Chương 14: Thời điểm tốt để gϊếŧ người

Đêm đen gió lớn, lại có quan lớn của triều đình ngồi trấn giữ, là thời điểm tốt để ra tay gϊếŧ người.

Câu nói này khiến Lý Hạo có chút ngẩn ngơ.

Cách đây không lâu, hắn ta cũng từng nghe thấy câu này.

Đêm hôm đó, trời đen gió lớn, một trận mưa lớn sắp ập đến.

"Tưởng Vọng Xuân, triều đình đã biết ngươi tư tàng di vật của tiền triều, đại nghịch bất đạo, có ý đồ mưu nghịch, Tú Y đang trên đường đến."

"Mau giao bản đồ kho báu cho ta, ta nhất định sẽ giữ bí mật giúp ngươi, Tú Y cũng không tra ra được đâu, cả nhà các ngươi sẽ được bình an vô sự."

Hắn ta tỉ tê dụ dỗ người đàn ông trước mặt mình.

Nghe đến đây, người đàn ông trung niên vốn đã trúng độc, đứng không vững, cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn hắn ta: "Vậy đây chẳng phải là đêm đen gió lớn, lại có triều đình ngồi trấn giữ, chính là thời điểm tốt để gϊếŧ người sao?"

Lý Hạo cười, ngồi xổm xuống nhìn Tưởng Vọng Xuân: "Tưởng tiên sinh, sao ta có thể gϊếŧ ngươi chứ? Thực ra ta cũng giống ngươi, tận tâm với tiền triều, phò trợ chính thống."

Tưởng Vọng Xuân vượt qua hắn ta, nhìn ra ngoài cửa. Trong sân, la liệt những nam nhân, nữ tử, người già và trẻ nhỏ như những con cừu đang chờ bị gϊếŧ, bị đám tiêu sư cầm đao vây quanh.

"Lý Tứ gia." Tưởng Vọng Xuân thu lại ánh mắt, nhìn Lý Hạo: "Ngươi không thèm che mặt lại, chứng tỏ không ngại bị chúng ta nhìn thấy, cũng chứng tỏ chúng ta chắc chắn sẽ trở thành người chết."

"Vậy sao?" Lý Hạo cười, đưa tay sờ lên mặt mình.

"Kẻ đọc sách quả nhiên thông minh." Hắn ta nói.

"Nhưng mà, chết cũng có nhiều loại, loại chết dễ dàng và không..."

Một tiếng kêu đau đớn vang lên bên tai.

Ánh mắt ngẩn ngơ của Lý Hạo chợt trở nên tập trung, hắn ta thấy cây sào tre trong tay chàng thiếu niên đứng ở cửa đã xuyên thủng một tiêu sư.

Ngay từ khi chàng thiếu niên này bước vào, không chỉ có Lý Hạo mới nhận ra có điều gì đó không ổn. Tiêu cục chỉ có vài người ở lại, làm sao lại không nhận ra được. Một gương mặt lạ hoắc đột nhiên xuất hiện, rõ ràng là kẻ đến không có ý tốt.

Tiêu sư đứng gần cửa nhất liền phản ứng đầu tiên, cầm đao xông đến, nhưng đao còn chưa kịp chém xuống thì đã bị cây sào tre trong tay chàng thiếu niên đâm xuyên qua ngực.

"Ta không giống các ngươi, ta chỉ gϊếŧ người một cách dứt khoát."

Mạc Tranh nói, vừa thu cây sào tre trong tay về.

Người tiêu sư bị đâm xuyên ngực ngã xuống đất, chết một cách dứt khoát, không giống như đứa trẻ Tưởng gia ngày đó...

Sau khi Lý Hạo nói câu "chết không dứt khoát", một tiêu sư trong sân vung đao, chặt đứt cánh tay của đứa trẻ đang nằm trên đất.

Đứa trẻ vốn đang mê man vì thuốc mê bỗng kêu lên thảm thiết, lăn lộn trên đất, vừa khóc vừa gọi mẫu thân...

