"Thành phố Khai Lăng, huyện Câu Ninh, Ngọc Thành, tổ chức cử em đến đó công tác nửa năm, không có vấn đề gì chứ?" Phó trưởng phòng nhân sự của sở tỉnh, Vương Diễm Diễm, đưa cho Tống Ngọc Thành một tờ văn bản.
Tống Ngọc Thành lướt mắt qua, nhẹ gật đầu, coi như đã đồng ý.
Xuống cơ sở, thoạt nhìn là một việc khổ sai, nhưng thực ra không phải vậy.
Tống Ngọc Thành sau khi tốt nghiệp từ đại học Z hàng đầu trong nước, lại tiếp tục học tại Học viện Karolinska ở nước ngoài, lý luận vững chắc. Huống hồ cô không phải loại mọt sách chỉ giỏi lý thuyết, những năm qua nhờ chuyên môn xuất sắc đã phá được nhiều vụ án hóc búa.
Hơn nữa, cô vẫn còn rất trẻ. Dù chưa thể nói là con đường quan lộ rộng mở, nhưng tương lai chắc chắn xán lạn, trở thành đại lão trong ngành pháp y chỉ còn là vấn đề thời gian.
Đây cũng là cơ hội mà Vương Diễm Diễm tranh thủ được – xuống cơ sở sẽ tích lũy được thành tích phục vụ địa phương, vừa hoàn thành chỉ tiêu cho tỉnh, lại vừa tạo tiền đề chính trị tốt cho việc thăng chức sau này.
Về học lực, năng lực, thành tích phá án, xuất thân gia đình – Tống Ngọc Thành đều không thiếu. Chỉ có điều cô rất lạnh nhạt, vô hình trung tạo khoảng cách với người khác, cũng không thích dựa dẫm ai, thêm vào đó vẫn còn độc thân, nên các mối quan hệ khá cô lập.
Cộng thêm việc cô còn trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, nếu được thăng chức vượt cấp lên phó chủ nhiệm pháp y sẽ dễ khiến người khác bất mãn. Vương Diễm Diễm cũng muốn đợi cô trở về rồi mới danh chính ngôn thuận nâng đỡ.
Tống Ngọc Thành bản thân không mấy mặn mà với chuyện chính trị, nhưng vẫn cảm nhận được tấm lòng của học tỷ kiêm đồng môn là Vương Diễm Diễm. Cô cẩn thận gấp văn bản, bỏ vào túi áo, chuẩn bị rời đi.
“Khoan đã.” Vương Diễm Diễm ngập ngừng một chút rồi gọi cô lại.
Đôi mắt đen của Tống Ngọc Thành nhìn cô chăm chú, như đang hỏi còn chuyện gì?
“Còn một việc... ” Vương Diễm Diễm kéo cổ áo, cân nhắc từ ngữ: “Sư muội của chị đang thực tập ở đó, sau này mới chính thức vào biên chế, mong em quan tâm giúp đỡ, nhẹ tay một chút.”
“Đương nhiên rồi.” Tống Ngọc Thành đáp một cách nghiêm túc.
Chăm sóc một “gà mờ” ngoài lòng nhiệt huyết ra thì chẳng biết gì, quả thật phiền toái, nhưng một khi đã là nhờ vả của Vương Diễm Diễm thì cô đương nhiên không từ chối.
“Cái sư muội đó của chị... là... ” Vương Diễm Diễm hít một hơi thật sâu, lấy tay ôm trán rồi nói: “Là Điêu Thư Chân đó.”
Một góc bàn làm việc bằng gỗ thịt dày cộp bật lên, đống văn kiện chồng chất trên bàn rơi loạt soạt xuống sàn. Chiếc chén sứ hoa lam rơi vỡ nát, hương trà Long Tỉnh nồng đậm lan tỏa khắp căn phòng.
Tống Ngọc Thành đặt một chân lên ghế, túm lấy cà vạt của Vương Diễm Diễm.
“Thư Chân?” Giọng cô hiếm khi run rẩy, như trân châu mỹ ngọc vỡ vụn trên chuông đá: “Những năm qua... cô ấy đã đi đâu?”
Trong mắt cô đầy tia máu, gân xanh nổi rõ nơi thái dương, các khớp ngón tay vì siết quá chặt mà trắng bệch, tĩnh mạch dưới làn da tím tái như sắp nổ tung.
Bình thường Tống Ngọc Thành thanh nhã như tiên giáng trần, lúc này lại tựa như Tu La lệ quỷ, bước ra từ núi xác sông máu để đòi mạng.
