Chương 28: Chỉ là nhìn nhiều một chút

Con lừa thong thả bước đi phía trước, thỉnh thoảng lại dừng lại gặm mấy ngụm cỏ. Điền Ấu Vi cũng không vội, ngậm một nhành cỏ đuôi chó trong miệng, cùng Thiệu Cảnh chậm rãi đi phía sau.

Trương sư phó nói không sai, Thiệu Cảnh quả là có tài đọc sách.

Kiếp trước, hắn theo nhị ca đến học đường do mấy gia tộc lớn hợp tác mở ra. Nhưng sau biến cố gia đình, hắn đành gác lại việc học. Hắn vừa trôm nom việc kinh doanh vừa đọc sách. Khi rảnh thì đi bái phỏng các lão sư, đồng học để học hỏi thêm, lại còn tự học tiếng của người phiên bang, cứ như thế mà cũng thi đậu tiến sĩ.

Nếu lần này, nàng có thể tìm được cho hắn một vị danh sư thật tốt thì sao? Biết đâu hắn có thể bay cao, thậm chí kéo theo nhị ca học hành thành tài.

Điền Ấu Vi mải nghĩ ngợi, trong lòng cân nhắc xem xung quanh có danh sư nào đáng tin hay không.

Thiệu Cảnh khẽ lay lay tay nàng: “A tỷ, đừng để tâm lời Trương sư phó nói.”

Điền Ấu Vi giật mình - hắn vậy mà đoán được nàng đang nghĩ gì?

Thiệu Cảnh nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy nữ tử rất tốt, rất xuất sắc. Rất nhiều việc nữ nhân làm tốt hơn cả nam nhân. Ta cũng không tin mấy lời như nữ nhân mang đến điềm xấu cho xưởng gốm. Nếu tỷ thích, cứ làm đi, ta sẽ giúp tỷ một tay.”

Thì ra là vì câu “Đáng tiếc con là con gái” kia! Điền Ấu Vi bật cười.

Trước giờ vì là nữ nhi, mọi người đều cho rằng nàng không thể kế thừa gia nghiệp, nhất định phải để Thiệu Cảnh ở rể, chống đỡ môn hộ.

Cho nên dù nàng nắm trong tay công thức men gốm Càng sứ, vẫn không thể thật sự tham gia hay điều hành việc kinh doanh xưởng gốm. Tập tục xưa đã là như thế, dù nàng không phục, cuối cùng vẫn phải chấp nhận, dần dà trở nên tầm thường, thậm chí tự ti.

“Đệ tính giúp ta thế nào?” Điền Ấu Vi trêu chọc.

Thiệu Cảnh nghiêm giọng: “Tận hết khả năng! A tỷ, ta muốn tỷ vui lòng đẹp dạ!”

Vui lòng đẹp dạ? Điền Ấu Vi bật cười: “Được! Ta muốn cả nhà mình sống bên nhau thật lâu thật lâu, hoan hỉ yên vui. Ta còn muốn A Cảnh sau này cưới được người vợ tâm đầu ý hợp, sinh ra một tiểu bảo đáng yêu thông minh gọi ta một tiếng cô cô!”

Thiệu Cảnh chớp chớp mắt, dừng lại một chút rồi đáp: “Ta cũng muốn cả nhà sống bên nhau thật lâu thật lâu, hoan hỉ yên vui.”

Điền Ấu Vi đột nhiên vỗ tay một cái: “Có rồi!”

Con lừa bị tiếng vỗ tay dọa cho giật mình, Thiệu Cảnh cũng hoảng hốt: “Có cái gì?”

Điền Ấu Vi hưng phấn nháy mắt: “Tạm thời không nói cho đệ biết!”

Nàng chợt nhớ ra, trước đây Thiệu Cảnh từng đến chùa Thúy Vân bái phỏng một vị cao tăng. Vị cao tăng ấy học rộng hiểu sâu, thông thạo cả tiếng phiên bang, nhưng tính tình cổ quái, cương quyết không chịu thu nhận đồ đệ.

Thiệu Cảnh phải bỏ ra không ít công sức mới thuyết phục được ông ta, nhưng cũng chỉ được chỉ điểm đôi lời. Dẫu vậy, những lời chỉ điểm ấy lại vô cùng trọng yếu, giúp hắn khai thông bế tắc.

Còn lý do vị cao tăng kia trở nên cổ quái là bởi từng bị tổn thương sâu sắc - người học trò mà ông quý nhất đã bỏ trốn cùng con gái duy nhất của ông, khiến gia đình tan vỡ.

Nếu có thể ngăn được thảm kịch năm xưa ấy, liệu có phải sẽ được bái sư chính thức? Không dám chắc, nhưng ít ra cũng có hy vọng hơn.

Điền Ấu Vi trong lòng phấn chấn, hận không thể lập tức bắt tay thực hiện kế hoạch: “Ta đói bụng rồi, chúng ta mau đi thôi!”

Thiệu Cảnh cau mày, thấy nàng đã đi xa, bèn vội vàng chạy theo: “A tỷ, đợi ta với!”

Về đến nhà, Điền Ấu Vi liền đi tìm Tạ thị: “Nương, con đói bụng quá.”

Tạ thị dịu dàng đáp: “Cha con với nhị ca sắp về rồi, đợi họ về cùng ăn cơm.”

