Quyển 3 - Chương 7: RH Âm Tính

Mặt đội trưởng Phó khi thì tái xanh, khi thì đỏ bừng, hung hăng trừng Điêu Thư Chân một cái. Điêu Thư Chân chớp mắt ngây thơ, nở nụ cười giễu cợt.

“Tôi họ Phó, là đội trưởng điều tra.” Phó Thanh Vân mặt mày lạnh lẽo, từng chữ nhấn mạnh chỉnh cô.

“Ồ ồ, xin lỗi nha.” Điêu Thư Chân vỗ mạnh tay một cái, tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Chào đội trưởng Phó!”

Cô chìa tay ra, khuôn mặt đầy nhiệt tình, giọng đầy phấn khởi: “Ôi chà, đồng chí bên cục thành phố đích thân đến chỉ đạo công tác, vụ án này nhất định sẽ nhanh chóng phá được, đưa hung thủ ra ánh sáng! Đội trưởng Phó, tất cả đều trông chờ vào tài thao lược và chỉ đạo sáng suốt của anh!”

Sắc mặt Phó Thanh Vân có phần dịu lại, cảm thấy lời Điêu Thư Chân nói cũng dễ nghe, chỉ là nghe câu nào cũng “đội trưởng Phó” lại thấy hơi gai tai, có vẻ như đang mỉa mai. Nhưng nhìn gương mặt tươi cười chân thành lại trẻ trung xinh đẹp của cô, anh ta đành miễn cưỡng giơ tay muốn bắt tay cô.

“Hai người làm gì vậy, đây là hiện trường vụ án, muốn nhận họ hàng thì ra ngoài, đừng cản tôi làm việc.” Giọng lạnh lùng của Tống Ngọc Thành cắt ngang động tác của Phó Thanh Vân, tay anh ta lướt qua mu bàn tay Điêu Thư Chân, treo lơ lửng giữa không trung, cuối cùng đành thu lại bỏ vào túi quần.

Tống Ngọc Thành nói vậy, Phó Thanh Vân bị quê nên tự giác ra ngoài. Điêu Thư Chân cũng thấy mình đứng đây thật chật chội vô dụng, liền ngoan ngoãn đi ra.

“Đợi đã, cô ở lại.” Tống Ngọc Thành ra lệnh.

Bước chân Điêu Thư Chân đang bước ra lập tức khựng lại. Cô có chút không tin nổi: từ bao giờ giữa Tống pháp y và thi thể tình yêu của cô ta lại cho phép tôi – người thứ ba – chen chân vào thế này?

Hiện trường vụ án đã được đồng chí bên tổ giám định chụp hình lưu lại, Tống Ngọc Thành mò thấy công tắc dưới đáy bồn tắm, đang xả bớt nước. Cô không chậm trễ, chụp ảnh lưu chứng cứ xong liền bắt đầu kiểm tra thi thể cẩn thận.

“Đồn công an có phòng giải phẫu không?” Tống Ngọc Thành kiểm tra một lượt xong, bất ngờ hỏi.

“Có thì có đấy.” Điêu Thư Chân xoa xoa trán, bất đắc dĩ đáp: “Nhưng máy lạnh với hệ thống thông gió đều hỏng rồi.”

Không biết có phải vì mùi ở đây quá nặng, ngửi lâu sinh ảo giác, Điêu Thư Chân hình như nghe thấy Tống Ngọc Thành khẽ mắng một tiếng: “Đệt.”

“Vậy còn bên cục thành phố?” Tống Ngọc Thành lùi lại một bước.

“Bên đó có phòng giải phẫu, nhưng vận chuyển thi thể mất 2 - 3 tiếng, ngoài trời thì hơn 40 độ đấy.” Điêu Thư Chân đỡ trán.

“Vậy chỉ có thể mượn nhà tang lễ trong khu vực thôi.” Tống Ngọc Thành cuối cùng cũng thỏa hiệp.

Hiện đã là một giờ sáng, đồn công an huyện Câu Ninh chưa từng náo nhiệt đến thế, đèn sáng trưng, mọi người đều có mặt đông đủ.

Ngày 14 tháng 8, tại phòng 503 giường đôi của khách sạn Phong Bác, phía bắc địa phận huyện Câu Ninh, phát hiện một thi thể nam giới. Người báo án là nhân viên vệ sinh của khách sạn – Trần Hồng Mai, và bảo vệ tên Vệ Quân. Thi thể được phát hiện trong bồn tắm trong phòng tắm, toàn thân khỏa thân, đầu quay về phía nam, chân hướng bắc, đầu tựa lên bệ mép bồn tắm, phần còn lại của cơ thể ngâm trong bồn nước. Nước trong bồn đυ.c ngầu, có màu đỏ sẫm; trên sàn gạch lát có một mảng lớn vết máu, máu chảy theo độ dốc ra hành lang, loang đến cả thảm màu trắng ngà bên ngoài.

