Thiệu Cảnh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn chăm chú dõi theo Điền Ấu Vi, không hề rời đi.
Điền Ấu Vi không nhận ra, chỉ cúi đầu, cẩn thận vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo.
“Khụ khụ…” Điền Bỉnh ho khan một tiếng, khẽ đẩy nàng một cái.
“Làm gì vậy?” Điền Ấu Vi ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm của Thiệu Cảnh. Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, Thiệu Cảnh liền nhìn thẳng vào nàng, không hề dịch chuyển.
Điền Ấu Vi bị ánh nhìn ấy khiến có chút chột dạ, muốn né tránh, nhưng Thiệu Cảnh lại theo sát, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, không muốn buông tha.
Tới đây, ai cũng nhận ra, Thiệu Cảnh đang lặng lẽ chất vấn Điền Ấu Vi: “Đệ chưa đủ tốt sao?”
Điền phụ không nhịn được nói: “A Vi, A Cảnh chẳng lẽ còn chưa làm đủ tốt ư?”
“Hỉ Mi đã làm cho A Cảnh mấy đôi rồi…” Lời Điền Ấu Vi còn chưa dứt, tay đã bị Thiệu Cảnh nắm lấy. Hắn ngẩng đầu thật cao, trong mắt ánh lên một tầng lệ mỏng, khóe môi mím chặt, cố chấp nhìn thẳng vào nàng.
Điền Ấu Vi chịu không nổi sức ép trong mắt hắn, vội sửa lời: “Tỷ chưa thật sự biết cách chăm sóc hài tử, còn đang học…”
“Học giỏi rồi thì sẽ làm cho đệ sao?” Thiệu Cảnh lập tức hỏi tiếp.
“Ừ, đương nhiên.” Điền Ấu Vi trái với lương tâm mà đáp lời.
Nàng cố tình không làm cho Thiệu Cảnh, bởi đây là món đồ rất riêng tư, nàng không muốn để hắn động vào. Đôi tất Hỉ Mi làm cho hắn còn được làm kỹ hơn cả nàng, chỉ cần xỏ vào là dùng được.
“Chúng ta móc tay.” Thiệu Cảnh móc lấy ngón tay nàng: “Nói rồi mà không giữ lời chính là chó.”
“Ha hả…” Điền Ấu Vi gượng cười một tiếng. Không giữ lời thì thành chó cũng chẳng sao, nàng lớn như vậy rồi, còn chưa từng thấy ai vì thế mà biến thành chó.
Suốt cả buổi tối sau đó, Thiệu Cảnh cứ bám lấy Điền Ấu Vi không rời, đến mức buồn ngủ liêu xiêu gật gà gật gù, vẫn còn nắm chặt lấy vạt áo nàng không buông. Cái đầu nhỏ cứ gật lên gật xuống, khiến người nhìn cũng phải bật cười.
Cao bà tử cười nói: “Đứa nhỏ này thật đáng yêu, thân thiết với cô nương nhà ta như thế, đây gọi là hợp ý đấy.”
Điền Ấu Vi thở dài. Càng muốn đẩy ra, hắn lại càng dính sát không buông. Cứ hễ có chuyện gì là đôi mắt long lanh nước, khiến người mềm lòng.
Điền Bỉnh đi tới bế Thiệu Cảnh: “A Cảnh, theo ta về ngủ thôi.”
Thiệu Cảnh không những không buông, ngược lại còn ôm chặt lấy Điền Ấu Vi hơn, miệng khẽ hừ hừ như không nỡ.
Bình thường hắn là một đứa nhỏ rất biết điều, nay lại bày ra bộ dáng như vậy khiến cả nhà bất ngờ. Điền phụ nhìn mà lòng mềm nhũn, lại thêm trong lòng vốn đã thấy áy náy vì chuyện học hành của hắn, liền bảo: “A Vi, con với nhị ca con cùng đưa A Cảnh về phòng.”
