Quyển 3 - Chương 3: Gây họa

Người phụ nữ quyến rũ ngoan ngoãn ngồi xuống góc tường, ôm đầu, móc ra chứng minh thư và điện thoại.

Người phụ nữ thấp hơn thì thản nhiên như không, vẫn ngồi trên ghế, chậm rãi gập cuốn sách trong tay lại. Cô hướng về phía phát ra âm thanh, khẽ liếc qua một cái.

Cô có mái tóc ngắn màu hạt dẻ nhạt, dài ngang vai, ngũ quan thanh tú, sống mũi cao thẳng, mang kính gọng vàng. Mặc bộ vest nhỏ ôm sát màu xanh đậm, chiếc nơ cổ xanh rêu lỏng lẻo rủ xuống, lộ ra một khoảng ngực đầy đặn. Phối với chiếc quần ống rộng màu đen, thoạt nhìn đầy khí chất tri thức.

Nhưng đây là phòng đôi tình nhân, nghĩa làcăn phòng tràn ngập sắc hồng mờ ám, hoa hồng đỏ lòe loẹt vương vãi khắp nơi. Chiếc giường nước rộng 2m chính giữa trải đầy cánh hoa hồng, gần như có thể hình dung ra khung cảnh cuồng nhiệt thế nào.

Cô mặc đồ như vậy, ngồi giữa nơi như vậy, lại có gương mặt thanh tú đến thế, đúng là điển hình của “kẻ biếи ŧɦái mặc áo trí thức”!

Mà khuôn mặt này lại chính là người đã in sâu trong ký ức của Tống Ngọc Thành, là người cô tìm kiếm và mong chờ suốt 9 năm ròng rã.

Điêu Thư Chân.

Tống Ngọc Thành nghiến răng, đôi mắt như đóng băng, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô, nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống đáng kể.

Điêu Thư Chân thong thả điều chỉnh lại tư thế ngồi, ngước nhìn lại.

Ánh mắt hai người chạm nhau. Một đôi sâu thẳm như biển cả giữa cơn bão tố, một đôi tĩnh lặng như gương, xa vời và không thể bước vào.

Mùi thuốc súng đậm đặc tụ lại trong căn phòng chật hẹp này, tràn ngập từng tấc không gian, khiến người ta khó mà thở nổi.

“Bộp.” Một tiếng vang nhẹ ngắt quãng cuộc giằng co giữa hai người, Tống Ngọc Thành thu hồi ánh mắt, cúi người nhặt tấm thẻ căn cước mà người phụ nữ yêu kiều làm rơi xuống đất.

Cô cẩn thận đối chiếu lại, rồi mở điện thoại của đối phương xem qua tin nhắn trò chuyện. Khí thế đáng sợ bao quanh cô cũng giảm đi không ít, gật đầu ra hiệu cho người kia có thể rời đi.

Người phụ nữ yêu kiều mừng rỡ ra mặt, liếc mắt nhìn Điêu Thư Chân. Điêu Thư Chân phẩy tay, ra hiệu đừng lo cho mình. Thế là cô ta cúi đầu, nhanh chóng biến mất sau cánh cửa.

“Không sao rồi, vậy tôi cũng đi đây.” Điêu Thư Chân từ trên ghế đứng dậy, uể oải duỗi người, trên mặt là nụ cười lười biếng: “Chỉ là hiểu lầm thôi mà, cảnh sát đại nhân.”

Cô kéo dài ngữ điệu, bốn chữ này từ miệng cô nói ra không chút tôn trọng, mà là ba phần chế giễu bỡn cợt, khiến người ta bực bội vô cớ.

“Cảnh sát đại nhân?” Tống Ngọc Thành đứng trước ghế, nhắc lại bốn chữ đó đầy giễu cợt, khóe môi nhếch lạnh lùng. Cô đặt một tay lên vai Điêu Thư Chân, tay kia chống lên bàn, chặn kín đường lui của cô: “Chứng minh nhân dân của cô đâu?”

