Thuyền lênh đênh giữa biển khơi, chao đảo theo từng cơn sóng.
Điền Ấu Vi tỉnh ngủ, bên cạnh đã vắng bóng người. Nàng đưa tay sờ soạng, chỉ thấy chăn lạnh ngắt – Thiệu Cảnh không biết đã rời đi từ bao giờ.
Trong khoang thuyền ngột ngạt, nàng đứng dậy mở cửa sổ. Gió biển mang theo vị mặn táp thẳng vào mặt, từng đợt sóng ầm ầm vỗ mạn thuyền rung chuyển không ngớt. Nàng khẽ thở ra một hơi, chợt nghe ngoài cửa sổ vang lên tiếng trò chuyện.
“... Ngươi có nghe chưa? Đàm Tiết độ sứ định gả nữ nhi cho cô gia, vậy mà cô gia từ chối. Ông ta tức giận mắng nhiếc, nói cô gia là hạng thư sinh yếu đuối, cả đời chỉ xứng làm thứ “phu quân nuôi từ bé” (đồng dưỡng phu). Đến tổ tông nhà mình còn không giữ, sau này sinh con lại mang họ Điền…”
“Chuyện này cũng chẳng phải lần đầu. Từ khi cô gia đỗ tiến sĩ, mọi người đều biết ngài ấy tuấn tú lại tài hoa, am hiểu buôn bán với phiên bang, kiếm được biết bao nhiêu là tiền. Không ít danh môn khuê tú muốn gả cho ngài ấy. Cũng có người hứa hẹn tương lai vinh hiển, vậy mà ngài ấy cũng không động tâm, chỉ một mực nhớ ơn dưỡng dục của Điền gia, một lòng một dạ với chủ mẫu.”
“Do cô gia và chủ mẫu chưa có con, những người này còn muốn dâng tặng mỹ nhân làm thϊếp để giúp cô gia nối dõi tông đường. Diễm phúc như vậy mà cô gia vẫn từ chối! Ta thấy chủ mẫu thật có phúc, gặp được phu quân tốt như thế.”
“Cô gia là người có lương tâm thật đấy, tiếc rằng mệnh không tốt, chỉ đành ở rể, làm phu quân nuôi từ bé của Điền gia. Nếu không, đến công chúa cũng nể trọng ngài ấy, tương lai vô lượng…”
Điền Ấu Vi vịn vào cửa sổ, ánh mắt ngẩn ngơ, nhìn ra biển khơi lặng sóng.
Đúng vậy, nàng có một người chồng thật tốt – phẩm hạnh đoan chính, dung mạo tuấn mỹ, tài nghệ hơn người, đối đãi với nàng cũng hết lòng chân thành, dịu dàng săn sóc.
Ai cũng bảo nàng có phúc, rằng nàng nên mãn nguyện, nên vui vẻ, nên hạnh phúc.
Nhưng nàng không thể.
Bởi nàng biết rõ, Thiệu Cảnh không yêu nàng. Hắn chịu ở rể vì báo ân. Chỉ vì một lời hứa hẹn, mà hắn gắng gượng bảo hộ nàng đến tận bây giờ, vực dậy một Điền gia đang bên bờ sụp đổ, trở thành hào môn đệ nhất Việt Châu.
Ân nghĩa như núi đè ép đến mức người ta không dám ngẩng đầu. Rõ ràng không có tình yêu, mà phải gánh vác trọng trách ấy, chắc hẳn hắn vô cùng khổ sở.
Tộc muội Ấu Lan từng trêu ghẹo nàng: “A tỷ thật có phúc! Tỷ tỷ xinh đẹp như hoa, lại nắm trong tay công thức điều chế men sứ, không cần sinh con mà tỷ phu vẫn luôn nghe lời ngoan ngoãn. Đúng là tri kỷ từ nhỏ…”
Tuy là lời nói đùa, nhưng cũng có ý châm chọc nàng ngoài gương mặt và kỹ nghệ làm gốm sứ thì chẳng có gì khác, càng ngầm giễu nàng chỉ biết lấy ơn nghĩa ép buộc hắn.
Nhưng nàng không vô dụng như vậy, nàng cũng có sở trường của mình. Chỉ là Thiệu Cảnh quá xuất sắc, quá nổi bật khiến nàng trở nên tầm thường trong mắt người ngoài.
Mắt Điền Ấu Vi cay xè, nàng khẽ đặt tay lên bụng – nàng cũng rất muốn sinh cho hắn thật nhiều hài tử. Thế nhưng, thành thân đã bao năm, chẳng biết vì ít gần gũi hay vì cảnh ngộ éo le, mà nàng vẫn chưa từng mang thai.
Dạo gần đây, hắn càng ít gần gũi nàng. Tuy cùng chung chăn gối, nàng luôn biết hắn chưa ngủ, nhưng hắn cứ giả vờ nhắm mắt, không buồn chạm đến nàng.
