Quyển 3 - Chương 8: Đồng Cảm

“Cái gì mà H âm tính?” Phó Thanh Vân đại diện cho tất cả mọi người ngơ ngác hỏi.

“Hệ thống RH và ABO là hai hệ quan trọng dùng để phân loại nhóm máu người. Nhóm máu A, B, AB hoặc O mà ta hay nhắc tới là phân loại theo hệ ABO, dựa vào kháng nguyên trên bề mặt hồng cầu và kháng thể trong huyết thanh. Ngoài ABO, nếu trên hồng cầu có kháng nguyên D thì gọi là RH dương tính, thiếu kháng nguyên D thì là RH âm tính. Ví dụ nạn nhân là nhóm máu B, RH âm tính.”

“Trong dân tộc Hán, người có nhóm máu RH âm tính chưa đến 1/1000.” Tống Ngọc Thành dùng ngón tay thon dài nhẹ gõ lên mặt bàn, dứt khoát nói: “Thêm vào đó, nếu xét cả yếu tố nhóm máu ABO tương thích, thì người có nhóm máu khớp với nạn nhân, có khi trong 10,000 người cũng không có một.”

“Hơn nữa, việc ghép thận đâu có đơn giản vậy, còn phải xét đến các vị trí gen, chỉ số PRA, xét nghiệm phản ứng độc tế bào khi kết hợp tế bào lympho. Nếu là người xa lạ không hề có quan hệ huyết thống mà vẫn có thể dùng được thận của nạn nhân, thì loại người đó e rằng trong cả trăm triệu người cũng chẳng tìm được một ai.”

“Tất nhiên, nếu thật sự có một người đặc biệt như vậy, thì việc truy ra cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.” Tống Ngọc Thành nhướng mày.

“Thôi, đợi ngày mai phó đội trưởng Đào và bên giám định dấu vết hiện trường kiểm tra xong, chúng ta sẽ thảo luận tiếp. Giải tán.” Phó Thanh Vân hút xong điếu thuốc cuối cùng, tuyên bố tan họp.

Mãi đến gần hai giờ sáng, thấy ai nấy đều mắt thâm quầng, sắc mặt tiều tụy, anh ta mới để mọi người về nghỉ ngơi.

Cũng phải thôi, khó khăn lắm mới tìm được một hướng điều tra có triển vọng, vậy mà lại bị chứng minh là ngõ cụt. Bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống biển, ai mà chẳng nản lòng.

Điêu Thư Chân lê thân thể mỏi mệt, như cái xác không hồn chui vào cửa nhà mình.

Thật sự là quá kiệt sức rồi. Từng tế bào trên người cô đều viết lên hai chữ "mệt mỏi". Vấn đề là, quần áo cô mặc đã ướt đẫm mồ hôi, còn ám theo mùi kỳ quái của hiện trường vụ án, cô đành miễn cưỡng ngã lưng lên ghế sofa, ngủ tạm trong tình trạng nguyên vẹn quần áo như thế.

Sau gần một tháng sống như cá mặn, đột nhiên lại bị kí©h thí©ɧ bởi một vụ án lớn như thế, cơ thể cô rã rời đến tột độ. Từng tế bào đều la hét vì mệt, nhưng mãi vẫn không thể ngủ được. Những suy nghĩ bị dồn nén cả ngày như thủy triều tràn về, trong đầu náo loạn chẳng khác gì ngã tư xe bị kẹt, ồn ào hỗn loạn.

Dù vậy, Điêu Thư Chân vẫn khép mi mắt, như rơi vào cơn mê man, chìm vào giấc mộng.

Sự khác thường bị đè nén suốt cả ngày như đang trỗi dậy.

Hưng phấn, vui sướиɠ, kí©h thí©ɧ. Như đang lái xe vượt quá hai trăm km/h, sắp đâm sầm vào gốc cây, hoặc như nhảy từ trên cao xuống mà dù đã đến giữa không trung, dù vẫn chưa bung dù.

Nhịp tim tăng vọt, tầm nhìn méo mó, như có ác quỷ đang nhảy disco trong đầu. Chuyện này... thật sự rất bất thường.