Điền Ấu Vi uể oải: “Con phải đi cùng nữa sao? Con cũng rất mệt, con muốn nghỉ ngơi.”
Điền phụ nghiêm giọng gật đầu: “Phải đi, nó còn nhỏ.”
Tạ thị cũng lên tiếng: “Giữa đêm rồi, đừng để nó khóc.”
Điền Bỉnh càng nói: “Muội cùng ta đưa nó về, rồi ta đưa muội quay lại.”
Còn…
Được rồi.
Điền Ấu Vi lặng lẽ theo sau Điền Bỉnh, để mặc cho Thiệu Cảnh nắm tay mình.
Hắn đã thắng, không uổng công bao ngày qua luôn tranh phần bưng trà rót nước cho Điền phụ, lanh lẹ giúp Tạ thị làm việc, rảnh rỗi lại phụ Điền Bỉnh mài mực nghiên văn.
Xem kìa, cả nhà đều nghiêng về phía hắn, chỉ sợ nàng làm hắn khóc. Nàng không hiểu sao lại thấy Thiệu Cảnh bây giờ có vẻ còn tinh ranh hơn trước kia. Cách hắn đối xử với người trong nhà cứ như nắm bắt chuẩn từng tính cách một.
Điền Ấu Vi nhìn sang, thấy Thiệu Cảnh đang ngủ say trên người Điền Bỉnh, khuôn mặt ngây thơ, chẳng thể nhìn ra chút mưu mẹo nào.
Đợi an bài ổn thỏa cho Thiệu Cảnh, Điền Ấu Vi kéo Điền Bỉnh ra ngoài: “Nhị ca, giúp ta dò hỏi một người.”
Điền Bỉnh cười hỏi: “Ai vậy?”
“Ta chỉ biết người ấy họ Ổ, là người Việt Châu ta, trong nhà chỉ có một thê một nữ, tinh thông ngôn ngữ phiên bang, học vấn sâu rộng.”
Điền Ấu Vi kể lại những gì nàng biết về vị cao tăng kia cho Điền Bỉnh nghe: “Có thể giờ ông ấy đã xuất gia ở chùa Thúy Vân.”
Điền Bỉnh kinh ngạc hỏi: “Muội tìm ông ấy làm gì?”
Điền Ấu Vi đã suy nghĩ kỹ: “Phụ thân không để A Cảnh tiếp tục đọc sách, vậy cũng phải tìm cho hắn một nghề. Nếu hắn học được ngôn ngữ phiên bang, sau này có thể tới cảng Minh Châu buôn bán với người ngoại bang. Nhị ca cũng có thể theo học. Nếu nhà mình sau này không thể tiếp tục làm Cống Từ, cũng nên tính đường khác.”
Điền Bỉnh nghe lọt, trịnh trọng nói: “Ta nhất định sẽ cố gắng tìm ra người đó. Chuyện đọc sách, đừng nhắc lại nữa, kẻo khiến A Cảnh buồn lòng.”
Vì chuyện này, cả nhà đều hết sức cẩn trọng, chỉ sợ Thiệu Cảnh hỏi đến việc học.
Nào ngờ, Thiệu Cảnh chẳng hỏi lấy một câu, vẫn hớn hở đi theo Điền Ấu Vi học viết, học chữ. Điền phụ cũng không can thiệp. Dẫu sao, Điền Ấu Vi cũng chỉ là một nữ nhi, kiến thức có hạn, nhiều nhất là không để Thiệu Cảnh trở thành kẻ mù chữ mà thôi.
Như vậy cũng tốt, ít nhất sau này không đến nỗi chữ to không biết, tính toán sổ sách, buôn bán đều không làm nổi. Chỉ là, Điền phụ đối với Điền Ấu Vi vẫn hết sức nghiêm khắc, không cho phép nàng ra khỏi cửa, lại càng không được bén mảng đến xưởng gốm.