Điền Ấu Vi làm nũng: “Nhưng mà con chờ không nổi nữa! Đói đến bụng dính vào lưng rồi, nương sờ thử mà xem.”

Tạ thị đành chịu thua, phải sai người chuẩn bị cơm cho nàng và Thiệu Cảnh ăn trước.

Điền Ấu Vi vừa ăn cơm vừa ngó nghiêng ra ngoài, tay không ngừng múc cơm lia lịa, quyết không để lão cha bắt được, nếu không hôm nay e rằng khó yên thân.

Tạ thị không biết chuyện giữa nàng với phụ thân, chỉ cười nói với Cao bà tử: “Quả nhiên là đói thật.”

Điền Ấu Vi vừa buông chén đã kêu: “Ăn no rồi, buồn ngủ quá, buồn ngủ quá!”

Tạ thị dở khóc dở cười: “Vậy thì đi nghỉ ngơi đi.”

Nàng lập tức lủi đi như chớp. Vừa ra khỏi viện đã quay đầu nhìn lại, thấy Thiệu Cảnh ngoan ngoãn ở lại giúp Cao bà tử dọn dẹp chén bát, Tạ thị thì vui vẻ mỉm cười, sắc mặt hòa nhã, không chút không vui.

Quả là đứa trẻ ngoan ngoãn.

Điền Ấu Vi chạy một mạch về phòng mình, rửa mặt súc miệng sạch sẽ, sau đó dặn Hỉ Mi: “Ta ngủ đây, có ai đến cũng đừng gọi ta.”

Hỉ Mi cầm cây kim to bản, chuyên chú vá đế giày: “Đã rõ, đã rõ.”

Điền Ấu Vi đóng cửa lại, nhưng không phải để ngủ, mà lôi sách ra đọc dưới ánh chiều tà.

Nghề làm sứ cần học, việc đèn sách cũng không thể bỏ bê. Nếu không, Thiệu Cảnh đã bái được danh sư, chỉ e sẽ bỏ nàng lại phía sau.

Còn chuyện bên Bạch sư phó, nàng vẫn chưa định từ bỏ. Chỉ là không thể lại dùng cách “học lén” nữa. Người ta không chấp nhặt với nàng là vì rộng lượng, chứ nếu lại gây chuyện, chẳng khác nào tự rước họa vào thân.

Trời dần sập tối, cửa vang lên một tiếng nhẹ, là Hỉ Mi đi ăn cơm.

Nàng thắp đèn lên, tiếp tục đọc sách.

Đang đọc đến say mê, bỗng nghe ngoài cửa sổ vang lên tiếng Thiệu Cảnh, giọng cao rõ ràng: “Bá phụ! Người muốn đi thăm A Tỷ sao? Cho con đi cùng được không?”

Nàng sợ đến mức vội vàng thổi tắt đèn, nhảy lên giường nằm im thin thít.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vọng đến ngoài cửa, Điền phụ đứng ngoài khẽ gọi: “A Vi?”

Điền Ấu Vi làm sao dám lên tiếng, im lặng như thóc.

Tiếng Hỉ Mi từ xa vọng lại: “Lão gia, cô nương đã dặn kỹ, ai tới cũng không cho gọi nàng.”

Điền phụ thở dài một tiếng, rồi quay người rời đi.

Điền Ấu Vi như trút được gánh nặng, nhưng vẫn nghiêng tai nghe ngóng hồi lâu, xác nhận an toàn rồi mới khẽ mở cửa ra hé nhìn. Ai ngờ vừa hé cửa đã đυ.ng ngay ánh mắt và tiếng tặc lưỡi của Hỉ Mi.

“Chà! Bắt được cô nương giả vờ ngủ rồi nhé!” Hỉ Mi nhanh tay thò vào khe cửa tóm lấy nàng, reo lên: “Người gây chuyện gì thế? Lão gia giận lắm, giao chủ mẫu quản lý người nghiêm ngặt, không cho người ra xưởng gốm nữa đâu!”

Điền Ấu Vi bất đắc dĩ đáp: “Ta làm được gì chứ? Ta chỉ là tình cờ đi ngang qua chỗ Bạch sư phó, nhìn nhiều chút thôi, thế mà đồ đệ của ông ta cứ một mực vu cho ta “học lén”, đuổi tới trước mặt cha ta mắng ta không biết xấu hổ. Ta suýt chút nữa đánh nhau với hắn.”

Hỉ Mi tỏ vẻ đồng tình: “Vậy thì đúng là xui thật. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, người thật sự chỉ tình cờ đi ngang sao? Với lại... người có đánh thắng được hắn không?”

Điền Ấu Vi tức tối: “Nhìn thấy thì thôi đi, Hỉ Mi ngươi còn muốn chia phần ăn của ta nữa sao?”

Hỉ Mi lập tức giơ tay đầu hàng: “Nô tỳ biết lỗi rồi, không nên nhiều lời. Cô nương đúng là bị oan uổng.”

Điền Ấu Vi bật cười, kéo tay Hỉ Mi năn nỉ: “Ngươi nhất định phải giúp ta. Ta chỉ còn trông cậy vào ngươi thôi!”

Tạ thị thể nào cũng nghe theo lời Điền phụ, bắt nàng ở trong nhà học nữ công gì đó. Nữ công thì nàng cũng biết rồi, cũng không ghét, nhưng nếu không được ra cửa thì thật là thảm!