Quyển 1: Côn Ngô - Chương 2: Đệ tử

Ứng Ly không có lộ phí. Cha mất, số bạc ít ỏi trong nhà cũng đã tiêu hết. May thay thân hình nàng nhỏ nhắn, giả nam cũng không ai nhận ra.

Nàng vừa đi vừa hỏi đường, đói thì xuống suối bắt cá, hoặc học cách đặt bẫy như thợ săn người phàm để bắt gà rừng, thỏ hoang, khát thì uống nước suối trong. Dù vất vả gian nan, nàng vẫn bình an đi suốt dọc đường, không oán than, không nản chí.

Đến khi đặt chân lên núi Côn Ngô, nàng đã đi suốt một năm trời, dọc đường chịu muôn vàn khổ cực. Khó khăn lắm mới tới nơi, nàng quỳ trước tiên môn Thanh Quỳnh suốt sáu ngày sáu đêm, vậy mà vẫn chẳng ai chịu mở cổng. Mãi đến khi Hứa Nhược Bạch trừ yêu dưới núi trở về, nàng mới nhìn thấy người trong mộng.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, dồn hết sức lực còn sót lại, nhào tới ôm chặt lấy chân chàng, rồi ngất lịm.

Khi tỉnh dậy, điều nàng từng mong đã thành sự thật, nàng được nhận làm đệ tử dưới trướng Hứa Nhược Bạch.

Hôm ấy, Hứa Nhược Bạch bước ra từ chính điện, áo bào trắng viền lụa xanh, bên hông đeo một thanh trường kiếm tên Thanh Lăng. Có lẽ vì thường xuyên múa kiếm nên hoa văn trên chuôi kiếm đã bị mờ, khó mà nhìn rõ được. Gương mặt chàng tuấn tú như ngọc, mày kiếm vắt ngang tới thái dương, đôi mắt trong veo, bên trong chẳng còn chút tình ý nào thuộc về Lâm Hoài Cẩm của kiếp trước.

Ứng Ly cười tươi, giọng trong trẻo vang lên: "Sư tôn, con đã chẻ xong củi rồi! Khi nào người dạy con tiên thuật vậy?" Hứa Nhược Bạch liếc nhìn đống củi được xếp ngay ngắn dưới đất, khóe môi giật nhẹ, giọng chàng thản nhiên: "Chẻ thêm ba ngày nữa, rồi ta sẽ dạy." Chàng nhớ lại ba tháng trước, khi Ứng Ly mới đến núi Côn Ngô, thân hình nhỏ bé, gầy guộc, vừa nhìn thấy Hứa Nhược Bạch đã lao tới ôm chặt lấy chân chàng, cho dù có ngất đi cũng không buông. Chàng muốn gỡ ra nhưng sợ làm nàng bị thương, nên đành để mặc cho nàng ôm suốt nửa canh giờ.

Đứa trẻ này tuy tuổi còn nhỏ, căn cốt kém, nhưng nghị lực lại khiến người khác phải cảm phục. Một thiếu nữ mười ba, mười bốn tuổi có thể một mình vượt ngàn dặm đến đây, còn trèo lên tận núi Côn Ngô cao vạn trượng, đúng là hiếm có. Nghe nói nàng đã quỳ trước sơn môn suốt sáu ngày sáu đêm. Nghĩ đến chữ "có duyên", Hứa Nhược Bạch mềm lòng, nhận nàng làm đệ tử.

Thân thể nàng tuy nhỏ, nhưng không hề yếu. Ở Lạc Hạ phong tịnh dưỡng vài ngày là hồi phục. Nàng rất siêng năng, vừa khỏe đã bắt tay vào làm việc: Giặt giũ, nấu nướng, quét dọn... Việc nào nàng cũng làm chu đáo, đâu ra đó.

Ứng Ly nghe lời, chẻ củi thêm ba ngày nữa. Ba tháng trôi qua, số củi nàng chẻ chất thành một đống lớn sau viện, đủ để Lạc Hạ phong dùng trong nhiều năm. Hứa Nhược Bạch cũng giữ lời, bắt đầu truyền dạy nàng vài chiêu kiếm nhập môn, cùng một ít pháp thuật sơ khai.