Chương 6: Quá Khứ Và Tương Lai

Hai chữ “đồng đội” khiến La Diệp cảm thấy có chút… lúng túng.

Cậu gãi gãi đầu, do dự gọi thử: “Thính Vũ… chị, chị họ?”

Nghe vậy, Diệp Thính Vũ bật cười: “Nếu thấy khó gọi thì thôi, gọi tôi là Thính Vũ là được rồi.”

“Ờ… Chị Thính Vũ?”

La Diệp cuối cùng cũng tìm được cách xưng hô khiến bản thân thoải mái một chút, nhưng trái tim vẫn đập rộn lên trong l*иg ngực.

Dù đã hạ quyết tâm đi cùng người chị họ này đến “Đảo Sương Mù” huyền thoại, nhưng thực ra, sâu trong lòng La Diệp vẫn chẳng có chút tự tin nào.

Bỗng một câu hỏi khác lóe lên trong đầu cậu: “Những người già trong tộc, những người không bị chọn làm tế phẩm cuối cùng thì họ có kết cục ra sao? Còn nữa cái người đàn ông ấy rốt cuộc là ai? Tổ tiên nhà họ Diệp rốt cuộc đã đắc tội gì với hắn? Đến mức hắn thề sống chết không buông tha, còn kéo cả một dòng họ vào trong hận thù và trừng phạt?”

Diệp Thính Vũ nhún vai, cười nhạt: “Đám người già trong tộc ấy à? Đa phần là mấy kẻ được coi là đức cao vọng trọng trong mắt người ngoài, nhưng thật ra đều là những kẻ hèn nhát, sợ chết tới tận xương tủy. Đến khi bước sang tuổi sáu mươi, bọn họ sẽ biến mất vào một ngày nào đó chẳng ai biết trước. Y như những người từng biến mất trước đây. Cho nên, dù có đẩy một lũ thanh niên vô tội ra làm bia đỡ đạn thay mình, thì sau sáu mươi tuổi, mỗi ngày trôi qua với họ vẫn là một ngày sống trong nơm nớp lo sợ. Chậc… xem như là báo ứng đi. Còn về người đàn ông đó là ai ư? Có lẽ đến khi đặt chân lên đảo, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn. Tôi nghi ngờ, hắn có thể có liên hệ với quê gốc của nhà họ Diệp. Dù sao thì theo truyền thuyết, tổ tiên họ Diệp vốn cũng đến từ một hòn đảo.”

“Ừm… Ngoài người nhà họ Diệp ra, có khi nào còn có người khác từng đến Đảo Sương Mù không?” La Diệp trầm ngâm một lúc, rồi lại hỏi.

Diệp Thính Vũ khẽ gật đầu: “Đương nhiên là có. Chỉ là những người đó sẽ không mơ thấy những giấc mơ như nhà họ Diệp chúng ta. Họ thậm chí còn chẳng biết cái nơi đó gọi Đảo Sương Mù.”

Cô ngừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Nếu cậu chịu khó tìm kiếm, lên mấy diễn đàn nhỏ, mấy nơi chuyên bàn về mấy chuyện ly kỳ bí ẩn ấy sẽ thấy có dấu vết. Thậm chí có người còn coi đó là truyền thuyết, kể đi kể lại không biết chán. Hơn nữa có một ví dụ rất điển hình. Con tàu Bích Lãng mà mẹ và anh trai cậu đã lên chuyến cuối cùng đó nếu tôi đoán không lầm, thì những người còn lại trên tàu cũng đều đã bị giữ lại trên Đảo Sương Mù rồi.”

Cô cười lạnh một tiếng: “Nói ra cũng thật châm chọc. Nhà họ Diệp khi ấy sắp xếp để họ lên tàu Bích Lãng, thật ra chỉ là để thêm vài người chôn cùng, mong lấy lòng gã đàn ông thần bí kia mà thôi.”