Lý Hạo không cần quay đầu cũng biết đứa trẻ đó thê thảm đến mức nào, bởi vì khuôn mặt nho nhã của Tưởng Vọng Xuân trở nên méo mó.

"Không!"

Ông ta khản giọng hét lên.

"Không?" Lý Hạo cười, dùng đao vỗ vỗ vào mặt Tưởng Vọng Xuân: "Vậy thì mau đưa bản đồ kho báu ra đây một cách dứt khoát đi."

Tưởng Vọng Xuân không nhìn hắn ta mà vẫn nhìn ra ngoài cửa, vẻ mặt đau khổ xen lẫn lo lắng: "Chạy đi! Mau chạy đi!"

Cái lưỡi vốn đã cứng đờ vì thuốc mê cố sức thốt ra câu nói này.

Lý Hạo cười, chạy ư? Sao mà chạy thoát được?

Phía sau lại vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Lần này là một người trưởng thành, tiếng kêu không hay bằng tiếng trẻ con, còn xen lẫn cả lời chửi rủa.

"Khốn kiếp, gϊếŧ nó đi."

Không đúng, đây là người của mình, Lý Hạo không quen giọng của người Tưởng gia, nhưng rất quen thuộc với giọng của thuộc hạ mình.

Đây là tiếng của tiêu sư của hắn ta.

Lý Hạo vội quay người lại, thấy trong số những người Tưởng gia đang nằm la liệt trong sân, có một người đang quỳ một gối, thân hình gầy gò, không lớn hơn đứa trẻ đang lăn lộn trên đất là bao. Lúc này, trên tay hắn đang cầm một con dao.

Còn tên tiêu sư vừa chặt tay đứa trẻ đã ngã xuống đất, bắp chân cũng bị chặt đứt.

Trúng thuốc mê mà vẫn còn khả năng phản công.

Sắc mặt Lý Hạo trở nên sa sầm, nhưng hắn ta cũng không bận tâm.

Tỉnh lại thì sao chứ?

Cùng lúc đó, các tiêu sư khác cũng đã phản ứng, vừa chửi rủa vừa vung đao chém tới.

Cậu thiếu niên lảo đảo lăn mình, tránh được đòn tấn công, rồi còn cố gắng ôm lấy đứa trẻ Tưởng gia đang nằm trên đất. Những tên tiêu sư xông tới vung đao chém xuống, lưỡi đao rạch một vết dài trên lưng hắn.

Cậu thiếu niên ngã xuống đất, rồi lại lăn tròn, tránh được nhiều nhát chém khác. Và trong vòng tay hắn, vẫn luôn ôm chặt đứa trẻ Tưởng gia…

Trông hắn có vẻ chật vật, nhưng cũng thật buồn cười.

Bản thân còn không lo nổi, vậy mà còn muốn cứu người.

Lý Hạo không nhịn được cười, quay sang nhìn Tưởng Vọng Xuân: "Hay đấy, Tưởng Vọng Xuân, người nhà ngươi cũng thật thâm tàng bất lộ, có chút bản lĩnh đấy. Nhưng ngươi đã đánh giá thấp ta rồi, một khi ta đã làm chuyện này, sẽ không để cho bất cứ ai chạy thoát..."

Lời của hắn ta còn chưa dứt, Tưởng Vọng Xuân đã gắng gượng xông tới, không phải xông về phía hắn ta, mà là xông vào lưỡi đao trong tay hắn ta.

"Phập" một tiếng, máu bắn tung tóe lên mặt Lý Hạo.

Tưởng Vọng Xuân bị đâm xuyên ngực, ánh mắt ông ta nhìn thẳng ra ngoài cửa, nhìn chàng thiếu niên vẫn đang lăn lộn trên đất, bị các tiêu sư chém gϊếŧ, nhưng vẫn không buông đứa trẻ trong tay.

"Chạy đi."

Tưởng Vọng Xuân gầm lên.

Chàng thiếu niên nhìn về phía này.

Lý Hạo cũng nhìn về phía hắn. Vì lăn lộn, tóc hắn xõa xuống che khuất khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy một đường nét mơ hồ...

