“Phu nhân.”
Bảo Châu trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng thị nữ gọi mình.
Nàng mở mắt, bối rối nhìn lên những hoa văn phức tạp được chạm trổ trên đỉnh giường, uể oải hỏi: “Đã là giờ nào rồi?”
“Đã là giờ Thìn rồi ạ.” Thị nữ xinh đẹp mặc áo váy nhẹ nhàng trả lời nhỏ nhẹ.
Giờ Thìn đã qua, cũng đã lỡ mất thời gian Lý Chí lên triều từ lâu rồi.
Bảo Châu tỉnh hẳn ngủ, bực bội ngồi dậy, không vui nói: “Không phải đã dặn các ngươi gọi ta dậy sớm rồi sao?”
Thị nữ nghe vậy, mỉm cười nịnh nọt: “Không phải Xuân Hoa không muốn gọi, là đại nhân lúc ra khỏi cửa có căn dặn kỹ, không muốn để phu nhân tỉnh giấc, chỉ cần người cứ ngủ ngon thôi.”
Lời của Lý Chí quả là dễ nghe, Bảo Châu ôm chăn gấm, thở dài nằm lại xuống giường.
Chỉ là dạo này hắn sớm đi tối về, Bảo Châu đã lâu rồi chưa nói chuyện tử tế với hắn.
Xuân Hoa thấy sắc mặt Bảo Châu không tốt, cẩn thận hỏi: “Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, phu nhân có muốn dùng bây giờ không ạ?”
Bảo Châu lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Hôm nay ta không muốn ăn sáng.”
Năm nay đã là năm thứ hai mươi lăm nàng và Lý Chí thành thân.
Lý Chí đối xử với nàng thế nào, dù Bảo Châu có cố ý tìm điểm xấu cũng không thể nào chỉ ra được điều gì không tốt ở hắn.
Theo lời của Xuân Hoa, nếu hỏi khắp kinh thành này, ai cũng ngưỡng mộ Bảo Châu, phu nhân của một vị Đại học sĩ nội các uy quyền, trong nhà chỉ có một mình nàng là nữ nhân, hai mươi năm không sinh con cũng vẫn được nâng niu như ngọc như ngà.
“Ở kinh thành này, đó là số một rồi!” Xuân Hoa giơ ngón tay cái tán thưởng.
Lần đầu nghe thấy như vậy, Bảo Châu còn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Nhưng sau khi nghe nhiều lần, Bảo Châu lại cảm thấy câu nói đó dần trở nên nhạt nhẽo.
Những năm gần đây, trong lòng nàng ngày càng thêm bất an, nhưng nói rằng có điều gì không đúng thì nàng cũng chẳng thể chỉ ra.
Trong phủ đệ rộng lớn này, chỉ có Bảo Châu và Lý Chí là chủ nhân chính thức, Bảo Châu buổi sáng không phải đi chào hỏi ai hết, muốn ngủ bao lâu cũng được.
Nàng nhắm mắt lại, co mình trong chiếc chăn mềm mại ấm áp, tỏa hương thơm dịu nhẹ.
Theo lời của thị nữ Thu Nguyệt, chiếc chăn này là do Lý Chí đích thân căn dặn hạ nhân, tìm kiếm loại tơ tằm thượng hạng nhất Giang Nam, lệnh cho những người thợ khéo léo nhất dệt nên.
Bởi Lý Chí từng nghe nàng phàn nàn rằng chiếc chăn này dường như hơi cứng.
Khi Thu Nguyệt mang chăn đến, nàng ấy mang gương mặt đầy vẻ đắc ý.
“Đại nhân đúng là luôn đặt phu nhân ở trong tim!”
Bảo Châu cũng kín đào mỉm cười theo.
Nhưng sau khi nụ cười ấy tắt, trong lòng nàng lại có một chút trống trải khó tả.
Giường cứng đương nhiên là vì người bên cạnh thường đi sớm về khuya, hoặc thậm chí ngủ lại trong thư phòng, thì có liên quan gì đến chăn gối đâu chứ.
Trong lúc ngẩn ngơ suy nghĩ, nàng nửa tỉnh nửa mê nghe thấy các thị nữ nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Lúc này, nhiệt độ trong phòng không lạnh cũng không nóng, hương thơm thanh tao thoang thoảng, thật thích hợp để ngủ thêm một giấc.
Nữ nhân trên giường dần dần biến thành một con hồ ly với bộ lông tuyệt đẹp.
Lần tỉnh giấc tiếp theo, là do tiếng động nhẹ nhàng của các thị nữ ngoài phòng khiến nàng thức giấc.
Chìm trong chiếc giường mềm mại, nàng hồ ly cuộn mình lại, dùng chiếc đuôi xù phủ lên đầu, hy vọng chặn được tiếng ồn từ bên ngoài.
