Chương 1: Tiểu thư gặp nạn

"Tiểu thư, mau, mau chạy đi."

Tiếng kêu của thị nữ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng Dương Lạc biết, nàng ấy đã chết rồi.

Thị nữ tuy lớn hơn nàng vài tuổi, cao hơn nàng một chút, nhưng không phải là đối thủ của bọn cướp.

Thế nhưng, thị nữ vẫn dũng cảm quay đầu chạy ngược lại.

"Tiểu thư, em sẽ cản chúng, người mau chạy đi."

Khuôn mặt Dương Lạc đầm đìa nước mắt.

Nàng cứ chạy, chạy mãi.

Trong màn đêm tăm tối, sấm chớp giăng đầy, mưa trút xuống như thác.

Mưa quất vào người rát như đá vụn.

Trong rừng, cành cây khô xơ xác như đao kiếm.

Dương Lạc ngã lên ngã xuống.

Nàng thấy mọi thứ như một cơn ác mộng.

Mới ban ngày, nàng còn nũng nịu bên mẫu thân vì quần áo chật, mẫu thân liền sai người hầu mang đủ loại vải vóc đến, còn tự tay đo cho nàng.

"Lạc Lạc của ta lớn nhanh thật, đợi năm sau mười lăm tuổi, làm lễ cài trâm, nương sẽ đốt cả trăm ngọn đèn hoa, bắn pháo hoa ăn mừng."

Rồi nửa đêm đang ngủ say, nàng bị mẫu thân kéo dậy đẩy ra khỏi cửa.

"Lạc Lạc, mau đi báo quan, mau đi báo quan đi con!"

"Lạc Lạc, con phải sống, nhất định phải sống sót."

Nàng được người hầu đặt lên lưng ngựa, chạy thục mạng, quay đầu lại chỉ thấy nhà cửa chìm trong biển lửa, vô số mũi tên tẩm lửa bay loạn xạ.

Tuy đã thoát khỏi nhà nhưng sơn tặc vẫn bao vây khắp nơi.

Khi họ phi ngựa ra ngoài, hơn chục tên giơ cung tên đuổi theo, gào thét, tên bay tứ phía.

Những người hầu lần lượt ngã xuống, cho đến khi người bảo vệ nàng cũng tử nạn, con ngựa nàng đang cưỡi trúng tên ngã gục, nàng được thị nữ duy nhất còn sống đẩy vào rừng.

Nàng định trốn, nhưng bọn sơn tặc vẫn đuổi theo.

Thị nữ đã lao ra cản chúng để câu giờ.

Nàng hoảng loạn chạy thục mạng, đâm sầm vào bụi cây rậm rạp. Quần áo ướt sũng dính chặt vào người, dễ dàng bị cành cây xé toạc.

Dương Lạc hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã khụy xuống bên cạnh.

Mặt đất rung chuyển, tiếng ồn ào trong màn mưa ngày càng gần.

"Đuổi theo."

"Nó ở ngay đây, không thoát được đâu."

Bọn sơn tặc đã đuổi kịp.

Nàng không còn sức để chạy nữa, cũng không muốn chạy nữa, nước mưa và nước mắt hòa vào nhau tuôn rơi.

Mẫu thân đã chết.

Liệu nàng có thể sống sót? Nàng cũng không muốn sống nữa.

Nhưng tiếng mẫu thân vẫn văng vẳng bên tai.

"Lạc Lạc, hãy sống, con phải sống sót!"

Không được, nàng không thể chết dễ dàng như vậy, nàng phải sống, phải báo thù cho mẫu thân.

Dương Lạc gắng gượng đứng dậy, cắn răng chui vào bụi cây, bò qua bụi cây rồi lại chạy tiếp.

Thế nhưng, vừa chạy được vài bước, "soạt" một tiếng, một mũi tên cắm xuống sau lưng nàng, xuyên qua vạt váy.

Dương Lạc hét lên một tiếng chói tai rồi ngã sấp mặt xuống.

Phía sau vọng đến tiếng kêu quái dị: "Tìm thấy rồi."

Dương Lạc vội vàng bò về phía trước, bất chấp váy áo bị xé rách, nhưng phía sau ánh lửa đã bập bùng.