Điêu Thư Chân tay đút túi, làm ra vẻ muốn lấy chứng minh thư, nhưng lại đẩy tay vào hông của Tống Ngọc Thành, cơ thể mềm mại như nước định chuồn ra từ bên cạnh, song lại bị Tống Ngọc Thành túm cổ áo kéo lại. Điêu Thư Chân lập tức phản đòn, bẻ cổ tay cô, đầu gối thúc vào bụng dưới của Tống Ngọc Thành. Trong thoáng chốc, cả hai đã trao đổi vài chiêu. Điêu Thư Chân vài lần tìm cách trốn thoát, đều bị Tống Ngọc Thành chặn lại.

Kết cục là, Tống Ngọc Thành nửa quỳ trên ghế mây, tay nắm lấy nơ cổ của Điêu Thư Chân, vây cô giữa lưng ghế và cơ thể mình. Còn Điêu Thư Chân thì một tay chống vào vai Tống Ngọc Thành, cuộn người trên ghế, miễn cưỡng giữ lấy một chút không gian để thở.

Quá gần rồi.

Gần đến mức hơi thở nóng bỏng của cả hai hòa quyện, càng lúc càng nóng. Vòm ngực đầy đặn của Tống Ngọc Thành gần như ép sát vào mặt cô, hương lạnh nồng đậm không ngừng xộc vào mũi, cùng với mùi hương quen thuộc đã lâu không gặp ấy, sự rạo rực bị chôn sâu trong lòng gần như bùng phát.

Miếng ngọc đeo trên ngực của Điêu Thư Chân bỗng nhiên nóng rực không báo trước, như một miếng sắt nung đỏ, trong cơn đau bỏng rát, muốn để lại dấu ấn trên làn da mịn màng không tì vết.

Tống Ngọc Thành dùng dùi cao su chạm vào xương quai xanh của cô, dọc theo cổ mảnh mai từ từ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào mắt mình.

Điêu Thư Chân ngẩng đầu nhìn cô, trong đôi mắt màu hổ phách lấp lánh nước là ba phần thẹn thùng, bảy phần mơ hồ, duy chỉ thiếu vắng niềm vui của cuộc trùng phùng sau bao năm xa cách.

Như thể vừa bước ra từ phòng xông hơi đã bị một xô nước đá tạt từ đầu xuống chân, cái lạnh tê tái lan từ tận đáy lòng Tống Ngọc Thành, mọi cơ quan nội tạng như bị đóng băng, lạnh thấu xương.

Điêu Thư Chân thoáng sững người, dường như không hiểu vì sao người phụ nữ điên rồ rắc rối này lại bày ra vẻ mặt đau đớn đến tuyệt vọng như thế. Cơn buồn thương cuộn đến dữ dội khiến cô như rơi xuống đáy biển sâu, không thể hít thở.

Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc ấy thôi, Tống Ngọc Thành đã khôi phục lại vẻ mặt vô cảm, “cạch” một tiếng, chiếc còng tay khóa chặt cổ tay của Điêu Thư Chân.

“Đ m, cô định giỡn đến bao giờ?” Điêu Thư Chân vùng vẫy. Vốn đã thẹn quá hóa giận, trận đánh vừa rồi chẳng có lợi gì lại càng chọc cô nổi máu ngang bướng. Mắt đỏ hoe, cô gào lên: “Đ m, tôi với cô ta có quan hệ không đàng hoàng hay không, cô nhìn tin nhắn tụi tôi chẳng biết rõ à? Cô thả cô ta không thả tôi!?”

“Xác minh thân phận người không rõ lai lịch là trách nhiệm của chúng tôi, đây là quy trình chuẩn.” Tống Ngọc Thành càng thêm lạnh lùng: “Chứng minh nhân dân đâu?”

“Đ m, không có! Không mang theo!” Điêu Thư Chân cứng đầu: “Tôi là người bản địa, để ở nhà rồi.”

“Vậy thì cô phải theo tôi một chuyến.” Tống Ngọc Thành không chừa chút tình cảm nào.