Cảm giác ấy như thể có người tiêm thẳng chất kí©h thí©ɧ vào tim, trong khoảnh khắc đẩy mọi chức năng cơ thể và ý thức vượt lên gấp nhiều lần so với bình thường. Giác quan sắc bén như dao, suy nghĩ nhanh như điện.

Nhìn chằm chằm vào người đang nằm trong bồn tắm, nhưng trong mắt cô không phản chiếu hình bóng anh ta, bởi vì – sâu kiến sao có thể hiện lên trong mắt của Thần?

Chính là Thần, ban phát sinh mệnh, rồi lại thu hồi sinh mệnh.

Trong trạng thái tự nhiên của cơ thể, điều tuyệt diệu nhất và không gây nghiện nhất trần gian, chẳng qua chỉ là sự hòa hợp thể xác tinh thần với người yêu. Nhưng cái kɧoáı ©ảʍ cướp đoạt sinh mạng kẻ khác một cách tàn nhẫn kia – còn vượt xa hoan ái gấp bội lần.

Lệ quỷ đã xé rách lớp mặt nạ ngây thơ đáng thương, lộ ra gương mặt yêu dị và hàm răng nhuốm máu.

Không điên cuồng, không hỗn loạn, đây chẳng qua chính là bản chất tà ác vốn có của nhân tính. Sức mạnh đen tối này đã bị giam cầm dưới lớp vỏ mỏng manh của văn minh loài người, giờ đây không cần che giấu nữa – nó trồi lên mặt đất.

Chỉ cần… giải phóng nó ra là được.

Lưỡi dao sắc lẹm xé toạc làn da mỏng manh như cánh ve, máu đỏ và mỡ vàng trắng trào ra, như cắt vào một chiếc bánh kem vị dâu chứa đầy nhân chảy.

Tiếc là, người đó không thể phát ra tiếng hét kinh hoàng, không có lời cầu xin đau khổ, không có tiếng khóc tuyệt vọng – như ăn lẩu mà không có nước chấm cay, như ăn tôm hùm đất vỉa hè mùa hè mà không có bia vậy – luôn cảm thấy… thiếu chút dư vị.

Tuy nhiên, những ngón tay thon dài luồn vào vết rách trên da để tìm kiếm, moi móc, dò dẫm, khóe môi nhếch lên nụ cười. Chiến lợi phẩm đẫm máu nằm trong lòng bàn tay trắng ngần như ngọc.

Điêu Thư Chân bật ngồi dậy khỏi giường, môi khô nứt, sắc mặt trắng bệch. Đuôi tóc ướt sũng mồ hôi, dính bết lên cổ không chịu rời.

Cảnh trong mơ vừa rồi vẫn khắc rõ ràng trong trí óc, lúc tỉnh lại, cuối cùng cô cũng hiểu vấn đề nằm ở đâu.

Là góc nhìn.

Cô không đứng trên lập trường của một cảnh sát hay thám tử, cũng không dùng ánh mắt của người ngoài cuộc để khách quan quan sát tất cả.

Góc nhìn của cô đã hòa làm một với hung thủ.

Cô đang nghĩ làm sao để mổ xẻ con mồi một cách chính xác hơn, tàn nhẫn hơn và quan trọng nhất là...

Vui sướиɠ hơn. Niềm vui thuần túy.

Có lẽ là vì mồ hôi thấm ướt lưng, cô cảm thấy một luồng lạnh buốt xương sống từ xương cụt tràn lên.

Cô ngồi dậy, lục tìm bao thuốc trong túi áo. Hộp thuốc đã bị ép đến nhàu nát, còn ướt sũng, nhưng cô mặc kệ, moi ra một điếu còn tạm nguyên vẹn. Tay cô run đến mức mấy lần liền cũng không châm nổi lửa.

Cuối cùng, tia lửa nhỏ sáng lên, cô hút mạnh một hơi như kẻ chết đuối vừa trồi lên mặt nước, bị sặc đến chảy cả nước mắt cũng chẳng tiếc.

Cô nghe thấy tiếng gió đêm xào xạc qua tán cây đa, khiến cô càng thấy đêm tối tĩnh lặng một cách đáng sợ. Trong sự tĩnh mịch và cô đơn đó, một góc nhỏ nơi trái tim nhói đau mơ hồ.