Theo thông tin đăng ký tại khách sạn và xác nhận từ thi thể, người chết tên Triệu Lăng, nam, 27 tuổi, người địa phương, thất nghiệp, đã kết hôn nhiều năm, gia đình hòa thuận. Hoàn cảnh gia đình nạn nhân khá giả, không phải lo mưu sinh, yêu thích nghệ thuật. Tạm thời chưa điều tra được có sở thích xấu hay hành vi bất thường nào.

Kiểm tra bên ngoài thi thể: Thi thể nằm trong bồn tắm, toàn thân không mặc gì, đầu quay về nam, chân hướng bắc, đầu tựa vào mép bồn tắm, phần còn lại ngâm trong nước. Nước trong bồn sau khi kiểm nghiệm là máu của nạn nhân Triệu Lăng. Trên thi thể không có quần áo, toàn bộ quần áo được treo trên móc ngoài phòng tắm: áo sơ mi trắng, quần bò xanh đậm, đều sạch sẽ, trên đó có mùi nước hoa nam và thuốc lá. Qυầи ɭóŧ là loại viền ren màu đen.

Trong túi quần còn ví tiền và điện thoại di động.

Tại cổ tay phải của thi thể có một vết cắt kích thước 4*10cm, động mạch quay bị đứt, có thể nhìn thấy xương quay. Mép vết thương gọn gàng. Trên sàn gần bồn tắm phát hiện một lưỡi dao cạo râu, qua kiểm tra đối chiếu, vết thương ở cổ tay phải nghi do lưỡi dao này gây ra. Một vết cắt khác nằm ở vùng bụng của thi thể, hình chữ thập lớn, bắt đầu từ mỏm ức đến xương mu, hai bên cắt ngang theo bờ sườn xuống đến đường nách sau.

Qua giám định giải phẫu phát hiện, động mạch và tĩnh mạch thận hai bên đều bị đứt rời, cả hai quả thận đều không còn.

Kiểm tra độc chất trong máu tim: phát hiện thuốc an thần gây ngủ. Qua xét nghiệm, trong ly sâm panh còn lại trong phòng khách sạn có chứa nồng độ cao chất an thần.

Giọng nói lạnh lùng và trong trẻo của Tống Ngọc Thành vang lên trong phòng họp, khiến những người đang mệt mỏi lập tức tỉnh táo hơn đôi chút.

“Căn cứ vào lượng thức ăn còn lại trong dạ dày của nạn nhân, kết hợp với nhiệt độ, độ ẩm trong phòng và tình trạng thi thể, suy đoán thời gian tử vong của nạn nhân rơi vào khoảng 3–4 giờ sáng ngày 14 tháng 8.” Trên gương mặt Tống Ngọc Thành không hề có chút mệt mỏi, dù đã làm việc cả ngày, cô vẫn giữ vẻ sắc sảo và tỉnh táo: “Hung thủ đã dụ nạn nhân uống sâm panh có pha thuốc an thần, chờ đến khi nạn nhân mê man, thì ra tay gϊếŧ người tại phòng tắm khách sạn.”

“Và, lấy đi hai quả thận của nạn nhân.”

Lời nói của Tống Ngọc Thành như một mũi băng đâm thẳng vào xương tủy mọi người, Điêu Thư Chân chỉ cảm thấy một luồng lạnh thấu xương từ gan bàn chân dâng thẳng lên tim. Phó Thanh Vân châm một điếu thuốc, như muốn trấn áp nỗi hoảng sợ trong lòng, rít vài hơi thật mạnh. Có người khởi đầu, rất nhanh cả phòng họp đã trở thành một biển khói mịt mù.

Điêu Thư Chân cũng chịu không nổi nữa, cô sờ vào gói thuốc nhăn nhúm trong túi, định lấy ra châm một điếu. Bên cạnh, Tống Ngọc Thành liếc nhìn cô một cái, ánh mắt nửa cười nửa không. Điêu Thư Chân đành bất đắc dĩ xoa xoa cằm, thở dài, rồi lại cất điếu thuốc về túi áo.

“Vụ án lần này có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, hung thủ thủ đoạn tàn nhẫn, thực sự khiến người ta phẫn nộ.” Phó Thanh Vân – lúc này nicotine trong đầu đã đạt đến ngưỡng giới hạn – cuối cùng không chịu nổi sự im lặng nặng nề nữa, đập bàn nói: “Từ khi thành phố Khai Lăng chúng ta được thành lập đến nay mấy chục năm, chưa từng xảy ra vụ án tàn độc như thế này. Lần này xảy ra chuyện như vậy, ảnh hưởng xã hội cực kỳ xấu, nhất định phải nhanh chóng phá án!”

“Đúng thế!” “Nhất định phải làm rõ!” “Không thể dung tha!” – tiếng hưởng ứng vang dội cả phòng họp, thể hiện quyết tâm phá án của mọi người.