“Bộ cô là cảnh sát Thái Bình Dương hả, quản rộng ghê, đ m!” Điêu Thư Chân bắt chéo chân, hất cằm nhìn cô: “Cô gái vừa đi ra là bạn gái tôi, vậy được chưa? Chúng tôi yêu nhau đàng hoàng, cho dù có cởi hết đồ nằm trên giường làm gì đó thì cũng chẳng liên quan gì đến cô... ”

“Cô là bạn gái cô ta?” Tống Ngọc Thành tức quá hóa cười, lông mày nhướng cao, khí thế sắc bén đến tột độ: “Cảnh sát bất ngờ kiểm tra phòng, các cặp đôi hoặc vợ chồng bình thường, đàn ông sẽ bản năng dùng quần áo che cho người phụ nữ, hoặc bảo vệ cô ta phía sau.”

“Ngược lại,” giọng Tống Ngọc Thành lạnh như băng tuyết ngàn năm không tan: “bọn mua với bọn bán ấy, vừa thấy cảnh sát là bản năng đẩy đối phương ra, giả vờ như chưa có gì xảy ra cả.”

“Cô tự nói đi, cô thuộc loại nào.” Tống Ngọc Thành như thể đã đóng nắp quan tài cho Điêu Thư Chân, rồi còn đóng chặt thêm vài cái đinh lên trên.

“Tôi... ” Điêu Thư Chân nghẹn lời, như thể có cục máu nghẹn nơi cổ họng, nuốt không được, nhổ không xong, mặt đỏ bừng vì tức giận.

Cô trợn mắt nhìn Tống Ngọc Thành, chỉ muốn lật tung nắp sọ của cái bà cảnh sát cứng nhắc này ra mà xem, xem não bên trong rốt cuộc toàn là đường thẳng hay sao.

Điêu Thư Chân tuyệt đối không ngờ rằng, đêm đầu tiên đến báo danh tại đồn công an huyện Câu Ninh, cô lại phải trải qua trong... nhà tạm giam.

Chính xác mà nói, là nằm lăn lộn trên cái giường gỗ cứng trong đó mà qua đêm.

“Cái thể loại gì thế không biết.” Điêu Thư Chân đấm mạnh lên tường, mặt đầy phẫn uất.

Tuy mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, nhưng khi ra ngoài vào sáng hôm sau, có thể tưởng tượng được là sẽ “chết xã hội” đến mức nào.

Mà cô còn phải ở cái nơi này tận nửa năm nữa cơ. Điêu Thư Chân ôm trán, cảm thấy một luồng tuyệt vọng như muốn bóp nghẹt hơi thở.

Tất cả đều tại cái bà cảnh sát máy móc cứng nhắc đó, có thù oán gì chứ, có cần phải chơi cô tới mức này không?

Sau khi bình tĩnh lại một chút, trong lòng cô bỗng lóe lên một ý nghĩ: Đồn công an huyện Câu Ninh chỉ có vài người, trước khi đến cô đã xem qua hồ sơ của họ, tuyệt đối không có ai vừa có gương mặt như tiên nữ lại đầu óc như khúc gỗ như thế.

Trong lòng cô chợt thót lên một cái, lời dặn dò của sư tỷ Vương Diễm Diễm còn văng vẳng bên tai: “Tỉnh sẽ có một pháp y tên là Tống Ngọc Thành cũng đến đó thực tập, em phải ngoan ngoãn một chút, đừng gây rắc rối gì đấy, chị sẽ không ra tay cứu em đâu.”

Lúc đó cô cười nhăn nhở đáp: “Ây da, yên tâm đi mà, bọn kỹ thuật hình sự với tụi em như nước giếng không phạm nước sông.”

Nhưng sắc mặt của Vương Diễm Diễm vẫn rất nghiêm trọng, chị ấy... chị ấy đã nói gì nhỉ?

Chị ấy nói Tống Ngọc Thành và cô có mối quan hệ sâu sắc, là bạn thân nhất của cô hồi năm nhất đại học!

Trời ơi.

Điêu Thư Chân ôm trán, cô cảm thấy như mình đã tự đào hố chôn mình.