Nơi đó, là vết thương do người thân cận nhất đâm một nhát để lại.

Cô nhớ lại một câu nói mà mình vô tình nghe thấy trước khi đến thực tập.

"Chúng ta để nó làm cảnh sát, không phải để nó trừ gian diệt ác, giương cao chính nghĩa, mà là để nó không có cơ hội phạm tội, em hiểu không, Tống Ngọc Thành..."

Giọng người nói cố tình hạ thấp, nhưng từng chữ một lại rơi hết vào tai nhạy bén của Điêu Thư Chân. Ngày đó, vốn dĩ cô không nên xuất hiện trước cửa phòng làm việc của sư tỷ Vương Diễm Diễm, chỉ là ngẫu hứng nổi lên, muốn rủ sư tỷ đi ăn tối. Ai ngờ lại nghe được một câu như đâm thẳng vào tim thế này.

Tôi biết rồi, sư tỷ thân yêu của tôi, sư tỷ ruột thịt tốt bụng của tôi.

Điêu Thư Chân nhếch môi cười mỉa mai, bước chân dừng lại thoáng chốc, sắc mặt trắng đi một chút. Cô lấy tai nghe bluetooth trong túi ra đeo lên, hai tay đút túi, mặt vẫn treo nụ cười lười nhác quen thuộc, xoay người biến mất nơi khúc quanh hành lang.

Vậy thì, sư tỷ, mọi chuyện như chị mong muốn rồi đấy.

"Thành phố Khai Lăng, huyện Câu Ninh, suốt 10 năm qua không hề xảy ra vụ án mạng nào, thậm chí trộm cướp cũng hiếm. Là khu vực kiểu mẫu trong quản lý trị an. Em đến đó làm gì?" Vương Diễm Diễm nhìn đơn xin thực tập của Điêu Thư Chân, cau mày hỏi.

"Ái chà, mấy năm nay làm việc kiểu 996 mệt mỏi quá rồi. Nếu em chính thức làm cảnh sát, thì còn khổ hơn nữa, gió to mưa lớn đều phải đi." Điêu Thư Chân cười hì hì nói. "Cho nên, nhân lúc này tranh thủ nghỉ ngơi chút. Cùng lắm thì em đến đó làm hộ khẩu cho dân thôi." (Chú thích: 996 là một kiểu văn hóa làm việc phổ biến và gây tranh cãi ở Trung Quốc, nghĩa là: Làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần. Tổng cộng 72 giờ/tuần. Câu này thường được dùng để than thở hoặc phản đối lịch làm việc quá tải, không có thời gian nghỉ ngơi hay cuộc sống cá nhân.)

"Ái chà, làm gì cũng là đinh ốc của xã hội chủ nghĩa, đều là phục vụ nhân dân. Em chỉ là cảnh sát văn phòng thôi mà, có thể dính líu gì đến án mạng được chứ?"

Điêu Thư Chân cười tươi như hoa, nụ cười đó sinh động rạng rỡ như thể chẳng có chút giả dối nào.

Nhưng lại âm thầm ngăn cách mọi ánh mắt dò xét. Sư tỷ, có lẽ chị nói đúng. Có lẽ, mọi người đều đúng.

Dù sao thì, một người thật sự trong sạch, sao có thể bị phát hiện là có dấu hiệu tâm lý bất thường cao độ? Sao có thể đồng cảm cao độ với hung thủ gϊếŧ người, hiểu rõ những kẻ tâm thần điên loạn ấy như chính mình?

Viên ngọc vỡ trắng ngần dính đầy giọt nước trong suốt và ấm áp, tiếng nức nở khe khẽ vang lên trong căn phòng trống vắng, giống như một con thú nhỏ bị thương lạc đàn, cô đơn liếʍ láp vết thương của mình.

Một người ban ngày luôn tươi cười, như thể chẳng có gì phiền muộn, lại âm thầm sụp đổ trong bóng tối.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu xiên vào phòng, khiến mảnh ngọc vỡ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, lặng lẽ nâng đỡ chủ nhân đang nghẹn ngào mà không một lời.