Nhưng thính giác của hồ ly rất nhạy, tiếng trò chuyện khẽ khàng của các thị nữ vẫn len lỏi vào tai Bảo Châu.
Nàng thu đuôi lại, rồi thở dài một hơi.
Đã đến lúc phải thức dậy, nhưng thời gian dài đằng đẵng phía trước, Bảo Châu không biết phải làm sao để gϊếŧ thời gian. Thức dậy rồi, cũng chỉ đối diện với căn phòng toàn những thị nữ nịnh nọt, cùng với những châu báu xa hoa đầy phòng.
Nàng lại thở dài, biến trở lại hình người, ngồi dậy từ trên giường.
“Vào đi.” Bảo Châu lên tiếng.
“Dạ.” Các thị nữ đứng chờ ngoài cửa nghe thấy liền nối nhau bước vào, bưng nước nóng lên để hầu hạ Bảo Châu rửa mặt.
Xuân Hoa cẩn thận dùng khăn lụa mềm nhẹ nhàng thấm lên làn da mịn màng như ngọc dương chi của Bảo Châu.
Chợt tay nàng ấy dừng lại, do dự nói: “Phu nhân ngày càng trẻ trung.”
Nghe vậy, Bảo Châu đưa tay chạm vào đuôi mắt.
Đuôi mắt nàng vô cùng nhẵn nhụi, không hề có chút dấu vết của thời gian, đối với người phàm thì điều này rõ ràng là khác thường.
Bảo Châu không cố ý muốn sự có khác thường này, nàng chỉ đơn giản là đã quên mất.
“Đừng nói đùa nữa, cũng đã bốn mươi rồi.”
Bảo Châu nhìn thẳng vào mắt Xuân Hoa, khẽ chớp mắt.
Xuân Hoa lập tức trở nên mơ hồ, động tác trên tay chậm dần, cho đến khi Thu Nguyệt bên cạnh khẽ chọc vào eo nàng ấy, Xuân Hoa mới giật mình tỉnh lại.
Các thị nữ vội vàng tăng tốc, chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong cho Bảo Châu.
Bảo Châu ngồi trước gương, Thu Nguyệt mở hộp trang sức ra, chọn vài món trang sức mới Lý Chí vừa tặng, cười nói: “Hôm nay phu nhân muốn đeo trâm phượng hồng ngọc này, hay là chọn một cái đơn giản, đeo trâm Đông Châu này ạ?”
Bảo Châu nhìn một lượt, thấy viên hồng ngọc trên trâm phượng đỏ tươi như máu, làm nổi bật phượng hoàng như vừa tái sinh từ lửa, còn trâm Đông Châu đơn giản thì có viên ngọc trai lớn bằng ngón tay cái, sáng bóng trơn mượt.
Tất cả những thứ này đều là Lý Chí cố ý sai người dốc hết sức tìm kiếm chỉ để làm nàng vui lòng. Bảo Châu dám chắc, toàn kinh thành này, không ai có trang sức quý giá bằng nàng, ngay cả các nương nương trong cung cũng không sánh bằng.
Nhưng sau ngần ấy năm, nàng cũng chẳng còn hứng thú với những thứ này nữa.
Bảo Châu nhàn nhạt chỉ vào trâm Đông Châu: “Cái này đi.”
Thu Nguyệt đáp lời, cài trâm vào mái tóc đen mượt của nàng, chọn thêm vài món trang sức nhỏ, phối hợp một cách cẩn thận.
Khi Bảo Châu cuối cùng đã trang điểm xong, một đoàn thị nữ vây quanh đưa nàng đến thư phòng nhỏ.
Trong thư phòng, một phụ nhân đang chờ sẵn, thấy nàng đến liền đứng dậy hành lễ: “Phu nhân, chúc phu nhân an khang.”
Bảo Châu khẽ gật đầu, mỉm cười: “Bà cứ làm việc của mình đi.”
Bà tử quản sự gật đầu, cúi xuống chăm chú nhìn vào cuốn sổ sách trong tay.
Bảo Châu vốn là hồ ly, bản tính ham chơi lười biếng, đi theo Lý Chí, cố gắng học được vài chữ đã là rất khó khăn rồi, nếu để nàng quản lý việc chi tiêu trong gia đình, chỉ e chẳng qua mấy ngày, cả phủ sẽ phải chịu cảnh chết đói mà thôi.
Lý Chí cũng không hề miễn cưỡng, liền thuê một bà tử đến làm quản sự để xử lý mọi việc lớn nhỏ trong nhà.
Nàng chỉ cần nghe báo cáo rồi gật đầu là xong.
