Chương 3: Mẹ kế

Nhìn Thiệu Cảnh với động tác quen thuộc ấy, Điền Ấu Vi không khỏi cảm thấy buồn bã. Kiếp trước, Thiệu Cảnh cũng từng làm nũng nàng như vậy, thường sai nàng rửa mặt, rửa tay cho hắn. Lần nào, nàng cũng đều chăm sóc hắn chu đáo.

Giống như lời phụ thân nàng từng nói: nàng đối xử tốt với hắn, hắn tất nhiên cũng sẽ đối xử tốt với nàng.

Hắn là kẻ lưu lạc tha hương, cô đơn một mình bước vào Điền gia, lòng tất nhiên bất an. Ai đối tốt với hắn, hắn liền ỷ lại, sinh lòng yêu mến. Nhưng đó chỉ là tình thân chị em thuần túy, tuyệt không phải tình cảm nam nữ.

Song, trong mắt trưởng bối, hai người lại là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm khó rời. Cho nên, khi Điền gia gặp biến cố, phụ thân nàng không chút do dự gả nàng cho Thiệu Cảnh làm “phu quân nuôi từ bé”.

Nhưng đời này không thể như trước nữa, giữa hai người nên có ranh giới.

Điền Ấu Vi khẽ ho một tiếng, đưa khăn cho Thiệu Cảnh: “Tự mình rửa mặt.”

Thiệu Cảnh thoáng bất ngờ, trước tiên nhét viên kẹo trong tay vào ngực, rồi mới nhận lấy khăn, bắt đầu lau mặt. Động tác của hắn rất vụng về, khăn cầm trong tay chấm một chút phía đông, quệt một chút phía tây.

Điền Ấu Vi thấy hắn cứ chùi mãi mà còn chừa lại một mảng trên má trái, không nhịn được nói: “Gò má bên trái chưa lau tới.”

“Dạ.” Thiệu Cảnh ngẩng đầu, cười lấy lòng với nàng, nụ cười rạng rỡ như ánh dương, mắt cong cong như vầng trăng non, bên môi hiện lên hai lúm đồng tiền, dịu dàng nói: “A tỷ thật tốt.”

Điền Ấu Vi ép mình giữ vẻ nghiêm nghị: “Ừ.”

Thiệu Cảnh tiếp tục lau mặt, nhưng vẫn chừa lại chỗ đó.

Điền Ấu Vi thấy vậy bèn đưa tay nhẹ chọc vào mặt hắn: “Chỗ này.”

Thiệu Cảnh lại cười với nàng, lúc này cuối cùng cũng lau sạch được.

Điền Ấu Vi thở phào, lại thấy hắn rửa mặt xong thì ngơ ngác cầm khăn đứng nhìn nàng, chẳng biết làm gì.

“Đệ giặt khăn đi.” Nàng nhắc nhở, cảm thấy Thiệu Cảnh trước mặt dường như không giống trong ký ức của nàng.

Trong ký ức, Thiệu Cảnh lanh lợi lại thông minh, vì sao lúc này lại ngốc vậy? Là do đâu thay đổi?

Thiệu Cảnh cầm khăn nhúng vào nước, vụng về vò vài cái, giọng buồn bã như muốn khóc: “A tỷ, ta không rành… trước đây sống lang bạt bên ngoài… đã lâu không rửa mặt giặt đồ… tỷ dạy ta đi.”

Điền Ấu Vi sửng sốt, rồi khẽ thở dài.

Hiện tại Thiệu Cảnh chỉ mới sáu tuổi, tuổi còn nhỏ, lại sống cảnh tha hương, có thể sống sót đã là may mắn, còn ai dạy hắn mấy chuyện vặt vãnh như thế chứ.

Khi ấy nàng một tay lo toan mọi việc, không để tâm phát hiện điều này.

“Cha ta tìm thấy đệ ở đâu?” Một vài chuyện vụn vặt đã quá xa xôi, nàng cũng gần như đã quên mất.

“Ở bến tàu. Ta đi theo gia gia sống ở Hồng Châu. Khi quân Mạt Hạt tấn công, tàn sát cả thành, gia gia liền đem ta giao cho sư phụ, mong ta giữ được mạng sống. Nghe nói ngự giá đang ở Việt Châu, sư phụ liền đưa ta đến đó. Nửa đường sư phụ lâm bệnh, ta đi hái cỏ, lấy nước cho người, nhưng khi trở về thì… người đã không còn tỉnh lại.”

Thiệu Cảnh cúi đầu, thần sắc ảm đạm: “Người ta thiêu sư phụ rồi, có một đại thúc dữ tợn muốn dẫn ta đi. Chúng ta đi đường một thời gian dài, sau đó ngồi thuyền đến cảng Minh Châu. Ở bến tàu chờ khá lâu, nhìn thấy Điền bá phụ, đại thúc liền bảo ta đi theo ông ấy.”

Nói đến đây, Thiệu Cảnh lại cười rạng rỡ: “Điền bá phụ tốt lắm, mua đồ ăn cho ta, còn cho ta rửa mặt rửa tay, mua giày mới, không mắng mỏ, không đánh đập.”

Điền Ấu Vi nhớ rõ, người đưa Thiệu Cảnh đến cảng Minh Châu đối xử với hắn rất tệ, thường xuyên đánh mắng, thường để mặc hắn chịu đói chịu rét. Thế nhưng Thiệu Cảnh chưa từng oán trách người ấy nửa lời, nhiều nhất chỉ nói: “Thực hung dữ.”