"Nàng ta ở đây."

"Ối chà, trắng trẻo thật đấy."

Những vết bầm tím, trầy xước trên người rỉ máu, thấm qua lớp váy áo bị rách, càng làm tôn lên làn da trắng nõn nà của nàng.

Dương Lạc đã mười bốn tuổi, tuy ít khi ra khỏi nhà nhưng nàng đã từng nghe những người hầu nói chuyện phiếm về việc nhà ai đi đường bị cướp, con gái nhà ai bị hãm hại.

Nàng không thể, thà chết chứ không thể để bọn sơn tặc này làm nhục.

Dương Lạc vơ vội một cành cây khô trên mặt đất, quay người đối diện với bọn sơn tặc đang đuổi tới.

Dưới ánh đuốc, có thể thấy bốn, năm tên đang áp sát.

Bốn, năm tên đó cũng nhìn thấy cô gái nhỏ đang cầm cành cây khô.

Dương Lạc ngơ ngác nắm chặt cành cây khô, một bàn tay từ phía sau bất ngờ tóm lấy nàng.

"Đi thôi."

Nàng bị kéo mạnh, lảo đảo chạy về một phía, những tên sơn tặc đi sau cũng đuổi tới.

"Đuổi theo."

"Bắn tên."

Ánh lửa chập chờn, tên bay loạn xạ, cành cây trong tay Dương Lạc đã rơi từ lúc nào. Sức kéo quá mạnh, nàng gần như bay lên.

Rồi nàng thực sự bay lên.

Nàng bị hất bay xuống vách đá.

Nàng bị kẹp lấy và nhảy lên, cơ thể lơ lửng giữa không trung.

Dương Lạc hét lên một tiếng, theo bản năng ôm chặt lấy người đang kéo mình, và cùng người đó rơi xuống vách núi trong màn mưa.

Trên đầu vẫn vang vọng tiếng ồn ào, tiếng đao kiếm càng lúc càng lớn.

"...Ai đó?"

"Có đồng bọn."

"Không chừa một ai sống sót."

"Gϊếŧ chúng."

Tiếng hò hét chém gϊếŧ không hề tan đi khi họ rơi xuống, mà trái lại càng thêm huyên náo.

Dương Lạc cũng không rơi thẳng xuống đáy vực như hạt mưa, mà ngay khoảnh khắc rơi xuống, nàng lại bị ấn mạnh vào vách đá.

Chân nàng vẫn lơ lửng, hai tay theo bản năng ôm chặt lấy một người.

Phía trên đầu truyền đến tiếng kêu thảm thiết, lại có người ngã xuống, cùng với người đó là ngọn đuốc trên tay.

Mượn ánh lửa vụt qua, Dương Lạc nhìn thấy người mình đang ôm, đó là một khuôn mặt lấm lem bụi đất, và một đôi mắt đen láy, vô cảm.

Cơn ác mộng của đêm hôm ấy đã vắt kiệt tinh thần và sức lực của nàng. Nhìn vào đôi mắt đó, Dương Lạc không thể chống đỡ thêm được nữa, đầu gục xuống và ngất đi.

...

Mưa như trút nước, rơi xuống xối xả, những tảng đá trên vách núi dường như cũng không chịu nổi mà lung lay sắp đổ.

Mạc Tranh một tay ôm chặt cô gái đang ngất lịm, một tay nắm thanh kiếm sắt cắm sâu vào vách núi, cả người như hòa vào vách đá, mặc cho mưa xối xả vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Tiếng chém gϊếŧ trên đầu dần nhỏ lại, ánh lửa chập chờn chiếu xuống từ phía trên, rồi vài ngọn đuốc bị ném xuống, rơi xuống đáy vực, bùng lên ngọn lửa, soi rõ những tảng đá lởm chởm, cùng những thi thể méo mó, gãy nát vừa rơi xuống.

Tiếng bước chân gần như không thể nghe thấy trên đầu dần biến mất, ngọn đuốc dưới vực bị nước mưa dập tắt, đất trời lại trở về với tĩnh lặng.

Mạc Tranh rút thanh kiếm sắt ra, lại một lần nữa rơi xuống, kèm theo tiếng va chạm của sắt đá, biến mất trong màn mưa.