Chưa đến nửa canh giờ, bà tử quản sự đã báo cáo xong mọi việc trong phủ cho Bảo Châu, nàng nghe mà như lọt vào mây mù, nhưng mặt lại không chút biểu cảm, mỗi khi bà ấy nói xong một câu, nàng chỉ đáp “ừ” một tiếng.
Khi bà tử quản sự cáo lui, mọi việc trong ngày của Bảo Châu đã xong, nhưng một ngày dài vẫn còn lại hơn nửa.
Các thị nữ hầu hạ nàng dùng bữa, xong rồi lại nịnh nọt hỏi: “Phu nhân, tiếp theo người muốn làm gì?”
Bảo Châu tựa vào ghế quý phi, buồn chán nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.
Thực sự chẳng có gì thú vị, mỗi ngày đều trôi qua giống nhau, nàng chẳng muốn làm gì cả.
Bảo Châu phẩy tay, các thị nữ hiểu ý lặng lẽ lui ra.
Căn phòng lập tức trở nên tĩnh lặng vô cùng.
Nếu lúc này Bảo Châu có ném một cây kim xuống đất, tiếng vang cũng đủ làm nàng khó chịu.
Nàng ngồi đó nhìn vào hư không.
Phu nhân của Lý Đại học sĩ chưa từng tham gia các buổi tụ họp của các phu nhân quý tộc trong kinh thành. Lý Chí giải thích với bên ngoài rằng sức khỏe của phu nhân không tốt.
Chưa ai từng thấy nàng tự mình ra ngoài đi dạo, mọi đồ dùng trong phủ Đại học sĩ đều được mang đến tận nơi.
Người dân trong kinh thành chỉ nghe nói về sự sủng ái truyền kỳ ấy, nhưng chưa từng ai thấy nữ chủ nhân được đồn đại kia.
Ở trong sân, một chiếc lá rơi xuống từ cành cây được chăm sóc tỉ mỉ, theo gió mà bay là đà.
Ánh mắt Bảo Châu dõi theo chiếc lá.
Không phải nàng không muốn ra ngoài vui vẻ náo nhiệt, khi mới đến kinh thành, vào những đêm không có người qua lại, nàng cũng từng biến thành hồ ly, lén lút dạo quanh thành, tìm chút niềm vui của loài hồ ly.
Lần đầu tiên là vào giờ giới nghiêm, nàng gặp phải đội binh lính tuần tra trong thành.
Dù thuật ẩn thân của nàng khá tốt, nhưng binh lính ở kinh thành không phải hạng tầm thường.
Chẳng mấy chốc, chuyện có hồ yêu xuất hiện ở phường Vĩnh An đã truyền đến Dị Nhân Tự.
Đó là một nha môn chuyên quản lý yêu quái, tà vật của triều đình. Bảo Châu đã từng nghe Lý Chí kể qua về Dị Nhân Tự, nói rằng các Thiên sư ở đó đều được luyện qua những thuật pháp bắt yêu vô cùng lợi hại, đến cả Quốc sư hộ quốc mà Hoàng đế tin cậy nhất cũng xuất thân từ Dị Nhân Tự.
Chỉ là từ khi có linh trí và xuống núi đến nay, Bảo Châu vẫn luôn đi theo bên cạnh Lý Chí. Hắn một bước lên mây, không ai dám tùy tiện gây sự với trọng thần của triều đình, nên nàng chưa từng phải đối mặt với sự lợi hại của Dị Nhân Tự.
Cho đến lần thứ hai, Bảo Châu định nửa đêm ra ngoài hóng gió, không ngờ lại rơi vào thiên la địa võng của các Thiên sư, suýt chút nữa mất mạng.
Nàng đã phải dồn hết sức lực cả đời mới nhân lúc các Thiên sư sơ hở, thoát được khỏi bẫy, Bảo Châu mang thân tàn lê lết trở về phủ.
Chẳng bao lâu sau, các Thiên sư của Dị Nhân Tự đã tìm đến tận cửa, hướng về Lý Chí tạ tội, nói rằng có yêu quái xâm nhập phủ, mong được vào phủ tra xét.
Khi đó Lý Chí nổi giận đùng đùng, cho rằng Dị Nhân Tự muốn áp chế lên triều đình, không có thánh chỉ thì làm sao có thể tùy tiện khám xét phủ đệ của trọng thần được chứ?
Sau nhiều lần đấu trí, Dị Nhân Tự cuối cùng cũng từ bỏ ý định lục soát phủ Đại học sĩ.
Hôm đó Bảo Châu bị thương rất nặng, phải mất một thời gian dài mới hồi phục được. Từ đó nàng học được cách sợ hãi và hiểu rằng kinh thành không giống những nơi khác, thủ đoạn của các Thiên sư ở đây thật sự rất lợi hại.