Chương 9: Đội Ngũ Lên Đảo

Ngày trọng đại như vậy, La Diệp đương nhiên không thể ngủ nướng. Cậu dậy từ hơn sáu giờ sáng, ăn vội vài miếng rồi ra khỏi nhà. Một lần nữa từ chối lời đề nghị đưa đi của cô, La Diệp vội vàng đặt xe qua ứng dụng gọi xe, rồi lao thẳng về hướng cảng biển.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, bầu trời suốt từ sáng đến giờ vẫn u ám nặng nề. Bên bến cảng chỉ neo đậu duy nhất một chiếc thuyền đó là một du thuyền tư nhân loại nhỏ, thân tàu sạch bóng như mới, vừa nhìn đã biết là hàng đắt tiền.

Ngay phía trước chỗ neo thuyền, mấy nam nữ trẻ tuổi đang tụ tập đứng đó. La Diệp liếc mắt một cái liền thấy Diệp Thính Vũ và Tiêu Hoa, vội vàng chạy lại chào hỏi.

Diệp Thính Vũ vỗ nhẹ lên lưng La Diệp, rồi giới thiệu cậu với nhóm người kia: “Mọi người, đây là người em họ mà mình từng nhắc đến, La Diệp. Năm nay mới học năm hai đại học thôi, lần này cùng ra biển với chúng ta, mong mọi người chiếu cố nhiều một chút nhé.”

Một chàng trai trẻ tóc nhuộm vàng, đeo kính râm đen thui bước tới, hào sảng chìa tay ra bắt tay La Diệp, cực kỳ thân thiện: “Anh tên Trương Thiên Đức, lớn hơn em vài tuổi, cứ gọi anh là Thiên ca là được rồi. Anh là người tổ chức chuyến đi này, con thuyền kia là của nhà anh. Trên đó chuẩn bị sẵn kha khá đồ ăn vặt với bia rồi, tí nữa cứ thoải mái mà chơi nha!”

Tên Thiên ca này đúng là rất bộc trực, tuy cả người toát ra khí chất kiểu nhà giàu mới nổi, nhưng La Diệp lại không thấy ghét. Chỉ có điều… nghe giọng điệu của anh ta, anh ta thật sự nghĩ đây là chuyến dã ngoại à?

Thiên ca quay sang Thính Vũ, nịnh nọt không giấu giếm: “Không hổ là em họ của chị Vũ nha, đôi mắt giống y đúc! Quả nhiên người một nhà!”

Diệp Thính Vũ khoanh tay đứng một bên, luôn giữ nụ cười vừa phải trên môi, không ngừng trò chuyện qua lại với Thiên ca. Còn La Diệp thì lặng lẽ tiến đến bên cạnh Tiêu Hoa, ghé sát hỏi nhỏ: “Anh Tiêu Hoa, hai người có khuyên bọn họ chưa?”

Tiêu Hoa gật đầu: “Khuyên rồi. Nhưng mà…”

Rõ ràng là không có tác dụng gì.

Giờ đây tên Thiên ca này cố chấp, mười con bò cũng kéo không về. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu anh ta là kiểu người dễ khuyên, thì đã chẳng tới tận hôm nay. Huống chi họ không có bằng chứng gì cụ thể, chỉ biết có người mất tích, còn bản thân Đảo Sương Mù là thế nào thì họ cũng mù mờ lắm.

Tiêu Hoa khẽ lắc đầu, nửa như tự giễu: “Có đôi lúc, anh thật sự hối hận vì đã lỡ nói ra ngày mùng bảy tháng sáu…”

Nhưng cũng đành chịu thôi — lời đã nói ra như nước đổ đi. Người nhà họ Diệp bị ràng buộc bởi “lời nguyền”, đến kỳ hạn thì không thể không ra biển làm tế phẩm, cuối cùng tạo thành một vòng lặp chết chóc.

Bất kể là năm nào, chỉ cần ra biển vào ngày mùng bảy tháng sáu, Thiên ca này sớm muộn gì cũng sẽ bị cuốn vào.

Họ chờ thêm một lúc nữa tại bến, cuối cùng cũng có vài người lần lượt đến. Thiên ca lúc này cười không khép miệng, vui vẻ vẫy tay gọi mọi người lên thuyền. La Diệp nhìn quanh, thầm đoán chắc là đủ người rồi.

Cậu đếm sơ qua, cộng cả bản thân là mười hai người, tám nam bốn nữ. La Diệp không nhịn được cảm thán: Gan to thật sự, con số mười hai này không phải là ít đâu.

Giờ chỉ còn biết hy vọng tình hình trên Đảo Sương Mù đừng tệ đến mức không thể vãn hồi.

Ánh mắt La Diệp lướt nhanh qua đám đông, nhưng rồi bất giác dừng lại ở một người.

Chẳng vì lý do gì phức tạp chỉ là người đó… quá đặc biệt.

Cậu ta có một mái tóc trắng toát như tuyết, làn da cũng trắng đến mức gần như phát sáng. Nếu mà sống ở vùng phương Bắc, La Diệp thật sự sẽ lo có ngày mùa đông cậu ta ngã gục giữa tuyết mà không ai phát hiện ra bởi vì nhìn chẳng khác gì tuyết cả.