Điền Ấu Vi cũng chẳng để tâm. Mỗi khi qua giờ ngọ, Tạ thị thường ngủ trưa nửa canh giờ, nàng liền lợi dụng lúc này, từ hậu viện trèo tường ra ngoài đi dạo một vòng, trò chuyện với bà con trong thôn, hỏi thăm đôi điều mình muốn biết.
Trèo tường cũng là một kỹ nghệ. Ban đầu nàng còn vụng về, trèo lên rồi không biết cách xuống, sau dần thành quen, tay chân linh hoạt, lá gan càng lúc càng lớn, thời gian tính toán càng thêm chuẩn xác.
Chuyện này, nàng giấu Thiệu Cảnh. Luôn tìm cớ để tách hắn ra, mà Thiệu Cảnh cũng chưa từng tỏ vẻ nghi ngờ, vô cùng nghe lời.
Hôm ấy trời trong nắng ấm, bên nhà ngoại Tạ thị có việc, trong lòng không yên, liền định dẫn theo hai đứa nhỏ cùng trở về.
Điền Ấu Vi lại có tính toán riêng: “Con không muốn đi, đóa sơn trà kia con thêu mới được một nửa, đang đến đoạn quan trọng.”
Tạ thị khuyên không được, lại nhìn về phía Thiệu Cảnh: “A Cảnh, con đi cùng bá mẫu nhận mặt thân thích đi, bên đó có nhiều hài tử, tính tình cũng dễ thương.”
Thiệu Cảnh lễ phép từ chối: “Đa tạ bá mẫu đã có lòng, con muốn ở nhà làm bạn với a tỷ.”
Tạ thị bất đắc dĩ, đành phải dẫn theo Cao bà tử cùng đi. Trước khi rời nhà, không quên dặn dò lão Trương: ngàn vạn lần không được để hai đứa nhỏ ra khỏi cửa chạy loạn.
Đợi Tạ thị vừa ra khỏi nhà, Điền Ấu Vi lập tức giả bộ nói mình muốn ở trong phòng thêu hoa, không muốn bị Thiệu Cảnh quấy rầy, rồi ném cho hắn mười tờ tập viết: “Cầm lấy viết đi, chưa viết xong thì đừng tới tìm ta.”
Thiệu Cảnh liếc nàng một cái, lặng lẽ cầm tập viết rồi rời đi. Điền Ấu Vi uể oải vươn vai một cái, quay về phòng mở chiếc tráp sơn đen nặng trĩu. Chiếc tráp ấy chứa đầy những chuỗi tiền được kết bằng tơ hồng và xuyến bạc, đã nhiều năm nên sắc tơ hồng có phần phai nhạt.
Đó đều là tiền mừng tuổi của nàng, do Điền phụ đặc biệt đem bạc đúc thành, trên mỗi xuyến đều khắc các lời chúc cát tường như ý, để dành làm của hồi môn sau này.
Điền Ấu Vi cắt lấy một chuỗi, cất vào túi tiền của mình, rồi chậm rãi bước ra ngoài, nói với Hỉ Mi đang chăm chỉ khâu vá: “Ta đi dạo một vòng ngoài cổng.”
Hỉ mi biết nàng vẫn thường ra ngoài đi một vòng như thế, dặn dò mấy câu rồi cũng để mặc nàng.
Điền Ấu Vi đã quen thuộc đường đi nước bước, nhanh chóng nhảy qua tường mà ra, men theo đường đến trước một ngôi nhà ở đầu thôn, học giọng mèo kêu khẽ một tiếng.
Cánh cửa “kẽo kẹt” mở ra, một thiếu nữ khoảng mười ba, mười bốn tuổi và một nam hài tầm mười một, mười hai tuổi bước ra, hướng nàng cười nói: “Đi thôi.”
Ba người cùng nhau rảo bước về phía ngoài thôn.