Chương 27: Tặng kiếm

Trái lại, Hoa Thanh đạo nhân vô cùng hài lòng. Đệ tử của Hứa Nhược Bạch chỉ có ba, vậy mà hai người lọt vào top năm thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

Nếu Hứa Nhược Bạch có thể tiếp tục bồi dưỡng thêm vài đệ tử xuất sắc nữa, vị trí chưởng môn đời sau giao cho chàng cũng chẳng ai dị nghị.

Khi các trưởng lão còn đang bàn xem năm người nên phân cặp thế nào, Ứng Ly chủ động bước ra, nói rằng mình tự nguyện rút lui vì linh lực cạn kiệt, không thể tiếp tục thi đấu.

Thực ra nàng chỉ muốn Hứa Nhược Bạch an lòng, không cần lo nàng làm mất mặt. Nàng vốn chẳng màng danh tiếng.

Trước khi rời sân, nàng còn quay sang Phó Thiên Ngọc, nháy mắt cười: "Giờ Lạc Hạ phong chỉ còn mình huynh, nhớ giành chút thể diện cho sư tôn nhé."

Những chuyện cực nhọc thế này, để đại sư huynh gánh là hợp lý nhất nàng thì chuẩn bị nghỉ ngơi thôi.

Kết quả chung cuộc rất nhanh được công bố: Vương An giành hạng nhất, Phó Thiên Ngọc hạng hai, Tôn Vân Nhi hạng ba, Trương Diễn hạng tư, Ứng Ly ung dung xem kịch, vẫn nhận hạng năm.

Vạn Tiến Khiêm giận tím mặt năm nay Cô Tinh phong của ông ta không có lấy một người lọt top, đệ tử đắc ý nhất lại thua dưới tay "phế vật" của Lạc Hạ phong, đúng là bẽ bàng đến cực điểm.

Ông ta chỉ hận không thể lập tức bắt Ứng Ly lôi ra tra hỏi, nhưng thân phận trưởng lão không cho phép làm khó vãn bối, đành ôm hận trong lòng, thề sẽ ghi nhớ món nợ này.

Đến đây, đại hội tông môn cuối cùng cũng kết thúc.

...

Chiều buông, hoàng hôn phủ đỏ ngọn núi. Từ tiểu viện trên Lạc Hạ phong nhìn ra, ánh tà dương như những cánh hoa thần nữ rải xuống trời tây, rực rỡ mà tĩnh lặng. Thỉnh thoảng có vài cánh chim vụt qua, kéo theo tiếng gió khẽ vang, mở màn cho đêm xuống.

Từ sau khi đại hội kết thúc, Ứng Ly trở thành cái tên được nhắc đến nhiều nhất ở Thanh Quỳnh.

Kẻ từng chê cười nàng giờ chẳng ai dám bàn tán nửa câu.

Những ngày yên bình như thế khiến nàng còn thấy hơi lạ lẫm.

Con người vốn vậy quen nhìn, quen nghe rồi tự cho là hiểu, đến khi sự thật phơi bày trước mắt, mới im lặng không nói nổi lời nào.

Phải làm ra một việc kinh thiên động địa như thế, những kẻ từng bôi nhọ nàng mới chịu câm miệng. Với nàng, kết cục ấy chẳng thể hợp hơn.

Về phần Hứa Nhược Bạch, sau khi biết Ứng Ly thời gian qua trốn tránh chỉ để khổ luyện kiếm pháp, lòng chàng mềm hẳn, thương yêu nàng nhiều hơn.

Thậm chí còn tự mình chỉ dạy từng chiêu, thấy thanh kiếm của nàng không thuận tay, chàng liền đem thanh "Tương Ly kiếm" tặng lại cho nàng.