Nhưng mà, quyết tâm thì vẫn là quyết tâm, thái độ là một chuyện, song kinh nghiệm xử lý những vụ án gϊếŧ người thông thường của bọn họ còn rất hạn chế, huống hồ là vụ án vừa phức tạp, vừa quái dị, đầu mối rối rắm như thế này.

Kim đồng hồ vẫn đang xoay, thời gian trôi đi từng phút một. Điêu Thư Chân thực sự không muốn tiếp tục hít khói thuốc lá của người khác nữa, bèn mở miệng nói: “Thật ra, nhìn bề ngoài thì vụ án này không đầu không đuôi, kỳ quái chưa từng thấy, nhưng vẫn có thể tìm được hướng điều tra.”

Cô không để ý đến ánh mắt nghi hoặc của mọi người, tiếp tục nói: “Thứ nhất, đồ đạc trong phòng ngăn nắp, cửa sổ không bị phá, không có dấu vết đánh nhau, mà nạn nhân lại là một thanh niên khỏe mạnh. Điều này cho thấy hung thủ đã vào phòng một cách êm thấm. Hơn nữa còn khiến nạn nhân uống rượu pha thuốc an thần, điều này có thể chứng minh rằng hung thủ có quen biết nạn nhân, ít nhất là có tiếp xúc.”

“Thứ hai, hung thủ không lấy đi tài sản của nạn nhân, chứng tỏ không phải là gϊếŧ người cướp của, cũng không phải gϊếŧ người bộc phát. Không phải vì tiền.”

“Thứ ba, đây cũng là điểm then chốt nhất: vì sao hung thủ lại lấy đi 2 quả thận của nạn nhân? Nếu mục đích là để cấy ghép, chúng ta có thể điều tra tất cả các bệnh viện trong khu vực sau thời điểm gây án, xem có ca cấy ghép thận nào có tạng tương thích với nạn nhân hay không.”

“Thêm nữa, vết cắt trên cơ thể nạn nhân rất gọn gàng, cho thấy hung thủ có thể đã được đào tạo chuyên sâu, thậm chí rất am hiểu y học, có khi lại là đồng nghiệp của pháp y Tống ấy chứ.” Điêu Thư Chân cố tình trêu Tống Ngọc Thành một câu, nhận lại ánh mắt sắc như dao từ đối phương.

“Còn nữa, thi thể bị mổ một vết rất lớn ở bụng, lại mất cả 2 quả thận, nguyên nhân chết là do sốc mất máu và suy đa tạng. Vậy tại sao hung thủ lại phải ngụy tạo hiện trường, khiến người ta vừa nhìn vào đã tưởng là nạn nhân cắt cổ tay tự sát trong bồn tắm?”

Điêu Thư Chân lắc đầu, ánh mắt hiện lên chút mơ hồ.

“Chẳng lẽ gϊếŧ người chỉ vì muốn lấy nội tạng của nạn nhân sao?” Phó Thanh Vân cau mày, sắc mặt tái xanh: “Tôi từng nghe qua kiểu án mạng này, nhưng những kẻ kia chỉ nhằm vào những người vô gia cư hay người có vấn đề trí tuệ, không có người thân, làm sao có thể ngang nhiên gϊếŧ một người đàn ông có họ tên, có gia đình đàng hoàng trong khách sạn như vậy? Cho dù có bán được thận thì cũng chỉ được mấy chục vạn, nhưng nếu bị phát hiện gϊếŧ người, thì mạng sống cũng tiêu đời!”

Quả thật, lời của Phó đội trưởng - Phó Thanh Vân tuy thô nhưng không sai. Đã có một thời gian, việc hiến và cấy ghép nội tạng ở nước ta không có luật pháp điều chỉnh, dẫn đến rất nhiều hỗn loạn. Nguồn tạng có thể đến từ tử tù, người ăn xin, người thiểu năng trí tuệ, thậm chí là những người đi làm xa quê. Chẳng phải vì những người ấy dù có mất tích cũng rất lâu sau mới bị phát hiện, thậm chí có biến mất không một dấu vết khỏi thế gian này thì cũng chẳng mấy ai để tâm hay quan tâm sao?

Thế nhưng, từ sau khi luật hình sự liên quan được ban hành, dưới sự trấn áp mạnh mẽ của nhà nước, loại hiện tượng này đã gần như không còn nữa.

Điều then chốt là, bệnh viện đủ điều kiện thực hiện ghép thận chỉ có vài nơi, trong thời gian cực kỳ hạn chế, hung thủ có thể đến được cũng không nhiều. Nếu cảnh sát lần lượt kiểm tra từng nơi, từ bệnh nhân trùng khớp với nạn nhân mà lần ra manh mối, chẳng lẽ không thể tìm ra hung thủ sao?

“Khả năng hung thủ lấy thận để cấy ghép cứu người gần như bằng không.” Tống Ngọc Thành đứng dậy, đẩy cửa sổ ra, làn gió mát ùa vào, Điêu Thư Chân cuối cùng cũng có thể hít thở được trở lại.

“Bởi vì nạn nhân, là nhóm máu RH âm tính.”