn vừa nghiêm túc, như thể đang đối diện với một đại nhân vật thực sự lợi hại.
“Hôm nay ta thấy a tỷ bảo vệ Tiểu Trùng, cảm thấy tỷ giống như một nữ hiệp vậy! Trước kia bọn người Điền Trụ Tử bắt nạt ta, cũng là tỷ đứng ra bảo vệ. Ta phải học theo a tỷ, sau này cũng trở thành người như thế.”
“…” Điền Ấu Vi im lặng một lúc, cuối cùng cũng không thể không đáp lời: “A Cảnh cũng rất giỏi, lần này nhờ có đệ kịp thời mời được Bạch sư phó tới, bằng không chuyện ấy thật khó giải quyết.”
“Ta chỉ muốn giúp a tỷ thôi. Lần sau Bạch sư phó gặp tỷ, nhất định sẽ rất kính nể đấy!” Thiệu Cảnh cười đến đôi mắt cong cong như trăng non đầu tháng.
Điền Ấu Vi vốn là người suy nghĩ chín chắn, trong lòng lo lắng: “Liệu Bạch sư phó có cho rằng chúng ta cố ý lấy lòng không? Đến lúc đó nhìn ra, thật giả khó phân thì sao?”
Thiệu Cảnh tròn mắt nhìn nàng, vẻ mặt vô cùng ngây thơ.
“Thôi, đệ không hiểu đâu.” Điền Ấu Vi phất tay, rồi tự mình nghĩ thông: “Ông ấy muốn nghĩ sao thì tùy ông ấy vậy.”
Ban đầu nàng đúng là có ý mượn chuyện Tiểu Trùng để lay động lòng Bạch sư phó, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Tiểu Trùng, nàng lại chẳng thể tính toán nhiều như thế nữa.
Mặc kệ Bạch sư phó đối đãi nàng thế nào, lần sau gặp chuyện tương tự, nàng vẫn sẽ giúp đỡ Tiểu Trùng .
Tạ thị trở về nhà, vừa bước qua cửa đã thấy Điền Ấu Vi ngồi trên bậc thềm, ánh mắt mong chờ nhìn chằm chằm ra cửa. Tạ thị liền hỏi: “A Vi đang làm gì thế?”
Điền Ấu Vi mỉm cười đón lấy tay bà: “Con đang chờ nương về. Phòng bếp chuẩn bị món ốc thắp rượu thơm, con với A Cảnh giúp rửa ốc, rửa rất sạch, nương có thể yên tâm ăn thật nhiều.”
“Thật ngoan.” Tạ thị nghe vậy liền mỉm cười. Đây vốn là món bà thích nhất, chỉ vì ngại bếp nữ làm chưa sạch nên chẳng dám ăn nhiều.
Điền Ấu Vi lại đưa ra đóa hoa sơn trà: “Nương xem, con nghe lời nương, chăm chỉ thêu hoa thật nghiêm túc.”
Tạ thị càng thêm hài lòng, cảm thấy đứa bé này thật ngoan ngoãn, biết điều, khiến bà không khỏi động lòng yêu thương.
Cao bà tử bên cạnh cười nói: “Vi nương hẳn là có chuyện muốn xin chủ mẫu phải không?”
Điền Ấu Vi đỏ mặt ngượng ngùng: “A bà nhìn ra rồi ạ…”
Tạ thị khẽ vuốt mái tóc nàng: “Nói đi, muốn xin may y phục mới hả?”
"Không phải đâu." Điền Ấu Vi nhón chân, ghé sát tai Tạ thị thì thầm: "Con muốn để A Cảnh gọi người là nghĩa mẫu, được không ạ?"
Sắc mặt Tạ thị khẽ biến: "Cha con sai con làm vậy sao?"
Điền Ấu Vi lắc đầu: "Không phải, là con tự nghĩ. Dù sao nhà mình cũng nuôi nấng hắn khôn lớn, chi bằng định rõ danh phận để thêm phần thân thiết. Như vậy, nhà mình cũng xem như có thêm một một đứa con trai."
Cao bà tử nghe vậy, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Lời ấy cũng có lý. Tương lai chắc chắn phải lo cho A Cảnh cưới vợ, đã định danh phận thì không còn là bá mẫu mà là dưỡng mẫu."
Thiệu Cảnh không cha không mẹ, chẳng nơi nương tựa, bất kể có nhận làm nghĩa tử hay không, Điền phụ cũng sẽ nuôi hắn nên người. Thế nên chi bằng buộc chặt sợi dây thân tình ấy, thân đã thân lại càng thêm vững bền, chỉ có lợi mà thôi.
Tạ thị trong lòng bị thuyết phục, liền dặn dò Điền Ấu Vi: “Chuyện này đâu phải nhỏ, còn chưa biết cha con nghĩ thế nào, con đừng vội vàng nói ra ngoài.”
Điền Ấu Vi đạt được nửa phần mục đích, liền vui vẻ gật đầu: “Con biết rồi, người yên tâm.”
Hai mẹ con thân mật nắm tay cùng nhau đi vào trong, vừa thấy Thiệu Cảnh đang giúp Hỉ Mi phân loại chỉ thêu, động tác kiên nhẫn, tỉ mỉ, phân đâu ra đấy.
Tạ thị không khỏi thốt lên: “Đúng là một đứa trẻ ngoan.”
Bà nhìn Thiệu Cảnh, càng nhìn càng hài lòng, trong mắt tràn đầy từ ái. Bà về nhà này đã mấy năm, vẫn chưa có đứa con của riêng mình, trong lòng vẫn luôn canh cánh.
Khi xưa bà cho rằng Thiệu Cảnh là con riêng của Điền phụ bên ngoài, ghen đến đỏ mắt mà chẳng dám nổi giận, thành ra nhìn đâu cũng thấy chướng mắt. Nay biết rõ không phải, trong lòng muốn sớm định danh phận, nuôi dưỡng hắn như con ruột.