Chương 21: Chỉ là ghen ghét

Sáng sớm hôm sau, trên bàn cơm bày ra mì trứng, bánh bột và cháo nóng.

“Ăn bánh bột chiên đi nào!” Điền Ấu Vi vui vẻ reo lên, đưa một cái cho Điền phụ trước rồi lại đưa một cái cho Tạ thị.

Tạ thị mặt đỏ bừng, nhận lấy rồi lại đưa sang cho Thiệu Cảnh. Thiệu Cảnh ngẩn ra, tay cầm bánh chẳng nhúc nhích, như thể bị dọa sợ hoặc hoàn toàn không ngờ tới.

Tạ thị ngượng ngùng, khẽ vuốt mái tóc hắn, nhẹ nhàng nói: “Ăn đi.”

Điền phụ cũng khuyên: “Hài tử ngoan, ăn đi.”

Thiệu Cảnh ngước nhìn Tạ thị, ánh mắt đầy cảm xúc khó nói thành lời.

Tạ thị bị ánh mắt ấy nhìn đến mất tự nhiên, giọng nói khẽ khàng mà rụt rè: “A Cảnh, từ nay cứ yên tâm ở lại đây, muốn ăn gì thì cứ nói với ta.”

Điền Ấu Vi không xen vào chuyện giữa họ, nàng cùng Điền Bỉnh mỗi người cầm một chiếc bánh, vừa ăn vừa cười đùa.

Tạ thị không phải người xấu, chỉ là đã hiểu lầm. Nay nhận ra sai lầm, còn cố ý mua lúa mạch làm bánh cho Thiệu Cảnh, cũng xem như là một lời xin lỗi. Thiệu Cảnh cũng chẳng phải người nhỏ nhen, chưa từng oán trách dù bị Tạ thị lạnh nhạt. Nay mọi việc đã làm rõ, họ có thể sống hòa thuận cùng nhau.

Quả nhiên, Thiệu Cảnh mỉm cười ngọt ngào: “Vâng, bá mẫu!”

Rồi cúi đầu ăn mì trứng, cảm giác thơm ngon đặc biệt.

Không khí trong nhà hòa thuận, ai nấy đều vui vẻ. Điền Bỉnh trêu: “Đúng là người phương Bắc nha, mấy hôm trước ăn cơm còn ra vẻ tao nhã, hóa ra chẳng phải, chỉ là không quen món ăn mà thôi.”

Thiệu Cảnh vội vàng phản bác: “Không phải như vậy…”

“Vậy thì vì sao?” Điền Bỉnh thấy hắn trợn mắt, càng trêu thêm.

Thiệu Cảnh mặt đỏ bừng, ấm ức quay sang Điền Ấu Vi cầu cứu: “A tỷ! Ta không sai, tỷ giúp ta đi.”

Điền Ấu Vi thấy hắn thật sự đáng thương, liền nói: “Nhị ca, sao huynh cứ thích bắt nạt A Cảnh vậy?”

Điền Bỉnh làm mặt quỷ với nàng: “Bởi vì A Cảnh đáng yêu quá!”

Điền phụ chợt nói: “Nếu không có việc gì, chi bằng đi giúp Trương sư phụ canh lò đi.”

Điền Bỉnh nghe vậy, lập tức cầm bánh chạy vội: “A, muộn học rồi! Con đi trước đây!”

Điền phụ thở dài, lộ vẻ lo lắng: “Cứ trốn tránh học nung sứ (thiêu diêu) thế này, sau này phải làm sao?”

Sau này Điền Bỉnh sẽ kế thừa gia nghiệp, nhất định phải hiểu toàn bộ quy trình làm sứ, trong đó nung sứ là khâu then chốt. Sứ sau khi tráng men phải đưa vào lò, canh lửa liên tục ngày đêm. Sư phụ canh lò phải luôn chăm chú quan sát, tùy lúc điều chỉnh ngọn lửa và nhiệt độ. Một khi sao nhãng, cả mẻ đồ sứ coi như hỏng.

Điền Bỉnh lại thích đọc sách hơn là chế sứ, mấy việc khác còn đỡ, chỉ riêng nung sứ là cực kỳ chán ghét. Sức lửa quá mạnh, đứng trước lò là thấy khó chịu, không thở nổi.

Điền phụ nghĩ đến tương lai không có người kế tục, lò nhà mình e khó mà giữ được, buồn đến nỗi râu cũng xõa xuống.

Điền Ấu Vi vội đưa một chén trà nhỏ, ngọt ngào nói: “A cha uống trà. Con cháu tự có phúc của con cháu, người lo lắng làm gì? Nhị ca con học hành giỏi giang, sau này biết đâu lại làm quan.”

Tạ thị cũng an ủi: “Đúng vậy, chỉ cần hài tử hiểu chuyện là được. Dù sao cũng đâu bắt nó phải tự tay làm hết, cần gì ép nó khổ, mình cũng khổ theo.”

Điền phụ đón lấy trà, nặng nề thở dài: “Mọi người không hiểu đâu, người không lo xa, ắt sẽ có họa gần… Ta nghe nói, triều đình đang định lập quan diêu[1] riêng.”

[1] quan diêu: xưởng gốm sứ

Hiện nay, Hoàng đế không còn ưa đồ sứ Việt Châu như trước. Dù mấy xưởng gốm ở đây còn được chọn làm cống sứ cho triều đình, nhưng cũng chỉ là mượn sức nhân lực của họ mà thôi, công thức tráng men vẫn lấy từ sứ Nhữ Quan của phương Bắc.