Ngoài ra, đôi mắt của cậu ta cũng cực kỳ nổi bật.

— Một đôi mắt màu bạc.

La Diệp vốn đã thấy mắt mình đủ lạ, đủ thu hút rồi, vậy mà đứng trước người này lại cảm thấy mình hoàn toàn không sánh được. Không chỉ đôi mắt màu bạc, lông mi, lông mày của người kia cũng đều là trắng hết. Nếu không phải trên mặt vẫn còn chút huyết sắc, La Diệp thật sự sẽ nghĩ cậu ta là một người giấy đội lốt sống lại. Lạ thật, chẳng lẽ là người mắc bạch tạng? La Diệp gãi đầu, nghĩ mãi không ra. Thời buổi này mà người mắc bạch tạng cũng đi mạo hiểm sao?

Ngay khi cậu đang nghĩ ngợi, thiếu niên tóc trắng kia cũng quay đầu lại. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người chạm nhau. La Diệp sững người trong chốc lát, rồi lúng túng quay đi, trong lòng không khỏi thấy ngại ngùng.

Nhìn lén người khác mà bị bắt quả tang, đúng là mất mặt thật. Tuy vậy, chỉ trong khoảnh khắc ấy, trong đầu La Diệp cũng lướt qua một tia nghi ngờ mơ hồ.

Thiếu niên tóc trắng ấy, vẻ mặt nhàn nhạt như thế thật sự là kiểu người hứng thú với truyền thuyết tâm linh sao?

May mà đối phương cũng không để ý, chỉ lặng lẽ leo lên boong tàu qua chiếc thang sắt. La Diệp nhún vai, nhanh chóng gạt bỏ ánh nhìn vừa rồi ra khỏi đầu.

Sau khi lên du thuyền, mọi người cùng tiến vào khoang chính ngồi xuống. Một cô gái vừa bước vào nhìn quanh, đã không nhịn được mà reo lên: “Trời ơi Thiên ca! Anh chuẩn bị đỉnh quá rồi đấy!”

Chính giữa khoang tàu là một chiếc bàn lớn. Trên bàn bày sẵn một khay trái cây khổng lồ, hai thùng bia đầy ắp, chưa kể còn đủ loại snack, đồ nhắm lặt vặt.

La Diệp nhìn mà không nhịn được đỡ trán hóa ra Thiên ca nghiêm túc thật. Anh ta thật sự nghĩ đây là chuyến dã ngoại!

Những người khác thì có vẻ rất hào hứng, vừa ngồi xuống đã lập tức nhào vào khay trái cây, ai nấy vừa nói chuyện rôm rả vừa ăn uống vui vẻ. La Diệp lại thấy hơi gượng gạo, bản thân không quen ăn uống tùy tiện như vậy, bèn ngồi yên nhìn đông ngó tây để phân tán sự chú ý.

Xui xẻo thế nào, chàng trai tóc trắng kia lại ngồi ngay đối diện với cậu.

Nhớ đến chuyện nhìn lén ban nãy, La Diệp đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên, không muốn chạm mặt với đối phương chút nào. Cậu đành quay cổ sang hướng của Diệp Thính Vũ, hi vọng chị họ có thể giải vây cho mình chút đỉnh.

Đúng lúc ấy, La Diệp nghe thấy một tràng vỗ tay rộn ràng, ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Thiên ca đang hào hứng làm chủ xị: “Hôm nay mọi người tụ họp được với nhau là chuyện không dễ dàng gì, chi bằng mỗi người giới thiệu tên thật đi, làm quen một chút cho gần gũi!”

Hắn vỗ ngực bồm bộp: “Tên thật của anh thì ai cũng biết rồi, anh là Trương Thiên Đức. Giờ thì người tiếp theo bắt đầu từ chị Vũ nhé?”

Anh ta vừa nói vừa chỉ sang phía Diệp Thính Vũ.

Diệp Thính Vũ mỉm cười nhẹ, bình tĩnh đáp lời: “Mình chính là Cầu Biên Thính Vũ Lạc đây, tên thật là Diệp Thính Vũ, còn gọi thế nào thì tùy mọi người thôi, mình không để ý.”

Sau Diệp Thính Vũ, mọi người lần lượt tự giới thiệu tên thật. La Diệp cố gắng nhớ kỹ tên từng người với khuôn mặt họ, sợ sau này nhầm lẫn thì xấu hổ chết mất.

Có một người đàn ông to cao, tên là Tạ Phi. Ngồi cạnh anh ta là một cô gái nhỏ nhắn, tính cách hơi nhút nhát, tên Mạc Trì Trì. Ngoài ra còn có sinh viên đại học hoạt bát thích nói chuyện tên Kiều Hoan, một cậu trai mặt búng ra sữa là Hứa Chính Minh, một chị gái khí chất lạnh lùng tên Lý Thanh Hoài, rồi anh nhân viên văn phòng mặc vest đen tên Lộ Huyền, cuối cùng là cô gái hoạt bát lúc đầu đã mở lời trước Giản Thanh Oanh.

Cứ như vậy, nhóm người giới thiệu một vòng, cuối cùng dừng lại ở người khiến La Diệp để tâm nhất — chàng trai tóc trắng.

Cậu ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu, rồi nói vỏn vẹn ba chữ: “Lâm Kiến Ảnh.”