Chương 7: Tiêu Hoa

Sáng sớm ngày hôm sau, La Diệp nhận được cuộc gọi từ Diệp Thính Vũ: “Tiểu Diệp à, bạn chị hôm nay đến nơi rồi. Chị đã hẹn anh ấy ra quảng trường ven biển gặp em. Nếu em không bận gì thì bây giờ có thể qua đó luôn được không? Chút nữa chị gửi ảnh anh ấy cho em.”

La Diệp nhanh chóng đáp: “Không vấn đề gì, em rảnh mà. Chị gửi ảnh qua đi.”

Chẳng mấy chốc, La Diệp nhận được tấm ảnh từ Diệp Thính Vũ. Trong ảnh là một người đàn ông khoảng ngoài hai mươi, dáng vẻ thư sinh, phong thái nho nhã. Anh ta đeo kính, trông cứ như là giảng viên đại học hay sinh viên nghiên cứu sinh vậy.

Nhìn tấm ảnh ấy, trong lòng La Diệp bất giác dấy lên nghi ngờ. Ban đầu cậu cứ nghĩ, với thể trạng như cậu và Thính Vũ, nếu muốn đối phó với những tình huống nguy hiểm thì kiểu gì cũng phải cần thêm một tay trợ lực vạm vỡ, ít ra là người có thể bảo vệ họ. Cậu đâu ngờ người bạn mà Thính Vũ gọi tới lại là một chàng trai trông yếu ớt như vậy nhìn qua cứ như sinh viên mới ra trường, chưa trải sự đời.

“Đây là bạn của chị Thính Vũ á? Trông thư sinh thế này… Thật sự tình nguyện lên cái đảo quái quỷ kia sao? Anh ta có quan hệ gì với nhà họ Diệp không? Chẳng lẽ là bị gạt đến làm tốt thí?” Trong đầu đầy rẫy nghi vấn, La Diệp gọi taxi tới thẳng quảng trường ven biển.

Đến nơi, cậu bắt đầu đối chiếu theo ảnh để tìm người. Không lâu sau, cậu đã thấy chàng trai kia đang đứng cạnh lan can ven biển. Ngoài đời, anh ta còn đẹp hơn trong ảnh, gương mặt sáng sủa làm La Diệp có chút sững sờ. Nhưng cậu vẫn nhớ rõ mình đến đây để làm gì.

La Diệp bước tới, khẽ lên tiếng: “Chào anh, em là La Diệp, em họ của Diệp Thính Vũ. Xin hỏi… Anh có phải là người bạn mà chị Thính Vũ nhắc đến không ạ?”

Người đàn ông quay sang nhìn La Diệp, mỉm cười với cậu.

Không thể phủ nhận, khí chất của anh vô cùng ôn hòa, nụ cười ấy khiến người ta lập tức có thiện cảm.

“La Diệp đúng không? Chị họ của em đã từng kể về em rồi, gặp được em anh cũng rất vui.” Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Anh tự giới thiệu luôn nhé, anh tên là Tiêu Hoa, là bạn của Thính Vũ. Lần này, anh cũng sẽ cùng hai người đến đảo Sương Mù.”

La Diệp hơi kinh ngạc: “Anh… thật sự cũng muốn đến đảo Sương Mù sao? Anh có biết đó là nơi như thế nào không? Chị em có nói rõ cho anh nghe chưa? Chuyện này nghiêm túc lắm đấy.”

Nếu Tiêu Hoa hoàn toàn không biết gì, La Diệp chắc chắn không nỡ để anh ấy đi mà không nói trước vài lời. Cậu không thể nào dửng dưng như vậy được.

Nhưng Tiêu Hoa chỉ cười, gương mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng như trước: “Dĩ nhiên là anh biết đảo đó là nơi nào. So với em, có khi anh còn hiểu rõ hơn ấy chứ. Dù anh không phải người nhà họ Diệp, nhưng anh đã lớn lên trong nhà họ Diệp.”

La Diệp càng thêm bất ngờ: “Anh lớn lên trong nhà họ Diệp? Vậy rốt cuộc anh và chị Thính Vũ có quan hệ gì?”

“Anh biết bây giờ trong lòng em chắc có nhiều câu hỏi lắm.” Tiêu Hoa mỉm cười: “Đừng vội. Về chuyện của anh, mình tìm một chỗ yên tĩnh, anh sẽ từ từ kể cho em nghe.”

La Diệp gật đầu, đưa Tiêu Hoa đến một quán ăn nhanh gần đó.

Hai người gọi qua loa vài món, rồi Tiêu Hoa đi thẳng vào vấn đề: “Vậy thì anh nói thẳng luôn nhé.” Anh ngừng lại giây lát, rồi mới tiếp lời: “Anh là đứa trẻ được bố mẹ Thính Vũ nhận nuôi. Một năm sau khi anh vào nhà họ Diệp, Thính Vũ mới ra đời. Vậy nên tụi anh lớn lên cùng nhau. Khi tụi anh còn rất nhỏ, bố của Thính Vũ đã bị gia tộc chọn làm vật tế. Cũng chính từ lúc đó, anh bắt đầu biết đến lời nguyền của nhà họ Diệp. Và cũng hiểu rằng, có lẽ một ngày nào đó, Thính Vũ có thể cũng sẽ phải chết vì điều đó.”

Nói đến đây, Tiêu Hoa siết chặt nắm tay: “Anh và Thính Vũ lớn lên bên nhau, cô ấy giống như em gái ruột của anh vậy. Anh tuyệt đối không thể để cô ấy chết vì chuyện này, càng không thể nhìn cô ấy mạo hiểm một mình! Từ cái ngày cha của Thính Vũ lên thuyền rời đi, anh đã hạ quyết tâm: bất kể Thính Vũ làm gì, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy. Vì vậy, nếu cô ấy chọn đến đảo Sương Mù, thì anh cũng sẽ đi theo. Đây cũng là cách để anh trả ơn hai bác đã cưu mang anh. Hơn nữa, ngoài cô ấy ra, anh chẳng còn ai là người thân nữa. Nếu cô ấy có chuyện gì… anh cũng chẳng còn động lực để sống tiếp.”

Nghe những lời này, trong lòng La Diệp dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, cậu chỉ khẽ nói: “Vậy từ giờ trở đi, chúng ta là đồng đội rồi, anh Tiêu… Chúc chúng ta… hợp tác vui vẻ.”

Hy vọng chúng ta có thể sống sót rời khỏi đảo Sương Mù. Nếu có thể tìm lại người thân đã mất tích, thì còn gì bằng.

Tiêu Hoa không mang dòng máu nhà họ Diệp, thật ra anh hoàn toàn có thể tránh xa rắc rối này.

Nhưng từ lời nói đến thần thái của anh, có thể thấy rõ tình cảm sâu đậm dành cho cha mẹ nuôi. Hơn nữa, sau khi cha của Thính Vũ rời đi, hai người họ dù vẫn được gia tộc cưu mang, nhưng trong hoàn cảnh ấy, nói họ nương tựa vào nhau cũng chẳng sai. Vì thế, quyết định của Tiêu Hoa, La Diệp cũng không có quyền can thiệp.

“Thôi, nói vậy là đủ rồi. Sau này còn nhiều thời gian để tìm hiểu lẫn nhau. Ăn xong bữa cơm này, chúng ta bắt đầu làm việc chính thôi.” Tiêu Hoa đẩy gọng kính lên, nghiêm túc nói.