Vương Diễm Diễm mặt mày đỏ bừng, khó khăn lắc đầu. Cà vạt kẹt chặt nơi cổ khiến cô suýt ngạt thở.
“Là không biết, hay là không thể nói?” Ánh mắt băng giá của Tống Ngọc Thành khóa chặt lấy khuôn mặt cô ấy, như muốn lột trần lớp da kia để xem bên trong chôn giấu điều gì. Ngay khi Vương Diễm Diễm sắp không chịu nổi nữa, Tống Ngọc Thành hít một hơi thật sâu, tay nới lỏng, chiếc cà vạt trơn tuột khỏi các ngón tay cô như nước chảy.
Vương Diễm Diễm thở hổn hển, giọng khản đặc: “Em không bằng tự mình đi hỏi cô ấy.”
Tống Ngọc Thành lạnh lùng liếc cô một cái, mím môi nói gọn lỏn: “Được.”
Vương Diễm Diễm lau mồ hôi trên trán, vội vàng nói trước khi Tống Ngọc Thành đóng cửa: “Nương tay một chút! Chừa cho sư muội chị một mạng!”
Tống Ngọc Thành lườm cô một cái, lạnh lùng hừ mạnh, rồi dập mạnh cửa.
Vương Diễm Diễm ngồi trên ghế xoay, đung đưa chân. Đột nhiên cô bật cười, xoay ghế liền mấy vòng.
Tống Ngọc Thành à...
Chỉ cần nhắc đến Điêu Thư Chân, cô sẽ không còn là bức tượng băng cứng ngắc kia nữa. Dù xinh đẹp thật đấy, nhưng chẳng có sức sống, như tượng thờ để người ta chiêm ngưỡng từ xa.
Tất nhiên, Vương Diễm Diễm cũng không ngờ, Tống Ngọc Thành lại tiến hóa thành một “con rồng cái” nóng nảy đến vậy.
Cô chắp tay, lặng lẽ ngước mặt lên trời cầu khấn:
Mong cho Tống Ngọc Thành gặp được Điêu Thư Chân trong hoàn cảnh bình thường… để sư muội tôi ít ra còn giữ được cái mạng.
Đừng để gặp lúc sư muội đang... phiêu du giữa hoa thơm cỏ lạ...
Vì như vậy thì...
Một là bị đánh chết, hai là bị... thịt chết, cũng phải chọn một.
Vương Diễm Diễm xoa hai tay thật nhanh, con ngươi giãn lớn, mắt hơi ươn ướt, vẻ mặt hưng phấn lạ thường.
Một lúc lâu sau, ánh mắt cô dừng lại nơi bóng cây xao động bên cửa sổ, khẽ thở dài.
Tống Ngọc Thành từ chối phòng cao cấp mà huyện đặt sẵn cho cô, chọn ở ký túc xá đơn thân luôn cho tiện. Nhưng khổ nỗi, đồn cảnh sát ở cái vùng nhỏ này đúng là chẳng có lấy một con muỗi cái nào, mấy anh lính trẻ khỏe nghe nói có một "chị tiên nữ xinh đẹp" đến làm việc, ai nấy như thấy gấu trúc trong vườn thú, ùn ùn kéo đến xem mặt.
Tống Ngọc Thành đã cho vài người ăn đòn, nhưng bị quấy rầy quá mức nên cuối cùng cô đành thuê một căn phòng gần đồn cảnh sát để ở.
Tính theo lịch thì hai ngày nữa Điêu Thư Chân sẽ đến đồn cảnh sát huyện Câu Ninh báo danh.
Nơi nhỏ không bằng tỉnh thành, chẳng có mấy thú vui ban đêm, người dân cũng ngủ sớm. Dưới ánh đèn đường thưa thớt, thỉnh thoảng mới có một hai chiếc xe điện chạy vụt qua.
Vì vậy, tiếng ve trên cây ngô đồng ngoài cửa sổ lại càng nổi bật và ồn ào.
Tống Ngọc Thành sống có quy tắc và chính xác. Mười một giờ bốn mươi lăm phút tối, cô gập quyển “Tập bản đồ biến hóa tử thi”, đặt gọn gàng lên bàn. Sau đó đứng dậy, lấy hộp sữa tươi từ tủ lạnh, rót ra ly thủy tinh.
Dù giữa mùa hè nóng nực ba mươi sáu, ba mươi bảy độ, cô vẫn đặt ly sữa lạnh vào lò vi sóng quay đúng ba mươi giây, đợi sữa nóng ấm mới uống.
