Xưởng gốm sứ của Điền gia cách Điền gia trang chỉ khoảng vài dặm đường. Theo từng nhịp xe xóc nảy, Điền Ấu Vi ôm Thiệu Cảnh trong lòng, vui vẻ giới thiệu: “Trong tám lò sứ được triều đình tuyển chọn để tiến cống, xưởng gốm nhà ta đứng hàng đầu. Đất sét trắng nơi đây vừa tinh khiết lại dày dặn, nước suối thì trong vắt mát lành. Nhìn ra xa, không thấy rừng rậm um tùm, chỉ toàn là rừng tùng xanh ngát. Gỗ tùng chuyên dùng để đốt lò nung sứ cũng thuộc hạng thượng đẳng. Trước kia từng có kẻ ra giá rất cao muốn mua lại xưởng gốm của nhà ta, nhưng phụ thân không nỡ nhượng lại.”
Xưởng gốm của nhà họ Điền tựa lưng vào núi Nguyên Bảo, tọa lạc bên hồ Bàng Bạc, bốn bề rừng rậm bao quanh. Nơi đây có lớp đất sét trắng dồi dào, lại có kênh đào thông thẳng ra cảng Minh Châu, quả là mảnh đất phong thủy hiếm gặp. Từ khi tổ tiên họ Điền lập lò nung sứ, rồi truyền qua mấy đời, nơi này vẫn luôn là xưởng chế tác sứ tốt nhất vùng Bạc Hồ.
Đó cũng là chỗ dựa sinh tử của cả nhà họ Điền. Dù sau này phụ thân của Điền Ấu Vi lâm trọng bệnh, chủ nợ kéo đến đòi nợ đẩy gia cảnh vào cảnh khốn cùng, ông vẫn không nỡ đem xưởng ra gán nợ. Điền Ấu Vi cùng Thiệu Cảnh đã phải đồng lòng vượt qua hoạn nạn, chịu bao khổ cực mới giữ được xưởng gốm. Nghĩ lại những ngày tháng gian nan ấy, trong lòng nàng không khỏi xúc động, khẽ dặn dò: "Về sau, đệ phải thay ta gìn giữ xưởng gốm của nhà mình đấy."
"Dạ, a tỷ hãy yên lòng." Thiệu Cảnh nghiêm túc gật đầu, ánh mắt hắn trong veo hướng về phía trước, ánh lên niềm vui rạng rỡ.
Xưởng gốm của nhà họ Điền là một nơi tấp nập nhộn nhịp. Nổi bật nhất là hai dãy lò nung sứ đặt song song chạy dọc sườn núi, dài đến hơn mười trượng. Hai bên lò là những dãy lều lớn dựng bằng tre gỗ, bên trong thợ thủ công đang miệt mài làm việc. Các loại phôi sứ được xếp ngay ngắn trên kệ, chờ đem tráng men. Lại có hai vị quan giám sát lò mặc áo xanh lui tới kiểm tra thường xuyên. Cả xưởng gốm nhìn qua đã thấy rực rỡ, sinh khí dồi dào.
Điền Ấu Vi vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của mọi người. Mấy người trong tộc họ Điền đang làm việc trong xưởng liền vội vàng chạy lại hỏi han: "A Vi, hôm nay sao con lại tới đây?"”
Lại có người nhìn thấy Thiệu Cảnh rồi tò mò hỏi: “Tiểu hòa thượng này mới tới hả? Hằn tên là gì thế?”
“Đệ ấy tên là Thiệu Cảnh.” Điền Ấu Vi nói rồi liền giới thiệu những người kia cho Thiệu Cảnh biết: “Đây là tam thúc công! Kia là ngũ đường huynh!”
Mọi người vây quanh ngó nghiêng hai đứa trẻ, thỉnh thoảng lại trao nhau ánh mắt ẩn ý, thần sắc khó dò. Thấy vậy, Điền Ấu Vi không vui, cũng chẳng muốn tiếp tục phí lời với họ, bèn kéo Thiệu Cảnh vào trong tìm phụ thân. Điền phụ đang ngồi trong lều, theo dõi các sư phó tráng men sứ. Công đoạn tráng men là bước then chốt để tạo nên vẻ đẹp của đồ sứ, mỹ cảm của món đồ phần lớn phụ thuộc vào lớp men này có mịn đẹp hay không. Ngoài việc dùng men tốt, kỹ nghệ cũng giữ vai trò quyết định. Các thợ thủ công nâng chén sứ lên, đảo ngược rồi nhẹ nhàng nhúng vào nước men, chầm chậm lắc tay cho lớp men phủ đều khắp bề mặt. Điền phụ trông như đang chăm chú giám sát, song ánh mắt ông lại thất thần, nét mặt thoáng nét u buồn.
“Cha ơi!” Điền Ấu Vi chạy tới ôm lấy cánh tay ông, đưa bát canh giải rượu: “Nương bảo con mang canh đến cho người. Đúng lúc A Cảnh lại chưa từng thấy cảnh nung men sứ, nên con dẫn đệ ấy cùng đến xem.”
Điền phụ thấy nàng thì nở nụ cười: “Đêm qua cha uống hơi nhiều, nên giờ đầu hơi đau. A Vi vất vả rồi.”
Điền Ấu Vi đáp, giọng nói trong trẻo: “Con không cực nhọc gì, người cực là cha với nương!”
“Xem con lanh lợi chưa kìa!” Điền phụ xoa đầu nàng, quay sang hỏi Thiệu Cảnh: “A Cảnh đã quen chưa?”