Một khi triều đình lập quan diêu riêng, tám xưởng gốm sứ Việt Châu sẽ mất tư cách làm Cống Từ.

Mà sứ vốn đã xuống dốc, khi ấy chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Tạ thị sợ đến tái mặt: “Thế… phải làm sao đây?”

Điền phụ lắc đầu: “Cứ đi từng bước rồi tính, ta đến xưởng gốm đây.”

Điền Ấu Vi ngọt ngào nói: “A cha đi thong thả, sớm về một chút nhé!”

Điền phụ mỉm cười xoa đầu nàng: “Con và A Cảnh ở nhà phải ngoan ngoãn.”

Trong nhà không có việc gì, Điền Ấu Vi dẫn Thiệu Cảnh ra ngoài tản bộ tiêu thực.

Thiệu Cảnh lớn lên trong đại nạn, tuổi thơ trôi dạt khắp nơi, đói rét cùng cực, thân thể vốn suy nhược. Nàng còn nhớ rõ, sau khi hắn đến Điền gia không bao lâu liền phát bệnh, sốt cao không dứt, lang y trong vùng bó tay. Điền phụ đành phải đến cảng Minh Châu mời danh y, tốn không ít bạc trong nhà.

Cũng bởi vì chuyện này, Tạ thị giận dỗi với Điền phụ một thời gian dài.

Điền Ấu Vi không rõ sau khi hiểu lầm được hóa giải, Tạ thị có còn tính toán như trước hay không. Nhưng nếu có thể giúp Thiệu Cảnh tránh bệnh tật, thì cũng là điều tốt lành.

Mới trải qua sóng gió ở từ đường, trong thôn đã yên ổn hơn nhiều.

Các vị trưởng bối khi gặp Điền Ấu Vi cùng Thiệu Cảnh đều nhiệt tình chào hỏi. Bọn trẻ con thì chỉ dám đứng xa xa nhìn ngó, không dám tiến lại gần.

Điền Ấu Vi không để tâm, ngẩng đầu ưỡn ngực, dắt Thiệu Cảnh đi dạo khắp thôn, dáng vẻ như một nữ đại vương tuần núi.

“Trước đây ta ít khi chơi với bọn họ, đệ biết vì sao không?” Nàng bứt một nhánh cỏ đuôi chó ngậm trong miệng, đôi mắt nheo lại, khác hẳn với vẻ điềm đạm thường ngày.

Thiệu Cảnh chuyên chú nhìn nàng, khẽ lắc đầu: “Không biết.”

Điền Ấu Vi nói: “Người trong thôn rất kỳ lạ, bên ngoài tỏ ra kính trọng cha ta, không dám đắc tội, nhưng sau lưng lại dựng chuyện bôi nhọ ông ấy. Lũ trẻ con cũng chẳng khá hơn, nhà ta khá giả nên có đứa vì thế mà muốn kết thân với ta, lại có đứa bởi vậy mà ghét bỏ, thậm chí luôn tìm cách bắt nạt ta. Bọn chúng không dám công khai trêu chọc, chỉ ngấm ngầm giở trò. Ta từng nghe người lớn trong thôn bảo, ta may mắn được ăn thịt trứng mà lớn, bị bắt nạt một chút cũng chẳng sao.”

Điền phụ và Điền Bỉnh dĩ nhiên không để nàng bị người khác hϊếp đáp, nhưng chuyện này xảy ra nhiều khiến người ta nản lòng. Lâu dần, nàng cũng không muốn chơi đùa với bọn trẻ trong thôn.

Không ra ngoài, nàng ở nhà đọc sách. Nhưng sở thích đọc sách lại khiến nàng càng trở nên khác biệt với những đứa trẻ khác.

Tộc muội Ấu Lan thì khác, biết đọc sách, lại khéo giao tiếp, quan hệ với tộc nhân và người trong thôn đều như cá gặp nước, rất được yêu quý.

Thiệu Cảnh cũng vậy, lớn lên khéo léo hiểu chuyện, thông minh tháo vát, hầu như không ai không yêu mến. Ai nhắc đến hắn đều cảm thán thêm một câu: “Đáng tiếc, một người tốt như vậy lại chỉ là đồng dưỡng phu.”

Còn nàng, vẫn là người chẳng hòa hợp với ai, chẳng có gì nổi trội.

Nhớ đến những chuyện không mấy vui vẻ trong quá khứ, giữa hai hàng lông mày của Điền Ấu Vi thoáng hiện nét cô đơn.

“A tỷ.” Thiệu Cảnh khẽ kéo tay nàng, ánh mắt đầy lo lắng: “Tỷ làm sao vậy?”

“Không có gì.” Điền Ấu Vi nở nụ cười, gạt hết những chuyện ấy ra sau đầu.

Không ai thích nàng cũng không sao, nàng không cần cố lấy lòng họ, cũng không cần cúi mình uốn lưng. Nàng muốn nỗ lực tiến về phía trước, để ngẩng cao đầu hơn, đứng vững hơn, khiến những kẻ từng coi thường nàng phải ngước nhìn ngưỡng mộ.

Thiệu Cảnh chớp mắt, quả quyết nói: “Bọn họ chỉ là ghen tị thôi, a tỷ cần gì để bụng. Họ cố tình làm thế để chọc giận tỷ, nếu tỷ để ý thì chẳng phải đã mắc mưu rồi sao?”