Đáng ra, với chiếc đồng hồ sinh học chính xác ấy, cô sẽ ngủ thϊếp đi trong vòng năm phút. Thế nhưng đêm đó, Tống Ngọc Thành hiếm hoi bị mất ngủ.
Ánh trăng len qua màn giường mỏng, rơi xuống gối cô những vệt bóng mơ hồ.
Cô bật màn hình điện thoại, tài khoản được ghim đầu danh sách vẫn là một biểu tượng màu xám. Người ấy chưa bao giờ ngại mấy chuyện này, thậm chí vì một kiểu hài hước quái gở nào đó, còn cố tình để ảnh đại diện là đen trắng, chẳng khác nào di ảnh.
Nhưng khi mở ra xem, gương mặt ấy vẫn rạng rỡ với bảy phần ranh mãnh, ba phần tinh quái. Nụ cười lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ, càng tăng thêm vẻ ngây ngô.
Tin nhắn cuối cùng... vẫn dừng lại ở chín năm trước.
Viên ngọc trong lòng bàn tay trắng như tuyết của Tống Ngọc Thành lấp lánh như kết tụ ánh trăng cả trời đất, đến cả vầng trăng ngoài trời cũng phải lu mờ. Kỳ lạ hơn, ở giữa viên ngọc lại có một điểm son đỏ bằng hạt đậu đỏ, như suối nguồn phát sáng, bên trong ngọc có những vân mảnh như dòng chảy, khiến nó như có linh khí sống động.
Đáng tiếc là... viên ngọc ấy chỉ còn một nửa.
Tống Ngọc Thành đầy tâm sự, đầu óc rối bời, hoàn toàn không để ý viên ngọc trong tay đang âm ấm lên.
Chín năm rồi.
Điêu Thư Chân như một pháo hoa bất ngờ trong đêm dài cuộc đời cô, thắp sáng đôi mắt ấy, rồi vụt tắt, không dấu vết.
Người cô tìm kiếm bấy lâu… vậy mà lại dễ dàng xuất hiện ngay nơi ánh đèn mờ ảo ấy.
Tống Ngọc Thành trằn trọc, mở mắt nhìn ánh trăng trôi về tây, cho đến khi ánh bình minh rọi qua chân trời, cô đã trắng đêm không ngủ.
Phân cục Công an Thành phố Khai Lăng – Đồn Cảnh sát huyện Câu Ninh.
Nữ pháp y mới từ tỉnh điều xuống có một khuôn mặt cực phẩm, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ. Đôi mắt dài, đuôi mắt hơi xếch, toát lên khí thế lạnh lùng. Sống mũi cao, môi nhạt màu, xương hàm gọn gàng sắc nét, dù nhìn trực diện hay nghiêng đều không có góc chết, nét đẹp lạnh lùng sắc sảo.
Dáng người cao ráo, ngón tay thon dài, ngoài bộ cảnh phục xanh đậm ra thì thường mặc sơ mi trắng phối cùng quần tây bó màu đen và đôi bốt Martin đế dày, phong cách chuẩn mực, giản dị đến mức khiến người ta phát tức.
Thường khiến người ta cảm thấy, với nhan sắc này mà ăn mặc như thế thật là quá phí phạm.
Dĩ nhiên, mỹ nhân thì có khoác bao tải lên người cũng vẫn xinh đẹp.
Ngay ngày đầu tiên đến, Tống Ngọc Thành đã khiến biết bao chàng trai độc thân rung động. Nếu không phải vì khí chất lạnh lùng, ít nói và đủ sức trấn áp đám đông, có lẽ các buổi xem mặt đã được tổ chức không biết bao nhiêu lần rồi.
Vậy mà lúc này, vị nữ thần không nhiễm bụi trần trong lòng họ, vị tiên nữ ấy lại đang đứng trước cửa trung tâm tắm rửa mang tên “Thiên Thượng Nhân Gian”.
“Pháp y Tống, pháp y Tống, thật sự không dám phiền cô đâu.” Cảnh sát Tiểu Trần mồ hôi đầm đìa, gần như muốn khóc. Trời biết bọn họ vốn định đưa pháp y Tống đi tham quan trung tâm giám định thương tích, ai ngờ cô giữa chừng lại nổi hứng đòi đi cùng dẹp gái mại da^ʍ?
Thực ra Tống Ngọc Thành không phải hứng lên bốc đồng mà là vô tình liếc thấy bóng lưng người đang cưỡi xe điện lao về phía trung tâm tắm rửa ấy, lại quá giống người mà đã 9 năm không gặp!
Điêu, Thư, Chân. Tống Ngọc Thành nghiến răng, mặt tối sầm lại, quai hàm nghiến đến nỗi nổi hẳn lên một khối.