Thiệu Cảnh hành lễ với ông rồi đáp: “Thưa bá phụ, mọi người đều rất tốt với con. Con cũng quen rồi ạ.”
Điền phụ hiền từ xoa đầu hắn: “Ngoan, đừng ngại ngùng giữ kẽ quá, không thì con sẽ mệt mỏi lắm đấy.”
“Đứa nhỏ này ăn nói khéo thật! Quả nhiên không giống người thường.” Tạ đại lão gia từ ngoài bước vào, thản nhiên cầm lấy bình nước, rót đầy cho mình một chén canh giải rượu, uống một hơi, rồi la lớn: “Chua quá! Nhưng đúng là tỉnh người hẳn!”
Thấy vậy, Điền Ấu Vi không khỏi bực bội - phụ thân nàng còn chưa kịp uống miếng nào mà Tạ cữu đã vội vàng uống trước như thể ở đây không còn ai. Tuy bất mãn nhưng nàng vẫn giữ lễ, mỉm cười ngọt ngào hỏi: "Hôm nay cữu cữu ghé qua có chuyện gì vậy ạ?"
Tạ đại lão gia đáp: "Ta mang bộ hộp bát nung sứ đến, tiện thể đưa tên hỗn láo Tạ Tam Nhi tới nhận tội! A Bỉnh đâu rồi? Ta muốn gặp nó một lát."
Điền Ấu Vi thầm nghĩ, chẳng lẽ cữu cữu thật sự giả vờ không biết? Ai mà chẳng rõ, mỗi sáng nhị ca đều lên lớp học, phải đến quá trưa mới có thể tới xưởng gốm. Người liên quan thì không có mặt, còn phụ thân lại là người coi trọng nghĩa tình. Vì thể diện của Tạ gia, chắc chắn cha sẽ nuốt giận mà cho qua việc này.
Quả nhiên, Điền phụ nói: "A Bỉnh đi học rồi. Tính tình hắn vốn nóng nảy, mau giận mau nguôi. Chuyện này cữu cữu xử lý ổn thỏa là được."
Thấy chưa, phụ thân nàng vẫn luôn nhường nhịn như vậy. Điền Ấu Vi làm ra vẻ ngây thơ, hỏi: "A cha, cữu cữu, thế nào mới gọi là xử lý ổn thỏa?"
Điền phụ nhíu mày: "Con còn nhỏ, đừng xen vào chuyện người lớn."
Điền Ấu Vi ôm lấy cánh tay ông, làm nũng: "Mẫu thân con không khỏe, nên con phải học cách quản sự. Nếu không sau này cái gì con cũng không biết, thì sẽ bị người ta chê cười mất. Hai người hãy dạy con đi."
Điền phụ bất đắc dĩ, đành cười gượng: "Làm đại cữu huynh chê cười, đứa nhỏ này bị nuông chiều đến hư rồi."
Điền Ấu Vi quay sang cười với Tạ đại lão gia, giọng đầy khẩn cầu: "Cữu cữu, người dạy con nhé!"
Tạ đại lão gia cười hiền hòa, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng: "Ta rất thích A Vi lanh lợi, lễ phép. Nếu con thấy hứng thú, ta sẽ dạy."
Điền Ấu Vi né người, tránh bàn tay ông, tròn mắt hỏi: "Người nói thật chứ ạ?"
"Chúng ta đi xem hộp bát trước đã." Tạ đại lão gia đứng dậy trước, Điền phụ dắt tay Điền Ấu Vi theo sau, khẽ chỉ trán nàng rồi mắng yêu: "Con đó!"
Điền Ấu Vi vui sướиɠ lúc lắc đầu. A cha nàng là vậy, ngoài miệng thì rầy la, nhưng kỳ thực chẳng nỡ nặng lời với con cái. Đi được một đoạn, chợt cảm thấy tay áo bị kéo nhẹ, nàng ngoảnh lại thì thấy Thiệu Cảnh đang rụt rè nắm lấy vạt áo nàng, lẽo đẽo chạy theo. Đôi mắt đen nhánh của hắn lấp lánh lộ vẻ tò mò, rõ là phấn khích lắm, nhưng vẫn gắng giữ vẻ ngoan ngoãn. Điền Ấu Vi không nói gì, chỉ âm thầm bước chậm lại đợi hắn, vừa đi vừa hỏi Điền phụ đôi điều về tình hình xưởng gốm để hiểu rõ hơn.
Điền phụ không biết nàng đang tính toán gì, nhưng vẫn kiên nhẫn giảng giải từng điều một. Điền Ấu Vi vừa lắng nghe vừa ghi nhớ trong lòng, khóe mắt thoáng thấy Thiệu Cảnh cũng đang chăm chú dỏng tai. Nàng bất giác nở nụ cười thầm. Thiệu Cảnh thật sự thông minh lanh lợi, đặc biệt tinh ý trong chuyện lễ nghi cùng cách đối nhân xử thế. Những lời này, chỉ cần lọt tai một lần là hắn đã nhớ kỹ. Lần sau gặp chuyện, hắn sẽ ứng xử đâu ra đó, tuyệt đối không lỡ lời xúc phạm kẻ không nên động tới.
Hộp bát mà Tạ đại lão gia mang đến vẫn chưa mở, được xếp ngay ngắn trước cửa kho. Còn Tạ Tam Nhi – quản sự nhà họ Tạ – thì bị trói chặt, nằm sõng soài trên đất. Mặt mũi hắn đỏ bừng như gan heo vì bị mọi người vây quanh chỉ trỏ.