Điền Bỉnh cũng nói: “Lễ bái sư cứ giao cho ta chuẩn bị, ta nhất định sẽ lo liệu thật chu đáo, để phụ thân đỡ bận lòng!”
Điền Ấu Vi cười đáp: “Nếu trong nhà không đủ tiền, muội vẫn còn một ít tiền mừng tuổi, để muội lấy!”
“Phải đó, ta cũng có ít giấy hoa của Trừng Tâm Đường, ta sẽ mang theo! Tiên sinh nhất định sẽ thích!”
Hai huynh muội phân chia nhau công việc, rộn ràng náo nhiệt chuẩn bị lễ bái sư.
“Đứng lại cho ta!” Điền phụ quát lớn một tiếng.
Hai người đồng loạt dừng bước, cùng nhìn về phía ông: “Sao vậy a cha?”
Điền Ấu Vi thắc mắc: “Chẳng lẽ a cha không muốn để A Cảnh đi học sao?”
Điền phụ chau mày, thở dài từng chập, định nói lại thôi.
Tạ thị nhận thấy có điều không ổn, định lên tiếng khuyên nhủ vài câu, nhưng lại nghĩ mình vốn là người ngoài chen vào nửa đường, thân phận đã cách một tầng, nói nhiều e là không tiện, bèn lặng lẽ lui đi.
“A cha sao lại không muốn để A Cảnh đi học?” Điền Bỉnh cũng nhíu mày: “Ngài không phải người hà khắc keo kiệt, hẳn phải có nguyên do, nếu ngài không nói, con sẽ tự mình đưa A Cảnh đi.”
“A cha, nếu có chuyện gì, cứ nói ra, chúng ta cùng nhau bàn bạc tìm cách giải quyết. Con và nhị ca đâu còn là con nít.”
Điền phụ biết mình đã bị nhi nữ liên thủ bức ép, trong lòng vừa mừng vừa chua xót: “Các con đã lớn, hiểu chuyện rồi, đã vậy thì ta nói thật. Dương Giám Diêu Quan nói A Cảnh không thể trở về đó. Nếu quay về, ắt sẽ gặp họa lớn.”
“Trở về nơi đó?” Điền Ấu Vi không khỏi nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng đêm hôm ấy.
“Là triều đình. Hiện nay Kim Thượng chủ trương cầu hòa, người bên cạnh đều là phe chủ hòa. Phụ thân A Cảnh và ông nội của nó Thiệu cục có ân oán với những người ấy. Nghe nói cha mẹ A Cảnh chết không rõ nguyên do, Thiệu cục cũng bị hại bởi kẻ khác.”
Điền phụ lắc đầu, thở dài: “Nếu A Cảnh chịu an phận làm người thường, không nghĩ tới chuyện báo thù, thì còn có thể sống bình yên vô sự. Nhưng nếu sau này thành đạt, lại ôm mộng báo thù, chỉ e là lành ít dữ nhiều… Nó quá thông minh, lại ham học hỏi, chúng ta không dám để nó đi học, sợ mang họa sát thân.”
“Lý lẽ gì kỳ cục vậy?” Điền Bỉnh không phục: “Một đứa nhỏ thì có thể làm gì? A Cảnh giờ mới sáu tuổi, chờ nó học xong rồi trưởng thành, cũng phải mười mấy năm sau. Khi đó ai biết sẽ ra sao?”
Triều đình quá xa xôi, sự vụ bên trong lại rối rắm, Điền phụ không nói nhiều, chỉ kiên quyết: “Dương Giám Diêu Quan nói đây vốn là ý nguyện ban đầu của Thiệu cục. Có những việc không phải ta với các con có thể hiểu, cũng không nên động vào. Sống đời áo vải, chí ít còn giữ được mạng.”
Điền Ấu Vi lặng thinh.
Dương Giám Diêu Quan… có lẽ thật sự là chuyện thật.
Nàng chợt nhớ đến đêm bị sát hại, khi hai con thuyền lớn xé sóng lao đến và đôi giày thêu hoa quý giá dừng trước mặt nàng. Thứ đó không phải hạng hải tặc có thể có, lại càng không phải vật thường dân sở hữu.
Chẳng lẽ sau khi Thiệu Cảnh đỗ tiến sĩ thật sự đã tìm đường báo thù, nên mới rước lấy họa sát thân?
Còn vì sao kiếp trước Dương Giám Diêu Quan không ngăn cản Thiệu Cảnh đi học, mà nay lại phản đối, nàng không thể nào hiểu được.
Từ cuộc gặp gỡ với Thiệu Cảnh, nàng nhận ra: ngu dốt, mờ mịt có lẽ thật sự giúp bảo toàn tính mạng. Nhưng đó tuyệt đối không phải là cuộc sống mà Thiệu Cảnh muốn, cũng không phải điều nàng mong cầu.
Điền Ấu Vi thận trọng mở lời: “A cha, không thể như vậy được. Cả đời sống ngu si, chẳng khác nào cầm thú chim muông. Sống như thế thì có ý nghĩa gì? Con biết mọi người đều muốn A Cảnh tốt, nhưng mọi người đã từng hỏi qua cha mẹ nó, hay chính bản thân nó chưa?”
Điền phụ ngẩn người: “Cha mẹ nó đã mất từ lâu, chúng ta biết hỏi ai? Nó thì còn nhỏ, cái gì cũng chưa hiểu.”