Sáng sớm hôm sau, trong phòng họp, tài liệu vụ án phủ đầy mặt bàn. Trong không khí căng thẳng đè nén, mọi người lặng lẽ cầm tài liệu xem từng người một.

Không ai mở lời, bầu không khí như đông cứng lại.

"Đã tìm được quả thận bị lấy mất của nạn nhân chưa?" Đội trưởng Phó Thanh Vân xoa xoa ấn đường, quay sang hỏi điều tra viên Tiểu Vương của tổ một.

"Hiện nay các bệnh viện cơ bản đều cập nhật hệ thống xét nghiệm, tất cả đều đã nối mạng. Dưới sự hỗ trợ của phòng tin học bệnh viện, chúng tôi đã tiến hành rà soát từng cái một, nhưng không tìm được bệnh nhân nào có nhóm máu phù hợp với nạn nhân." Tiểu Vương đáp.

Phó Thanh Vân lắc đầu. Tuy vốn dĩ cũng không quá kỳ vọng vào manh mối này, nhưng việc manh mối đơn giản và có hướng nhất cũng không tra ra được gì khiến người ta không khỏi nản lòng.

"Camera giám sát ở khách sạn thì sao? Tổ 2?" Phó Thanh Vân ném xấp tài liệu lên bàn, hỏi: "Đã xem từng khung hình chưa?"

"Khách sạn Phong Bác theo quy định có lắp camera giám sát ở hành lang." Tiểu Tưởng của tổ hai nuốt một ngụm nước bọt, bất đắc dĩ nói: "Nhưng cái đó chỉ là vỏ bọc thôi, từ lâu đã hỏng rồi."

"Chết tiệt." Phó Thanh Vân chửi một câu, tức giận nói: "Còn bên giám định dấu vết thì sao? Có khả năng tìm được dấu chân, dấu vân tay, nước bọt hoặc tóc của hung thủ không? Hiện trường chẳng phải có cốc thủy tinh sao? Ờ đúng rồi, tuy hiện trường không có dấu hiệu vật lộn, nhưng nếu hung thủ dùng hung khí sắc bén để mổ xẻ nạn nhân, có khả năng làm mình bị thương, để lại vết máu chứ?"

"Tôi biết hiện trường toàn là máu của nạn nhân, dù hung thủ có để lại chút ít, cũng khó mà tìm ra. Nhưng cứ để bên giám định lấy mẫu nhiều nhất có thể, xem có tìm được manh mối gì không." Phó Thanh Vân rất muốn thở dài, nhưng cố nén lại không phát ra tiếng.

"Phó đội trưởng Đào bận cả đêm, giờ vẫn đang khám nghiệm bên đó, nhưng tạm thời chưa phát hiện gì." Tiểu Vương của tổ 1 liếc qua tin nhắn, chán nản nói, "Hung thủ có năng lực phản trinh sát rất mạnh, có thể đã luôn đeo găng tay, không để lại dấu vết nào. Dấu chân thì bị hung thủ dùng cây lau lau sạch bong, vài dấu chân tìm thấy đều là của nạn nhân. Ly thủy tinh, cũng đã bị rửa sạch rồi..."

“Chúng ta tiến hành tái hiện hiện trường vụ án trước nhé.” Điêu Thư Chân không muốn để bầu không khí u ám, thất vọng ảnh hưởng đến tinh thần mọi người, liền nhân lúc Tiểu Vương vừa dứt lời liền lên tiếng.

Giọng cô khàn khàn, mang theo chút âm mũi nhè nhẹ, như thể bị cảm.

Tiểu Vương ngạc nhiên liếc nhìn cô một cái, tỏ vẻ kinh ngạc trước việc một nữ cảnh sát văn phòng trẻ tuổi lại dám lên tiếng bày tỏ quan điểm về một vụ án gϊếŧ người.

“Cô là ai?” Anh ta nghi ngờ và khinh khỉnh hỏi.

“Cô ấy là cộng sự của tôi, đến tuyến dưới để học tập.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng Điêu Thư Chân.

Tống Ngọc Thành kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.

“Có thắc mắc gì không?” Tống Ngọc Thành ngồi thẳng lưng, dáng dấp như cây trúc xanh cao vυ"t, không cho ai bác bỏ: “Không có thì bắt đầu thôi.”