Chương 15: Nghe một lúc lâu

“Hai con heo bị hun khói…” Điền Bỉnh không nhịn được bật cười. Hắn định lay Điền Ấu Vi và Thiệu Cảnh tỉnh dậy, nhưng nghĩ lại bèn vốc một nắm tro rơm ném tới, khiến mặt mày cả hai dính đầy tro bụi.

"Ơ!" A Đấu tròn mắt kinh hãi: "Nhị gia, người muốn bị đánh đấy à?"

Điền Bỉnh thản nhiên: "Ngươi không nói, ta không nói, ai mà biết chứ? Trẻ con ham chơi, mặt dính chút tro bụi chẳng phải chuyện bình thường sao?"

"Thôi được rồi!" A Đấu nói: "Có bị đánh cũng chẳng liên can đến ta."

"Ngươi dám?" Điền Bỉnh giả vờ đá hắn một cước: "Thu dọn cho sạch, chúng ta phải về nhà rồi."

Điền Ấu Vi lơ mơ tỉnh dậy: "Sao muội lại ngủ quên thế này?"

Điền Bỉnh uể oải kéo nàng và Thiệu Cảnh: "Trẻ con ngủ thϊếp đi là chuyện thường mà."

Điền Ấu Vi lặng thinh, chấp nhận sự thật mình vẫn còn là một đứa trẻ.

Vừa về tới cổng nhà, bọn họ gặp phụ thân cầm đèn l*иg chuẩn bị đi tìm họ: "Còn biết đường về à?"

Điền Bỉnh vội đáp: "Cha yên tâm, có con đây rồi, chẳng có chuyện gì đâu."

Điền Ấu Vi ngáp dài: "Đúng thế ạ!"

Thiệu Cảnh gật gù, nhưng vẫn không quên nói: "Bá phụ, A Cảnh ngoan lắm ạ."

Điền phụ giơ đèn l*иg lên cao, vừa thấy rõ mặt hai đứa nhỏ liền sững sờ, sau đó bật cười: "Hai đứa làm gì mà ra nông nỗi này vậy?"

Điền Ấu Vi ngơ ngác: "Chúng con chỉ nướng hạt dẻ, rồi bắt châu chấu ăn thôi mà…"

"Tiểu thư nhà ta lăn lộn trong đống tro rạ chắc." Hỉ Mi vừa lẩm bẩm vừa mang thùng nước ấm tới, lớn giọng nói: "Thiếu gia A Cảnh cũng nhem nhuốc y chang tiểu thư."

Điền Ấu Vi sững người, cúi xuống nhìn Thiệu Cảnh, thấy mặt mũi hắn đen thui, chỉ còn lại đôi mắt, mũi và miệng là sạch.

Nàng vội quệt tay lên mặt, quả nhiên cả tay toàn là tro đen, quay đầu nhìn Điền Bỉnh thì hắn đã cười khoái chí chạy biến.

"Nhị ca!" Nàng giậm chân tức tối: "Cha, người nhìn hắn kìa! Người không đánh cho hắn một trận là không được đâu!"

"Được!" Phụ thân tháo một chiếc giày, ném về phía Điền Bỉnh, dĩ nhiên là không trúng.

"Tiểu tử thối, đừng để ta bắt được con!" Phụ thân giả vờ giận dữ hô lớn, rồi quay sang Điền Ấu Vi: "Nó chạy nhanh quá, mai cha đánh cũng chưa muộn."

"Vâng!" Điền Ấu Vi vừa cười vừa chực rơi nước mắt, khẽ nắm lấy tay phụ thân: "Cha, đừng cãi nhau với nương nữa, con chỉ mong hai người sống yên vui thôi."

Điền phụ bị câu nói bất ngờ ấy làm giật mình, rồi lúng túng xua tay: "Không sao đâu, không sao mà, cha mẹ vẫn ổn. Hỉ Mi, A Đấu, đưa tiểu thư và A Cảnh đi nghỉ đi."

Thiệu Cảnh bịn rịn chia tay Điền Ấu Vi: "A tỷ, mai gặp nhé."

Điền Ấu Vi gật đầu, ngáp dài rồi theo Hỉ Mi trở về phòng. Sau khi được Hỉ Mi lau rửa sạch sẽ, nàng nằm xuống giường, mắt lim dim: "Cha mẹ ta lại cãi nhau nữa phải không?"

Hỉ Mi đáp: "Biết rồi còn hỏi!"

Điền Ấu Vi lập tức tỉnh táo: "Cãi nhau to không?"

Hỉ Mi thì thào: "Chắc chắn là to rồi, nô tỳ đứng ngoài cửa nghe một lúc lâu, phu nhân vẫn cứ khóc suốt."

"Nghe một lúc lâu?" Điền Ấu Vi cảm thấy có gì đó không ổn, ngước mắt nhìn Hỉ Mi. Hóa ra con nha đầu này ngoài cái tật hóng chuyện, còn thích nghe lén người khác nữa.

Hỉ Mi ngây ngô không biết gì: "Cao ma ma cứ khuyên mãi, lão gia rống vài tiếng rồi im bặt."

“Cha ta đang nổi giận chuyện gì vậy?”

“Lão gia hỏi chủ mẫu rốt cuộc đang giận dỗi điều gì. Chủ mẫu chỉ biết khóc, khiến chúng ta sốt ruột không yên…” Hỉ Mi bỗng ngừng lời, lườm nàng: “Tiểu thư là hài tử, đừng xen vào chuyện người lớn.”