Điền Ấu Vi lắc đầu: “Không đâu, cha mẹ nó đã sớm nói với mọi người phải làm thế nào rồi.”
Điền phụ bối rối thật sự: “Ta đâu có mơ thấy họ.”
Điền Bỉnh bật cười: “A cha thật lạ, còn mơ thấy họ nữa! Dù có mơ, ngài có chắc mình nhận ra không? Ngài từng gặp qua họ, thân quen với họ lắm sao?”
Điền phụ đỏ mặt, giơ tay định đánh Điền Bỉnh: “Xú tiểu tử, dám cười cha ngươi sao?”
Điền Ấu Vi nói: “A cha, phụ thân a Cảnh là người không sợ chết, nên mới dám chém gϊếŧ giặc cướp, dám liều mình chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Mẫu thân hắn cũng không cam sống nhục, nên mới chọn cách quyên sinh. Vậy nên A Cảnh chắc chắn cũng không muốn sống đời tầm thường, ngu dốt.”
Điền phụ lắc đầu: “Không, con chưa hiểu hết lòng cha mẹ. Dù cha mẹ có không sợ chết đi nữa, thì vẫn chẳng đành lòng để con cái phải bước vào tuyệt lộ. Bởi vậy, chuyện này đừng nhắc lại nữa. Ta sẽ tìm cách từ chối Lộ tiên sinh, các con cũng nên dỗ dành A Cảnh cho yên ổn.”
“A cha!” Điền Ấu Vi định tiếp tục phân trần, nhưng Điền phụ đã khoát tay, nghiêm giọng: “Việc này đến đây chấm dứt. Trong nhà này vẫn do ta làm chủ, nếu các con thật sự nghĩ cho A Cảnh, thì hãy phối hợp cùng ta để mọi chuyện được êm đẹp.”
Điền Bỉnh quay sang nhìn Điền Ấu Vi, khẽ lắc đầu, ra ý không thể thuyết phục nữa, bởi tính cố chấp của phụ thân đã rõ mười mươi.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng ho khẽ của Tạ thị, ba người liền ngưng tranh luận.
Thiệu Cảnh ôm túi vải đi vào: “A tỷ, Hỉ Mi tỷ tỷ đều để đồ trong này cả.”
Điền Ấu Vi nhận lấy túi, lần lượt lấy ra ba đôi tất, đưa cho Điền phụ, Tạ thị và Điền Bỉnh: “Mỗi người một đôi, thử xem có vừa không.”
Đây là lần đầu tiên nàng may vá đồ dùng cho cả nhà, Điền phụ và Điền Bỉnh vui mừng khôn xiết, lập tức cởi giày ra thử tại chỗ. Tạ thị càng xúc động, mắt hoe đỏ, nâng đôi tất trong tay, vuốt ve mãi không thôi, không ngừng tán thưởng: “Thật sự khéo tay quá.”
Cả nhà tràn ngập không khí ấm áp, vui vẻ. Điền Ấu Vi thu hết vào mắt, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc. Từ nhỏ nàng luôn được người nhà cưng chiều, chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày như hôm nay.
Tới khi gặp phải biến cố bị bức ép, nàng mới thấu hiểu sự đời, hiểu được cảnh sống phải tự tay thêu thùa may vá mưu sinh. Khi ấy, nhị ca đã qua đời, Điền phụ lâm trọng bệnh, Tạ thị thì lòng dạ rối bời, không còn tâm trí.
“Thật vừa vặn!” Nhị ca hớn hở khoa tay múa chân: “Ngón giữa và ngón trỏ chân ta vốn dài hơn người, mang vớ bình thường lúc nào cũng không thoải mái, A Vi nghĩ cả chuyện này cho ta, thật vừa chân!”
Điền phụ cũng khen ngợi: “Chân ta to, vớ phải dày. A Vi còn may thêm một lớp đế, thật vừa ý.”
Tạ thị thì bật cười: “Ta thích nhất là hoa lan, con còn thêu đúng loại ta ưa nhất…”
“Không phải Hỉ Mi làm cho muội đấy chứ? Muội lại muốn nhận công về mình sao?” Nhị ca Điền ngờ vực nhìn Điền Ấu Vi, thấy thế nào cũng không giống người biết may vá.
“Muội là loại người như vậy sao?” Điền Ấu Vi giả vờ giận dỗi, định giật lại: “Trả lại đây!”
Điền Bỉnh ngoe nguẩy ngón chân trong đôi vớ: “Không trả, nhất định không trả, muội làm gì được ta?”
“Muội lấy kim châm huynh bây giờ.” Điền Ấu Vi làm bộ lục túi lấy kim, Điền Bỉnh lập tức phối hợp la lên thảm thiết, hai huynh muội cười đùa náo loạn một phen.
“Thật là ồn ào không chịu được.” Điền phụ và Tạ thị vừa cười vừa lắc đầu.
Điền Bỉnh bỗng dưng liếc mắt, bắt gặp Thiệu Cảnh đang đứng lặng lẽ dưới ngọn đèn. Đôi mắt đen láy của thằng bé nhìn chăm chú về phía Điền Ấu Vi, không cười, cũng không nói.
Nụ cười trên mặt Điền Bỉnh khựng lại, dịu giọng hỏi: “A Cảnh, sao lại ngẩn ra như thế?”