Có người hỏi, hắn liền nghiêm túc đáp: “Đại thúc chỉ là tính tình không tốt. Thời loạn binh đao, ai cũng khó sống. Ông ấy có thể đưa ta đến Minh Châu giao cho Điền bá phụ thì chính là đại ân nhân cứu mạng.”

Có thể thấy được, bản tính hắn vốn hiền hậu, ấm áp.

Điền Ấu Vi trong lòng mềm nhũn, nhẹ nhàng xoa đầu hắn, dịu dàng an ủi: “Về sau mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi.”

“Đây là A Cảnh sao?” Mẫu thân nhà họ Điền - Tạ thị - bước nhanh vào, cụp mắt cẩn thận quan sát Thiệu Cảnh, trên mặt mang theo nét cười nhàn nhạt.

Phía sau bà là Cao bà tử, nhìn kỹ Thiệu Cảnh rồi cười nói: “Dung mạo thật thanh tú. Lão gia thật là, một đường từ cảng Minh Châu đưa về đây mà chẳng nghĩ đến việc đổi cho đứa nhỏ một bộ y phục tươm tất.”

Thiệu Cảnh có phần lúng túng, ngẩng đầu nhìn về phía Điền Ấu Vi.

“A Cảnh, đây là nương ta, còn đây là Cao bà tử.” Sau khi giới thiệu xong, Điền Ấu Vi thấy Thiệu Cảnh đã hành lễ, liền tiến lên vấn an Tạ thị: “Nương đã về.”

Tạ thị thu ánh mắt từ người Thiệu Cảnh, nhìn sang Điền Ấu Vi, giọng điệu quan tâm: “Nghe nói con vừa gặp ác mộng?”

Điền Ấu Vi gật đầu: “Cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là trong mơ không thấy cha, sốt ruột quá nên bật khóc. Thật ngượng quá.”

Cao bà tử bật cười, thân mật xoa mặt nàng: “Vi nương lớn rồi mà vẫn yếu đuối như vậy, đúng là một tiểu cô nương mềm mại!”

Tạ thị cũng cười: “Tối nay sẽ chưng cua cho con ăn.”

“Dạ!” Điền Ấu Vi nhìn Tạ thị, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

Tạ thị là mẹ kế của nàng. Mẹ ruột nàng mất khi nàng mới một tuổi, ba năm sau Tạ thị vào cửa. Tạ thị vốn là người hiền hậu, không có con ruột, đối đãi với nàng và Nhị ca rất tốt, thường ngày cũng đối xử nhã nhặn với tộc nhân và hạ nhân, danh tiếng rất tốt.

Nhưng không hiểu sao, Tạ thị luôn giữ thái độ lạnh nhạt với Thiệu Cảnh, dường như trong lòng có tâm sự khó nói.

Về sau, khi phụ thân bệnh nặng qua đời, tộc nhân và đối thủ làm ăn âm mưu đoạt lấy xưởng gốm của Điền gia. Lúc đó chủ nợ thúc ép ngày đêm, nàng và Thiệu Cảnh tuổi còn nhỏ, trong lòng đầy lo sợ, khẩn thiết mong có người lớn đứng ra bảo hộ.

Thế nhưng đúng lúc ấy, Tạ thị lại đột ngột tái giá, không hề giữ đạo hiếu cho phụ thân, vội vàng mang theo của hồi môn rời đi, thái độ dứt khoát khiến người khác không khỏi kinh ngạc. Khi ấy nàng rất oán giận. Về sau vài lần gặp lại, dù Tạ thị nhiều lần muốn nói chuyện, nàng đều làm lơ.

Sau đó, Tạ thị khó sinh mà mất. Trước khi chết, bà nhờ người mang đến cho nàng vài món di vật, toàn là trang sức quý mà năm xưa phụ thân đã mua tặng Tạ thị.

Người đưa đồ nói, Tạ thị luôn cảm thấy có lỗi với nàng, hy vọng được nàng thứ tha để có thể yên lòng ra đi.

Điền Ấu Vi vẫn luôn thấy chuyện này đầy ẩn tình. Tình cảm giữa Tạ thị và phụ thân vốn rất tốt, vì sao đột nhiên tái giá? Hơn nữa cách làm lại tuyệt tình đến thế.

Kỳ thực, phụ nữ tái giá thời ấy cũng không có gì là hiếm lạ. Chỉ cần đợi một thời gian hợp lễ rồi mới tái giá, mọi chuyện có thể xem như ổn thỏa.

Nhưng bà lại không làm vậy. Đã tái giá thì thôi, còn không ngoảnh đầu nhìn lại, đến trước lúc chết cũng phải làm một chuyện như thế.

Tất cả đều rối rắm và đầy mâu thuẫn.

Có lẽ giữa cha mẹ và người thân vẫn còn nhiều điều mà nàng chưa biết.

Điền Ấu Vi gắng sức lấy lại tinh thần, định hòa giải quan hệ giữa Tạ thị và Thiệu Cảnh: “Nương, cha nói phải chuẩn bị cho A Cảnh bộ xiêm y tươm tất, còn phải cho tắm rửa sạch sẽ.”

Tạ thị không chú ý đến ánh mắt đầy phức tạp của Điền Ấu Vi, giọng điệu vẫn lãnh đạm: “Nước ấm đã chuẩn bị xong. Xiêm y mới chưa kịp làm, ta bảo người lấy y phục cũ của nhị ca con thời nhỏ ra sửa lại đôi chút, tạm mặc vậy đã.”