Chương 10: Ta là Lam Âm

Ứng Ly tiến đến tận sâu trong đầm Khổ Thủy, vừa hay nhìn thấy cảnh ấy. Nàng cả kinh lẫn giận giữ, thất thanh hô: Sư tôn!

Tiếng vừa dứt, mắt nàng đỏ bừng nhìn chằm chằm mãng xà, lại thấy vết sẹo trên đầu nó sao quen thuộc đến lạ.

Trong óc lóe lên một tia sáng trắng, nàng chợt nhớ ra đó chính là tiểu thanh xà mà năm xưa nàng từng cứu ở núi Thiếu Âm .

Bên cạnh, Phó Thiên Ngọc cũng kinh hãi. Nhìn sư tôn sắp bị mãng xà nuốt chửng, chàng vội vàng cưỡi kiếm lao tới muốn ngăn cản. Không ngờ trong miệng mãng xà phun ra một luồng hỏa diễm chắn ngang không trung. Nếu không tránh kịp, e rằng chàng đã bị thương nặng.

Dù né được đúng lúc, y phục trên người vẫn bị thiêu cháy quá nửa, cả người lẫn kiếm ngã nhào xuống đất.

Ứng Ly chẳng kịp để ý đến Phó Thiên Ngọc, bước nhanh về phía trước, lớn tiếng quát: “Thôn Thiên! Ngươi dám làm càn, ta tất khiến ngươi hồn phi phách tán!”

Mãng xà dường như lúc này mới chú ý bên cạnh còn có một người. Kỳ lạ hơn, nữ tử này thế mà lại biết tên nó.

Nó không tiếp tục tấn công, cái đầu to bè xoay sang nhìn Ứng Ly, trong đôi mắt xanh biếc đầy vẻ ngờ vực. Do dự chốc lát, nó cất giọng người: “Ngươi là ai?”

Ứng Ly thôi hẳn dáng vẻ lém lỉnh thường ngày, điềm tĩnh đáp: “Ta là Lam Âm.”

...

Ký ức của mãng xà trôi dạt về ngàn năm trước, khi nó vẫn chỉ là một con thanh xà dài hơn hai trượng.

Đúng lúc Tây Vương Mẫu đi qua núi Thiếu Âm, nó chẳng may quấy rối ba con thanh loan kéo xe, liền bị đồng tử dưới trướng Vương Mẫu bắt giữ, định xử tội. Chính Lam Âm chạy tới chơi đùa, kịp thời ngăn cản. Vết sẹo trên đầu nó cũng là từ đó mà có.

Tiểu xà khi ấy bị kiếm của đồng tử đâm trúng đầu, thương thế nặng, rồi lại bị nữ tử trước mặt dùng cành cây chọc chọc, hơi thở thoi thóp, tưởng chừng sắp mất mạng.

Nữ tử vận cung trang đen mỉm cười, rạch đầu ngón tay, nhỏ vài giọt máu vào miệng nó. Chẳng bao lâu, linh lực hùng hậu dâng trào trong thân xà, quanh mình phát ra ánh sáng xanh biếc, vết thương trên đầu nhanh chóng khép lại phần lớn, chỉ còn để lại một vết sẹo dữ tợn.

Thiếu nữ vỗ đầu nó, dịu dàng hỏi: “Ta tên Lam Âm, ngươi tên gì?”

Trong động xà ở núi Thiếu Âm có biết bao nhiêu rắn, không một con nào có tên, nó làm sao có được? Huống chi nó chỉ là một con rắn, cần gì tên gọi?

Nó không thể mở miệng, chỉ ngơ ngác nhìn cô gái áo đen.