Nhưng mà nghĩ lại, từ năm nhất đến giờ cũng đã 9 năm rồi, cho dù trước đây có từng lên giường hay kết hôn đi nữa, thì giờ cũng chẳng còn lại chút gì, đến cặn cũng không còn.

Hơn nữa, mục đích cô đến đây không phải để dây dưa mấy chuyện vặt vãnh cũ kỹ như thế.

Cô lấy ra từ trong ngực một miếng ngọc hình bán nguyệt. Ngọc màu trắng như tuyết, phát ra ánh sáng trong suốt, duy chỉ có một điểm đỏ bằng hạt đậu ở giữa, trông như huyết mạch đang lay động tạo nên những đường vân như dòng nước chảy.

Giống như chu sa nơi đuôi mắt của một mỹ nhân, sống động và yêu mị.

Cô đến đây chính là để tìm chủ nhân của miếng ngọc này.

Cô khép tay lại, cảm giác ấm áp của miếng ngọc xen lẫn với sự sắc bén từ viền vỡ xung quanh cứa lên da thịt cô. Cảm thấy làn da chưa đủ nhạy cảm, cô đưa viên ngọc ngậm vào trong miệng.

Cái tên Tống Ngọc Thành đột ngột xông vào trong đầu cô giữa cơn mơ hồ.

Cô lại thì thầm cái tên ấy thêm một lần nữa, giữa kẽ răng và môi như còn vương lại cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể hàng vạn lần môi lưỡi quấn quýt đã khắc ghi cái tên đó vào thân thể, thành bản năng muốn có được, muốn chiếm lấy.

Miếng ngọc trong miệng như bị nhiệt độ cơ thể nhuộm đỏ, bắt đầu trở nên nóng rực, như một trái tim không chịu an phận.

=======================

Lời tác giả:

#Người tốt bụng Vương Diễm Diễm#

Trong mắt mọi người, chị Vương Diễm Diễm ở khoa Tâm lý là một người tốt bụng. Điêu Thư Chân là sư muội chính tông của chị, đương nhiên cũng nghĩ vậy.

Hôm đó, Điêu Thư Chân chọc giận Tống Ngọc Thành, thế là luống cuống chạy đến tìm sư tỷ để trốn.

Cô lao thẳng vào gầm giường.

Năm phút sau, khi đang trốn dưới gầm giường, cô nghe tiếng chào hỏi giữa Tống Ngọc Thành và Vương Diễm Diễm.

Tống Ngọc Thành rất lịch sự, càng không thể đi lục lọi khắp nơi trước mặt chủ nhà, chỉ chào hỏi rồi rời đi.

Điêu Thư Chân thở phào nhẹ nhõm, từ từ chui ra khỏi gầm giường, liền đυ.ng phải Tống Ngọc Thành đang đứng bên cạnh giường.

Tống Ngọc Thành nhìn cô bằng ánh mắt nửa cười nửa không.

Điêu Thư Chân:...

Vương Diễm Diễm chỉ biết nhìn cô bằng ánh mắt "chị bất lực rồi".

Điêu Thư Chân chỉ còn biết tự trách, bởi vì Tống Ngọc Thành hiểu cô quá rõ, có thể đoán chính xác cô sẽ trốn ở đâu. Không thể trách sư tỷ được.

Sư tỷ là người tốt thật mà.

Tống Ngọc Thành cũng nghĩ Vương Diễm Diễm là người tốt.

Chị vừa bước vào nhà, sư tỷ đã lặng lẽ chỉ xuống gầm giường, còn nháy mắt với chị một cái.

Lời của Editor: do 2 nhân vật chính cùng tuổi và đã nhiều năm không gặp nhau nên cách xưng hô sẽ hơi khác Phần 1 và được sửa theo ngữ cảnh nhé. (Dành cho những bạn đã đọc Phần 1 rồi ^.^)

Nói là nhiều năm không gặp nhưng cũng có ẩn ý, bạn nào đọc hết phần 1, đến chương này chắc đoán ra được rồi phải không? Còn chưa thì về sau sẽ rõ, editor không tiện tiết lộ trước.