Chương 31: Trở thành dáng vẻ mà mình yêu thích

Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ, dừng trên mặt bàn. Ánh sáng mờ nhạt, rải rác như sương khói. Trên án đặt hai cành cúc nở rộ rực rỡ. Một bên, Thiệu Cảnh tĩnh tâm trầm mặc, nâng cổ tay, đặt bút lên giấy, thần sắc chăm chú nghiêm trang.

Mùa thu Giang Nam, dịu dàng ấm áp khiến lòng người mê đắm.

Điền Ấu Vi đứng bên cửa, lặng lẽ nhìn Thiệu Cảnh, dường như thấy lại hình ảnh thiếu niên tuấn tú, thoát tục thuở nào. Nàng từng say mê hắn, từng yêu hắn tha thiết, cũng từng tan nát cõi lòng vì hắn. Khi máu và nước mắt đã cạn, những gì còn lại chỉ là ký ức mềm mại xen lẫn tiếc nuối của tháng năm xưa cũ.

“A tỷ!” Thiệu Cảnh ngẩng đầu nhìn nàng, buông bút, nhào vào lòng nàng: “Ta còn tưởng tỷ bỏ ta lại, đi mất rồi!”

Hắn ôm chặt nàng, cái đầu xù dụi nhẹ lên người nàng như làm nũng, đôi mắt lấp lánh sáng ngời.

“Ta có thể đi đâu được chứ? Ta chỉ ra ngoài một lát, lần sau không gây chuyện nữa.”

Điền Ấu Vi nắm lấy vai hắn, đỡ hắn đứng thẳng, nghiêm giọng nói: “Đứng thẳng lên! Nhớ kỹ, đệ là nam nhi! Đừng cứ hễ chút chuyện là làm nũng, đυ.ng cái là lại cọ tới cọ lui.”

Thiệu Cảnh ngoan ngoãn đứng thẳng, chớp mắt rồi nhẹ giọng nói chậm rãi: “Nhưng ta vẫn là hài tử mà, nam nữ bảy tuổi không được ở cùng chỗ, ta mới sáu tuổi thôi.”

Điền Ấu Vi nhất thời nghẹn lời, nhìn hắn chằm chằm, nghiêm túc nói: “Không được, ta đã tám tuổi rồi, chẳng mấy chốc sẽ là người lớn. Hơn nữa, ta không thích đệ như thế này.”

“A tỷ không thích A Cảnh sao?” Trong mắt Thiệu Cảnh thoắt chốc dâng lệ, bĩu môi, vẻ mặt đáng thương: “Ta sai ở đâu, tỷ nói cho ta biết, ta nhất định sẽ sửa. Nhưng đừng không thích ta, được không? Ta sẽ cố gắng, thật cố gắng trở thành dáng vẻ mà tỷ yêu thích.”

“Ta sẽ thật cố gắng, thật cố gắng trở thành dáng vẻ mà tỷ yêu thích…”

Điền Ấu Vi nhẩm lại lời này trong lòng, khóe mắt cay cay, rồi nở một nụ cười rạng rỡ mà chân thành: “Không, A Cảnh, đệ phải trưởng thành thành dáng vẻ mà đệ yêu thích, chứ không phải vì người khác. Như vậy mới là tốt. Đệ đã rất tốt rồi, không cần cố lấy lòng người khác.”

Nước mắt rưng rưng, Thiệu Cảnh nhìn nàng thật lâu rồi nhẹ giọng nói: “A tỷ, tỷ cũng phải trở thành dáng vẻ mà chính tỷ yêu thích. Ta muốn tỷ sống thật tốt, không muốn tỷ phải ấm ức. Cho nên, ta sẽ cố gắng, rất cố gắng.”

Điền Ấu Vi đỏ mắt, mỉm cười: “Được, chúng ta cùng nhau cố gắng, trở thành đôi tỷ đệ tốt nhất, có được không?”

Thiệu Cảnh nhìn nàng, hồi lâu sau mới chậm rãi gật đầu: “Được.”

“Chúng ta ngoéo tay nhé.” Điền Ấu Vi chìa ngón tay ra với hắn.

Thiệu Cảnh giấu tay ra sau, nhẹ lắc đầu: “Không ngoéo đâu, lỡ ta làm tỷ giận, không còn là tỷ đệ tốt nhất nữa, sẽ biến thành chó mất.”

Lý do gì kỳ cục vậy? Mới vừa rồi còn thấy hắn chững chạc như người lớn, thoắt cái đã biến thành đứa nhỏ ngốc nghếch.

Điền Ấu Vi bật cười, bỏ qua: “Vậy thôi, tiếp tục viết chữ đi, cẩu đệ đệ.”

Thiệu Cảnh lặng lẽ ngồi xuống viết chữ, Điền Ấu Vi cũng ngồi bên cạnh đọc sách. Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng “sàn sạt” của bút lông và tiếng lật sách nhẹ nhàng.

Thiệu Cảnh ngẩng đầu nhìn về phía Điền Ấu Vi. Dưới ánh sáng, làn da nàng trắng như tuyết, chân mày mang anh khí, lông mi cong nhẹ như cánh quạt, thần sắc chăm chú, tĩnh lặng mà xinh đẹp.

Hắn lập tức xuất thần.

Điền Ấu Vi cảnh giác, thu sách lại: “A Cảnh nhìn gì vậy?”

Thiệu Cảnh nghiêm túc nói: “A tỷ, tỷ là người đẹp nhất mà ta từng gặp. Nhất là chỗ này, đẹp nhất.”