Bao nhiêu năm không gặp, vẫn chứng nào tật nấy!
Tiểu Trần liếc nhìn Tống Ngọc Thành đang tỏa ra khí thế đáng sợ bên cạnh, ánh đèn neon liên tục chiếu lên trán anh những giọt mồ hôi to như hạt đậu, đủ mọi màu sắc.
Dù cơ quan công an mỗi năm đều tổng dọn dẹp tệ nạn, nhưng lỡ như thật sự có cảnh tượng không thể chấp nhận lọt vào mắt pháp y Tống. Anh cảnh sát tuần tra rùng mình một cái, trời ơi, tuy người ta đã từng trải qua bao cảnh núi xác sông máu, nhưng dẫu sao vẫn là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, lỡ như gặp phải cảnh quá “nóng bỏng” thì...
Pháp y Tống đứng vững, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt đen trầm tĩnh mang theo vẻ nghiêm nghị bẩm sinh: “Đã 7 ngày rồi, trong 7 ngày này, khu Câu Ninh có vụ án nào xảy ra không? Ngay cả tai nạn giao thông hay giám định thương tích cũng không có.”
“Dẫn tôi đi theo?” Tống Ngọc Thành nở nụ cười nhàn nhạt nhìn anh: “Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hiểu rõ công việc cơ sở thôi.”
Nhưng Tiểu Trần nào dám ngăn cản, nhìn bên ngoài thì thấy pháp y Tống là kỹ thuật viên pháp y, chuyên môn chẳng liên quan gì đến công việc hàng ngày của họ.
Nhưng cô là người từ tỉnh điều xuống cơ sở để phục vụ, đích thân sở trưởng dặn dò phải tiếp đãi tử tế, Tiểu Trần sao dám sơ suất.
Một nhân vật lớn như vậy, anh thật sự không dám đắc tội. Mà nhân vật này lại chẳng hiểu sao sắc mặt đen kịt, tỏa ra khí thế uy nghi khiến anh không tài nào đoán nổi.
Tiểu Trần dù sao cũng còn trẻ, chưa từng trải. Nếu là sở trưởng Lưu - người từng trải hơn có mặt, chắc hẳn sẽ hiểu ngay:
Ôi trời, y như ông chồng nổi giận xông tới bắt quả tang cô vợ cắm sừng vậy...
“Đi thôi.” Tống Ngọc Thành gật đầu với anh, ánh mắt vẫn dừng lại trên cửa sổ phòng đôi tầng trên cùng. Từ đó tỏa ra ánh đèn hồng mờ ám đầy mời gọi. Trong thoáng nhìn chớp nhoáng, cô gần như có thể chắc chắn bóng lưng đó chính là người cô đã tìm kiếm suốt bao năm qua.
Điêu Thư Chân.
Bao năm không gặp, sao cô lại xuất hiện ở nơi này?
Những năm qua cô đã đi đâu, làm gì, vì sao lại như thể bốc hơi khỏi nhân gian?
Tống Ngọc Thành không thể nhịn thêm được nữa, bao nhiêu nghi vấn và lo lắng trong lòng như muốn khiến cô phát điên. Cô bỏ mặc Tiểu Trần, để lại một câu “Cậu kiểm tra dưới tầng đi, tôi lên ngay” rồi vội vã lao lên lầu theo cầu thang.
Phòng 601.
Tim Tống Ngọc Thành đập dữ dội, như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực. Bao nỗi chua xót dâng lên, cô thậm chí không buồn gõ cửa. Lùi lại một bước, tung cú đá, chiếc giày da nữ nện mạnh vào ổ khóa.
Chỉ nghe một tiếng rầm, như thể có mấy con ốc vít không chịu nổi lực, rơi lách tách xuống đất.
Cánh cửa từ từ mở ra, ánh sáng mờ mờ hiện lên hai người phụ nữ ăn mặc mát mẻ. Một người trưởng thành, quyến rũ, khóe mắt đuôi mày đều toát lên phong tình, mặc chiếc áo hai dây trắng bằng vải lanh, bên dưới là chiếc váy ngắn vừa vặn che mông, để lộ đôi chân dài quyến rũ.
Cô ta hình như vốn định hôn lên vành tai người phụ nữ thấp hơn, nhưng vì bị gián đoạn nên nụ hôn chỉ lướt qua.
“Người mua ngồi bên phải, người bán ngồi bên trái. Ngồi xuống, tay ôm đầu, không được động đậy.” Tống Ngọc Thành lạnh lùng ra lệnh.