Chàng thiếu niên buông người Tưởng gia trong tay xuống, lăn một vòng đến sát tường, rồi như một con thằn lằn, trèo lên và biến mất.

Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc Tưởng Vọng Xuân gào lên, chàng trai đó biến mất như một bóng ma, lưỡi đao chém loạn xạ của các tiêu sư chỉ kịp chém vào tường.

"Cái gì thế!" Là người hay là ma! Vẻ mặt Lý Hạo kinh ngạc, rồi hắn ta hét lớn: "Đừng để hắn chạy thoát."

Bên ngoài bức tường cũng vang lên tiếng chém gϊếŧ.

Lý Hạo nhìn Tưởng Vọng Xuân, người đã tắt thở trên lưỡi đao của mình, giơ chân đá ông ta ra, chửi một tiếng "cái thứ không sợ chết".

Rồi hắn ta chỉ vào sân.

"Gϊếŧ chúng đi, gϊếŧ hết chúng đi."

Sân nhà lúc nửa đêm ngập tràn máu tươi.

...

Đi kèm với tiếng kêu thảm thiết, một tiêu sư ngã lăn ra đất, một vệt máu vọt ra từ cổ họng, bắn lên áo của Lý Hạo.

Ký ức của Lý Hạo bị kéo từ quá khứ trở về hiện tại.

Cảnh tượng hiện tại cũng ngập tràn máu.

Nhiều tiêu sư hơn cầm vũ khí xông đến tấn công chàng thiếu niên.

Chàng thiếu niên vẫn đứng ở cửa, vẻ mặt như thể sẽ mở cửa chạy trốn bất cứ lúc nào, hắn đánh bay từng thứ vũ khí lao đến. Những đòn không thể đánh bay, hắn sẽ né tránh. Nếu không thể né, hắn mặc cho lưỡi đao chém vào người. Nhưng dù thế nào, cây sào tre trong tay hắn vẫn luôn chính xác đâm vào cổ họng, vào ngực của những tiêu sư, một đòn chí mạng.

Dường như chỉ trong chớp mắt, đã có năm tiêu sư nằm la liệt trên đất.

Lý Hạo nhìn chàng thiếu niên đang đứng ở cửa, người thiếu niên dính đầy máu, vạt áo bị rách nát.

Lý Hạo đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, hắn ta đứng ở cửa, thực ra không phải để bản thân có thể chạy trốn bất cứ lúc nào, mà là để ngăn họ chạy trốn.

"Là ngươi."

Lý Hạo cũng chợt nhớ ra điều gì đó.

"Là kẻ đã trốn thoát đêm hôm đó."

Lúc này, trong nhà kho sáng đèn hơn nhiều so với Tưởng gia đêm đó, tóc của chàng thiếu niên được buộc gọn gàng, để lộ ngũ quan.

Đôi mắt trong veo như sao, khuôn mặt trắng trẻo, môi mỏng, vẻ ngoài thanh tú.

"Đúng vậy, là ta. Đêm hôm đó, ta bị trúng độc không thể gϊếŧ hết các người, nên đành phải che giấu khuôn mặt, còn bây giờ..."

Hắn khẽ mỉm cười, nắm chặt cây sào tre trong tay.

Cùng với tiếng vỡ vụn, cây sào tre rơi xuống, để lộ ra một thanh kiếm sắt màu đen bên trong.

"Tất cả các ngươi đều sẽ bị ta gϊếŧ, trước mặt người chết, ta không cần phải che giấu khuôn mặt nữa."

Hắn ta lại quay về sao?

Sao hắn ta dám quay về!

Lại còn một thân một mình đến để gϊếŧ họ!

Lý Hạo không thể tin nổi nhìn chàng thiếu niên trước mặt.

Đây là một kẻ ngốc hay một tên điên vậy?!

Nhưng tay Lý Hạo lại đang run rẩy.

"Gϊếŧ hắn đi!"

Hắn ta gào lên, vung đao lao về phía chàng thiếu niên ở cửa, những tiêu sư khác cũng xông tới theo. Đèn trong nhà kho vụt tắt, loang loáng ánh đao kiếm, thịt da văng khắp nơi.