Hắn chỉ vào ngực mình, trịnh trọng nói: “Sau này ta nhất định sẽ khiến tỷ vui vẻ mỗi ngày.”

“Ha ha ha, A Cảnh thật khéo mồm, a tỷ thật sự rất vui.” Điền Ấu Vi cười cho có lệ: “Chuyên tâm viết chữ của đệ đi!”

Những năm đầu tân hôn, hắn cũng hay khen nàng xinh đẹp, lúc nào nàng cũng vui mừng, hài lòng. Thật ra, bản thân hắn cũng rất tuấn tú. Hôn nhân không phải chỉ cần người có diện mạo ưa nhìn là đủ, mà là đôi bên phải thật lòng yêu thương nhau.

Thiệu Cảnh thu hết thần sắc của nàng vào đáy mắt, mỉm cười nhàn nhạt, cúi đầu tiếp tục viết chữ. Tay hắn quá nhỏ, người lại gầy yếu, lực cổ tay không đủ để cầm bút vững vàng, nhưng so với những đứa trẻ cùng tuổi, quả thực vượt trội hơn rất nhiều.

Điền Ấu Vi ngoài ngưỡng mộ vẫn là ngưỡng mộ, sinh lòng cảm thán đúng là người đọc sách thông tuệ. Vì thế, nàng cúi đầu, càng thêm chuyên chú đọc sách.

Nhờ có Tạ thị an ủi vỗ về, chẳng mấy chốc Điền phụ đã dần khôi phục tinh thần, sáng sớm đi, tối mịt về, chăm chỉ gánh vác việc nhà. Chỉ là, đối với Điền Ấu Vi và Điền Bỉnh, ông vẫn luôn không cho sắc mặt hòa nhã.

Hai huynh muội Điền Bỉnh và Điền Ấu Vi ngoan ngoãn như chim cút, không dám nghịch ngợm, chỉ biết nghe lời làm bé ngoan. Mỗi ngày Điền Bỉnh đều nộp mười trang chữ to, sáng đến học đường, chiều tới xưởng gốm làm việc, bảo sao làm vậy, chưa từng oán than nửa lời.

Điền Ấu Vi cũng nộp đủ mười trang chữ, theo Tạ thị học nữ công một canh giờ, còn bị ép đến phòng bếp học nấu cơm canh đơn giản. Những việc ấy đối với nàng không hề khó, khó là phải giả bộ như mình đang cố gắng hết sức mới làm được.

Khi rảnh rỗi, hai huynh muội lại nghĩ đủ cách lấy lòng Điền phụ: ngươi châm trà, ta đấm lưng; ngươi mang nước rửa chân, ta bưng giày hầu hạ.

“A cha vất vả rồi.”

“A cha, râu của người thật là oai phong.”

“A cha, đôi mắt người thật đẹp, giống hệt ta.”

Thiệu Cảnh ít lời, hai huynh muội làm gì hắn cũng theo làm nấy, cũng cần mẫn nộp mười trang chữ to mỗi ngày, lại giúp đỡ việc nhà trong khả năng.

Ba bốn ngày trôi qua như vậy, Điền phụ rốt cuộc không nhịn được, nhẹ nhàng gõ trán Điền Ấu Vi một cái: “Con nhỏ nịnh nọt.”

Điền Bỉnh vội nói: “Muội muội xưa nay vẫn vậy mà.”

Điền phụ trừng mắt: “Con cũng chẳng tốt lành gì.”

Thiệu Cảnh tiến lại gần: “Bá phụ, con mới ngoan. Lời của người, con luôn nghe theo.”

Cả nhà bật cười, cảnh tượng hòa thuận như thuở ban đầu.

Điền Ấu Vi tiện miệng nói: “A cha, A Cảnh viết chữ rất khá. Khi nào người rảnh, đến gặp Lộ tiên sinh, xin cho A Cảnh cùng đi học được chăng?”

Điền phụ có phần ngại ngùng, xoa xoa râu: “Ta từng đến gặp Lộ tiên sinh, nhưng dạo này thầy bận, học sinh quá đông, một mình A Cảnh thì không tiện dạy. Đợi thời gian nữa, họ sẽ nhận cả nhóm.”

Điền Ấu Vi nói: “Tuy là vậy, nhưng A Cảnh khác biệt. Hắn đã biết mặt chữ, viết cũng khá, hoàn toàn có thể theo kịp đám học trò học trước. A cha, người nên đi thêm một chuyến nữa.”

Học đường nơi đây do mấy họ tộc lớn cùng hợp tác mở ra, người dạy lại ít nên học trò phải nhận từng đợt. Trước kia Thiệu Cảnh về Điền gia, cũng không lập tức nhập học, mà đợi đến khi khỏi bệnh mới đi.

Nhưng lần này, Điền Ấu Vi chẳng thấy dấu hiệu bệnh tật gì ở hắn, nên nghĩ hắn hoàn toàn có thể sớm nhập học để củng cố nền tảng.

Điền Bỉnh cũng gật đầu: “A Cảnh quả thực không tồi, cứ ở nhà mãi hoặc chạy theo A Vi cũng chẳng phải cách hay.”

Ánh mắt Điền phụ thoáng trốn tránh: “Ừm, khi nào rảnh ta sẽ đi.”

Điền Ấu Vi nhắc lại: “Vậy người nhớ kỹ đấy.”

Điền phụ vỗ trán, vội vã đi ra ngoài: “Ôi, hình như ta quên mất chuyện quan trọng!”

Thiệu Cảnh lặng lẽ nhìn theo bóng dáng ông, trong lòng tựa như đang suy nghĩ điều gì.