Có lẽ, hắn không muốn có những đứa con mang họ Điền. Dù sao, với một nam tử công thành danh toại mà nói, làm “phu quân nuôi từ bé” chẳng vẻ vang gì. Người có lòng tự trọng, đương nhiên không dễ dàng cam chịu.
Dần dà, nàng lại càng không dám quấy rầy Thiệu Cảnh. Ví như lúc này, giữa đêm tỉnh giấc không thấy hắn bên cạnh, nàng cũng không hỏi một câu.
Không phải không mong nhớ, chỉ là sợ khiến hắn phiền lòng.
Tiếng nói chuyện ngoài cửa sổ chẳng biết đã dừng từ lúc nào. Trăng sáng chiếu xuống mặt biển lặng, êm đềm như phủ tấm lụa vàng. Điền Ấu Vi đưa tay che mắt để nước mắt rơi lặng lẽ.
Chẳng lẽ phải sống cả đời trong sự ủy khuất và khổ sở như thế này sao? Nàng không muốn, càng không cam lòng bị người ta khinh thường.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân trầm ổn vững chãi – là Thiệu Cảnh đã quay lại.
Nàng vội lau nước mắt, quay người, giọng nhẹ nhàng: “A Cảnh, chàng về rồi.”
Trong khoang thuyền tối om, kỳ thực chẳng ai trông rõ vẻ mặt ai, nhưng nàng vẫn cố mỉm cười.
Có lẽ Thiệu Cảnh đang mệt mỏi, không muốn nhìn thấy một khuôn mặt đẫm lệ. Mà nàng cũng không muốn mình trở nên quá đỗi đáng thương trước mặt hắn.
“Sao nàng đã dậy rồi?” Giọng Thiệu Cảnh trầm thấp, rất dễ nghe.
Cả người hắn, từ đầu đến chân đều hoàn mỹ, ngay cả giọng nói cũng êm tai gấp mười lần người khác. Điền Ấu Vi thầm nghĩ trong lòng, liền đáp: “Trong khoang hơi bức bối, ta ra ngoài hít thở không khí. Chàng không cần lo cho ta, cứ xử lý việc riêng, xong sớm rồi nghỉ ngơi cho khỏe.”
Thiệu Cảnh dừng chân, đứng cách nàng không xa, lặng lẽ không nói một lời. Điền Ấu Vi biết hắn đang giận, lại chẳng rõ vì sao hắn giận, đó mới là nỗi bi ai của nàng.
Trước đây, bọn họ vốn không xa cách như vậy.
Thiệu Cảnh nhỏ hơn nàng hai tuổi. Năm hắn sáu tuổi gặp biến cố gia đình, được đưa đến nuôi ở nhà nàng. Ban đầu phụ thân không có ý để hắn làm phu quân tương lai của nàng, mà coi như con cái trong nhà.
Lúc ấy, Điền Ấu Vi xem hắn như đệ đệ. Hắn cũng rất thân thiết với nàng, cứ như cái đuôi đi sau lưng, suốt ngày “A tỷ! A tỷ!”, việc gì tốt cũng nghĩ đến nàng, không cho phép ai nói nửa lời không hay về tỷ tỷ của hắn.
Sau đó, gia đình xảy ra nhiều chuyện không may: huynh trưởng mất sớm, phụ thân lâm bệnh, tộc nhân mưu đồ chiếm gia sản. Phụ thân bèn để Thiệu Cảnh làm “đồng dưỡng phu”, cho nhập gia phả ở rể, kế thừa cơ nghiệp của Điền gia.
Từ đó, hắn không còn gọi nàng là “A tỷ” nữa.
Rồi sau này, hắn giấu nhiều điều trong lòng, không chịu nói ra. Nàng có hỏi cũng chỉ nhận được mấy lời qua loa, dần dần nàng không hỏi nữa.
Lời đồn độc như dao, gϊếŧ người không thấy máu, từng nhát từng nhát đâm vào tim.
Điền Ấu Vi đau lòng, thấp giọng nói: “Ta không muốn ép chàng về sớm với ta. Chàng đã mệt lại bận, ta sợ phiền đến chàng. Khoang bên cạnh còn trống, ta đã thu xếp ổn thỏa, chàng cứ tự nhiên…”
Thiệu Cảnh đột nhiên đưa tay nắm lấy tay nàng, kéo nàng lại mạnh mẽ.
Điền Ấu Vi giật mình: “A Cảnh?”
Trong bóng tối, nàng nghe thấy tiếng hắn thở mạnh, đầy kiềm nén và giận dữ.
Nàng bất an, thử rút tay ra, nhẹ giọng: “A Cảnh, ta có chuyện muốn nói với chàng.”
