Chương 53

Cô nhịn anh.

Người ta là cậu cả của nhà bảo trợ của cô, cô không thể động vào anh, cũng không đánh nổi anh.

Hạ Diên Điệp thở nhẹ, ngẩng mặt lên, Du Liệt đang cúi người khều lấy chiếc điều khiển từ xa để trên bàn nước.

Cô nheo hờ đôi mắt hạnh lại: “Sao cậu không hỏi xem vì sao tôi lại ở nhà cậu?”

“.”

Lúc ở bên bể bơi, ngay giây đầu tiên Du Liệt đẩy cửa sổ lên nhìn thấy cô, anh đã hiểu ra ai là “người bảo trợ” mà cô và thầy Miêu nhắc tới.

Nhưng anh chẳng muốn vạch trần, nán lại thêm một chút cũng chỉ là để đợi cô đi lên tầng rồi lại xuống đây.

Không ngờ chú hồ ly nhỏ mới chui vào nhà lại xảo quyệt như vậy, còn rất thích chủ động khiêu chiến.

Du Liệt hững hờ nghĩ, vừa tiện tay ấn điều khiển từ xa mở ti vi, vừa lạnh nhạt thờ ơ liếc nhìn cô một cái: “Dù sao đi nữa, cậu cũng không phải là em gái cùng cha khác mẹ với tôi đâu đúng không?”

“...”

Hạ Diên Điệp: “?”

Câm lặng, nhồi máu cơ tim.

Hạ Diên Điệp chớp mắt, ngẩng mặt lên, giả giọng giật mình, thất thố mà vô hại: “Anh trai à, anh biết chuyện này từ khi nào vậy?”

Bàn tay Du Liệt ấn điều khiển từ xa run lên một cái: “?”

Thấy khuôn mặt tuấn tú mà đáng ghét kia quay lại, Hạ Diên Điệp hài lòng khi thấy một thoáng cứng đờ ngắn ngủi vì tin điều cô nói là thật trong đáy mắt anh.

Chú hồ ly nhỏ cười híp mí.

Cô đứng dậy khỏi sô pha, làn váy dài màu trắng đong đưa trước mặt Du Liệt, dấy lên gợn sóng đầy đắc ý…

“Em lên trên tầng đi ngủ đây, anh trai ngủ ngon nhé.”



Đêm đầu tiên vào ở trong “lâu đài công chúa”, có lẽ là vì giường quá mềm hoặc là vì nghiệp chướng của mình quá nặng nề mà Hạ Diên Điệp gần như thức trắng đêm không ngủ.

Tới khoảng bốn, năm giờ sáng, trời đã tảng sáng.

Hạ Diên Điệp lại càng không ngủ nổi, cô bèn ngồi dậy, mở cửa sổ sau phòng, hứng gió mát buổi sáng ùa vào phòng, ngồi vào bàn học.

Trên bàn có một cuốn sổ để mở, trang đầu tiên viết mấy dòng:

[Một chiếc váy ngủ.]

[Một bộ đồ rửa mặt.]

[Một cặp sách mới.]