“…” Điền Ấu Vi giận đến nghiến răng. Nha đầu thúi này, vừa mở miệng đã bảo nàng đừng lo chuyện đại sự.

“Hỉ Mi!” Điền Ấu Vi hít sâu một hơi, dịu giọng ngọt ngào: “Ngươi ngủ với ta được không? Ta nhớ ngươi.”

“Dĩ nhiên là được!” Hỉ Mi lập tức vui vẻ, lần mò trèo lên giường.

Điền Ấu Vi xoay người, chuẩn xác nhào tới ôm chặt lấy Hỉ Mi, níu cổ áo nàng, hạ giọng thúc ép: “Mau nói! Bọn họ rốt cuộc làm sao vậy?”

Hỉ Mi hoảng hốt, liền lật người quăng Điền Ấu Vi xuống nệm giường, không chút khách khí cù nàng: “Lớn rồi phải không? Bắt đầu bắt nạt người ta rồi phải không?”

Điền Ấu Vi cười đến không thở nổi, không ngừng cầu xin: “Tha cho ta đi, ta không chịu nổi, ta cười chết mất…”

Hỉ Mi lúc này mới buông tha, vỗ nhẹ lưng nàng, khẽ dỗ: “Ngủ đi, chuyện người lớn không tới lượt trẻ con chúng ta xen vào.”

Điền Ấu Vi còn chưa ngủ, Hỉ Mi đã vang lên tiếng ngáy quen thuộc bên tai.

Điền Ấu Vi nghe âm thanh quen thuộc ấy, không kìm được mỉm cười: “Hỉ Mi, được gặp lại ngươi thật tốt.”

Hỉ Mi cũng là người phương Bắc, lớn hơn Điền Ấu Vi sáu tuổi, khoảng tám tuổi được đưa vào Điền gia. Khi đó, phụ thân Hỉ Mi bán nàng như bán cỏ rác ven đường. Vì nàng chịu đói quá lâu, cả người sưng phù, nhìn chẳng ra hình dạng.

Đôi mắt Hỉ Mi vốn đã nhỏ, lại thêm khuôn mặt sưng vù, mắt chỉ còn như kẽ hở, chẳng ai dám mua, sợ mua nhầm người mù. Khi Điền phụ bế Điền Ấu Vi đi ngang qua, nàng đang ôm bánh gạo ăn, mặt mũi dính đầy nếp. Hỉ Mi đói không chịu nổi, lết đến ôm chân Điền phụ, khóc lóc cầu xin.

Điền Ấu Vi liền đưa nửa cái bánh gạo cho nàng. Điền phụ thấy nàng đáng thương, liền mang Hỉ Mi về phủ, bầu bạn với Điền Ấu Vi.

Cái tên “Hỉ Mi” cũng là do Điền phụ đặt. Hôm ấy trở về nhà, đúng lúc có con hỉ thước đậu trên nhành mai trước cổng hót vang, Điền phụ vui mừng, liền đặt tên như vậy, hy vọng cả đời nàng bình an vui vẻ.

Từ đó, Hỉ Mi trở thành nha hoàn kiêm bạn chơi, kiêm tỷ tỷ của Điền Ấu Vi. Nha đầu mắt nhỏ ấy tính tình hào sảng, nhiệt tình, hay lo chuyện bao đồng, làm việc lại lanh lẹ tháo vát.

Tình cảm giữa Điền Ấu Vi và Hỉ Mi luôn rất tốt, cho đến khi Hỉ Mi đột ngột mất tích.

Một năm trước khi Điền Ấu Vi và Thiệu Cảnh xảy ra chuyện, có một thương nhân buôn bán ở cảng Minh Châu để ý đến Hỉ Mi, muốn cưới nàng làm chính thê. Hỉ Mi cũng bằng lòng, vậy là thành thân.

Nhưng chưa đến hai tháng sau, Hỉ Mi cùng trượng phu lên phương Bắc buôn lụa, từ đó bặt vô âm tín.

Điền Ấu Vi vẫn luôn lo lắng, Thiệu Cảnh từng an ủi nàng rằng Hỉ Mi chính trực, lại lanh lợi, chắc chắn sẽ bình an vô sự.

Miệng nàng tuy không nói, lòng lại bất an, luôn cảm thấy Hỉ Mi đã gặp chuyện chẳng lành. Chỉ tiếc là nam bắc cách trở, nàng lực bất tòng tâm, không sao điều tra được.

Hiện tại, Hỉ Mi lại trở về bên cạnh nàng, thật sự rất tốt.

Sáng hôm sau, Điền Ấu Vi dậy thật sớm, thì được báo Tạ thị lâm bệnh, Điền phụ cũng không đến xưởng gốm. Không có Tạ thị, bữa sáng càng thêm tịch mịch nặng nề. Điền phụ ủ rũ, cả buổi không thèm nói một lời, thậm chí còn quở trách người hầu một trận.

Điền Ấu Vi xung phong nhận việc: “Để con đến chăm sóc, bầu bạn với nương.”

Điền phụ cầu còn không được, gật đầu liên tục: “Con hỏi bà ấy có muốn ăn bánh bao trứng tráng không?”

Điền Ấu Vi mỉm cười, đi tới cửa phòng Tạ thị: “Nương, người thấy khá hơn chưa?”

Tạ thị yếu ớt đáp: “Để ta ngủ thêm lát nữa, A Vi tự chơi đi.”

Lời này rõ là ý bảo đừng phiền.

Điền Ấu Vi lại nói: “A cha bảo con hỏi người có muốn ăn bánh bao trứng tráng không.”

Tạ thị im lặng, không trả lời.