Thiệu Cảnh chậm rãi thở ra một hơi, giọng bình tĩnh: “Nàng…”
Điền Ấu Vi nhỏ giọng: “Mấy năm nay chàng đã chịu nhiều uất ức. Chàng vốn có thể bay cao bay xa, nhưng lại bị ràng buộc với Điền gia. Thật ra chàng không nợ nhà ta điều gì, cũng không nợ ta điều gì, chàng đã tận tình tận nghĩa. Chúng ta… hòa ly đi.”
Lời này đã đè nặng trong lòng nàng từ lâu. Nói ra rồi, tảng đá trong tim cũng nhẹ đi phần nào.
“Hòa ly?” Thiệu Cảnh sững người, sau đó cao giọng: “Vì sao?”
Điền Ấu Vi thành khẩn: “Cuộc hôn nhân của ta và chàng ngay từ đầu đã là sai lầm. Cưỡng ép ở bên nhau chỉ làm khổ lẫn nhau. Chúng ta vốn không có duyên phận phu thê, cứ tiếp tục chỉ là giày vò, chi bằng lúc này còn kịp…”
“Ta chỉ cần ruộng đất ở xưởng gốm sứ, còn lại tài sản đều để lại cho chàng. Đó là công sức chàng bôn ba bên ngoài, âm thầm xử lý mọi chuyện. Chàng thấy như vậy được chứ?”
“Nàng…” Thiệu Cảnh như muốn nổi giận, nhưng cố kiềm nén, trầm giọng: “Giày vò nhau? Làm khổ nhau? Nàng thật sự nghĩ như vậy sao?”
Điền Ấu Vi cắn răng: “Đúng! Chúng ta vốn là người thân sống nương tựa, đừng để biến thành kẻ thù.”
“Kẻ thù?” Thiệu Cảnh lẩm bẩm, không nói gì thêm.
Điền Ấu Vi chờ mãi vẫn không nghe hắn đáp, trong bất an lại nhen nhóm chút hy vọng: “A Cảnh, chàng thấy thế nào?”
Thiệu Cảnh im lặng hồi lâu, giọng mệt mỏi và xót xa: “Nàng nói đúng, chúng ta không có duyên phu thê…”
Hắn quay người, bước nhanh ra ngoài: “Làm theo lời nàng đi. Tài sản đều để lại cho nàng, ta chỉ mang vài bộ y phục tùy thân là đủ.”
Cửa khoang bị đẩy mạnh ra rồi đóng sầm lại, gió biển ùa vào trong khoang, mang theo hơi lạnh.
Điền Ấu Vi run cầm cập, nước mắt tuôn đầy mặt. Nàng chật vật leo lên giường, nằm xuống, tự nhủ: “Cứ như vậy thôi, nên buông rồi.”
Không biết bao lâu sau, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đồng la chói tai.
Là tín hiệu báo nguy - có hải tặc xuất hiện!
Điền Ấu Vi kinh hãi, vội vàng bật dậy xuống giường, chạy nhanh tới bên cửa sổ ngó ra ngoài quan sát.
Ánh trăng ảm đạm, trên mặt biển chẳng rõ từ khi nào đã dâng lên một tầng sương mù dày đặc. Boong thuyền rối loạn, nàng nghe thấy Thiệu Cảnh đang hạ lệnh: "Tăng tốc! Treo đèn đỏ cảnh báo! Toàn thuyền chuẩn bị ứng chiến!"
Điền Ấu Vi đẩy cửa khoang lao ra ngoài, chạy đến bên mạn thuyền phía sau nhìn xem tình hình. Chỉ thấy phía sau thuyền có hai con thuyền đang ẩn mình trong làn sương, nhanh chóng áp sát, hiển nhiên là mang ý đồ không tốt.
Trong lòng nàng dâng lên một dự cảm chẳng lành, càng thêm nghi hoặc.
Nơi này cách cảng Minh Châu không xa, triều đình đã sớm dẹp sạch đám hải tặc trong vùng, vì sao lại có hải tặc xuất hiện? Huống hồ trên thuyền bọn họ không chở hàng hóa quý giá gì, không đáng để hải tặc phải mạo hiểm đánh úp như thế này.
Có người chạy đến gọi nàng: "Về khoang mau! Cô gia bảo chủ mẫu lập tức trở vào!"
Điền Ấu Vi lập tức xoay người chạy về, còn chưa kịp vào khoang, liền nghe "Ầm" một tiếng vang dữ dội, thuyền chao đảo kịch liệt - là hải tặc điều khiển chiến thuyền hung hãn đâm sầm vào thuyền họ.
Nàng bị hất văng, va mạnh vào mạn thuyền rồi ngã nhào xuống. Đang loạng choạng muốn đứng dậy, thì đã bị Thiệu Cảnh lao đến kéo tay, đẩy về phía sau.
“Các vị tráng sĩ xin thương lượng, chúng ta có thể giao nộp của cải trên thuyền, chỉ cầu chừa một con đường sống...” Lời lão thuyền trưởng còn chưa dứt thì đã bị một mũi tên từ xa bắn thẳng vào ngực. Lão lập tức ngã xuống tắt thở.
Ngay sau đó, vô số móc câu vắt ngang mạn thuyền, một đám người bịt mặt, thân hình vạm vỡ cầm phác đao xông lên, hung hăng đâm chém.
Thiệu Cảnh đẩy Điền Ấu Vi về phía khoang, bản thân thì dẫn người nghênh chiến. Điền Ấu Vi sợ hãi, tuyệt vọng đến cùng cực. Kẻ địch quá hung hãn! Bọn chúng che mặt, không nói một lời, chỉ một lòng gϊếŧ người, rõ ràng không phải vì tiền tài, mà là đoạt mạng.
Nàng nhìn quanh, thấy đèn đỏ cảnh báo treo trên thuyền đã bị tên bắn đứt, rơi xuống từ lúc nào. Nàng lập tức nhặt đèn lên, buộc dây treo lại.
Bốn phía biển cả luôn có thủy quân triều đình tuần tra, nhìn thấy đèn đỏ sẽ tới cứu viện. Nàng không thể xông pha chiến đấu, nhưng ít ra có thể làm được việc này.
Gió mạnh, thuyền lắc lư dữ dội, Điền Ấu Vi không đứng vững, đành quỳ rạp xuống sàn, nắm chặt dây thừng, chầm chậm kéo đèn lên.
Đột nhiên, có người hét lớn: "Cẩn thận!"
Ngay sau đó, nàng bị ai đó ôm lấy, cả hai cùng lăn xuống đất. Dây đèn tuột khỏi tay nàng, đèn lại rơi xuống. Nàng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, người kia đã buông nàng ra, nhảy lên vung đao đánh gục một tên hải tặc bịt mặt.
Là Thiệu Cảnh. Hắn lại cứu nàng một mạng.
Điền Ấu Vi đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, mắt đỏ hoe, cố gắng nhặt đèn lên. Địch mạnh lại đông, ngọn đèn này là hy vọng duy nhất để cầu cứu.
Nàng mới buộc dây được một nửa, đã nghe tiếng dây cung vang lên khẽ.
Linh cảm chẳng lành, nàng vội ngẩng đầu, vừa kịp nhìn thấy một mũi tên đang bắn thẳng về phía Thiệu Cảnh.
"A Cảnh, cẩn thận!" Nàng kinh hoàng kêu lớn, ném đèn l*иg lao lên, nhưng vẫn chậm một bước.
Giữa tiếng gió gào chém gϊếŧ, nàng chỉ nghe một tiếng "phốc” trầm đυ.c, tận mắt nhìn mũi tên bắn trúng ngực Thiệu Cảnh.
Thiệu Cảnh ngoảnh đầu nhìn nàng một cái, rồi ngã mạnh xuống.
"A Cảnh..." Điền Ấu Vi tan nát tâm can, quỳ rạp xuống đất, nắm chặt lấy vạt áo hắn.
"A tỷ... xin lỗi..." Thiệu Cảnh nhìn nàng, lời chưa dứt, ánh mắt đã mờ đi.
"Đừng mà..." Điền Ấu Vi như bị moi mất tim gan, khóc nghẹn, nhặt lấy phác đao trong tay hắn, như kẻ điên xông về phía tên hải tặc gần nhất.
“Phốc!” Lại một tiếng vang. Bụng nàng lạnh lẽo, nàng cúi đầu nhìn, thấy lưỡi đao xuyên qua bụng mình. Lưỡi đao ánh lên sắc máu dưới ánh trăng bạc.
Nàng ngã xuống sàn thuyền, thân thể dần lạnh đi.
Một đôi giày quý giá dừng trước mặt nàng - giày ủng gắn đinh kim thú, trang trí tinh xảo, hiếm thấy. Một nam tử trẻ tuổi dùng giọng phổ thông tiêu chuẩn, thản nhiên nói: "Thật đáng tiếc!"
Chính hắn là người đã gϊếŧ nàng và Thiệu Cảnh. Với trang phục như vậy, tuyệt đối không phải hải tặc.
Vì sao? Nàng và Thiệu Cảnh sống cần cù, thủ tín, chưa từng kết oán với ai. Vì sao lại bị tận diệt như vậy?
Trong lòng nàng tràn ngập phẫn nộ và không cam lòng. Nàng cố mở mắt, muốn nhìn rõ kẻ đó là ai, nhưng đầu nặng như chì, không sao ngẩng nổi. Trước khi mất đi ý thức, nàng chỉ nghe kẻ kia nói: "Thiêu sạch, không được để lại bất kỳ dấu vết nào."