Nghe đến chuyện của mẹ và anh trai, trong lòng La Diệp vẫn còn nặng trĩu. Nhưng nhờ những lời của Diệp Thính Vũ trước đó, tâm trạng cậu lúc này đã khá hơn nhiều. Ít nhất thì, cậu đã có một mục tiêu một tia hy vọng. Còn tốt hơn nhiều so với việc cứ sống trong mù mịt, mỗi ngày như đang chờ phán quyết cuối cùng.

Dù con đường phía trước vẫn là một màn sương mù chưa biết hồi kết, dù chuyện gì sẽ xảy ra trên Đảo Sương Mù cũng không ai nói trước được, thì ít ra, tâm hồn cậu đã không còn bị dằn vặt như trước.

Giấu đầu rút cổ, sống lay lắt đến tận sáu mươi tuổi chỉ để rồi vẫn chết vì lời nguyền? Nếu đã thế, chi bằng chiến một trận!

Chỉ là… còn chuyện của cô thì sao?

La Diệp lắc đầu, tạm gác suy nghĩ đó lại.

“Vậy… chị Thính Vũ, nói cho tôi biết kế hoạch của chị đi.” La Diệp nhanh chóng ổn định tinh thần. Đây là chuyện quan trọng nhất lúc này. Nếu Diệp Thính Vũ đã chủ động tìm đến cậu làm đồng minh, chắc chắn cô ấy đã có sự chuẩn bị từ trước.

Diệp Thính Vũ gật đầu: “Từ ngày mẹ cậu lên đảo, đến nay đã tròn mười năm. Cô ấy và anh trai cậu là hai tế phẩm cuối cùng của chu kỳ trước. Giờ đã đến chu kỳ mới, trùng hợp thay, năm nay nhà họ Diệp lại thiếu đúng hai tế phẩm.”

La Diệp khẽ gật đầu, trong lòng đã đoán được.

Hai người “thiếu hụt” đó chính là cậu và Diệp Thính Vũ.

“Ngày mùng bảy tháng sáu âm lịch là ngày mà người nhà họ Diệp đưa tế phẩm ra biển. Chỉ cần ra khơi đúng hôm đó, chắc chắn sẽ nhìn thấy Đảo Sương Mù. Cho nên…” Diệp Thính Vũ ngẩng đầu nhìn lịch, đếm từng ngón tay. Sắc mặt cô hơi nhăn lại: “Tôi quyết định tự nguyện làm tế phẩm năm nay.”

Cô dừng lại một nhịp rồi nói tiếp: “Tính ra thì ngày đó cũng sắp đến rồi. Thời gian này, tôi sẽ về lại nhà họ Diệp để thông báo chuyện này. Còn cậu, cứ ở lại Hải Thị, chuẩn bị một số vật dụng cần thiết. Đại khái là vậy. Vài ngày tới, tôi sẽ nhờ một người bạn đến giúp cậu, người đó đáng tin lắm. Tôi đi rồi, cứ chờ tin của tôi là được.”

“Là bạn của chị?” La Diệp nhướng mày.

“Ừ, cậu ấy rất đáng tin. Khi nào gặp, cậu ấy sẽ giải thích mọi chuyện rõ ràng cho cậu.”

Nói rồi, Diệp Thính Vũ nhấc đũa gõ nhẹ lên thành nồi lẩu, khẽ cười: “Thôi, những chuyện khác để sau đi. Giờ ăn trước đã, nồi lẩu thơm thế này mà để nguội thì tiếc lắm.”

Bữa ăn kéo dài khá lâu, La Diệp và Diệp Thính Vũ cũng trò chuyện được không ít. Tạm biệt cô xong, La Diệp từ từ quay về nhà. Lúc này, trong lòng cậu lại dấy lên một nỗi băn khoăn.

Nên giải thích chuyện này với cô của cậu thế nào đây…



Vừa mở cửa vào, La Nguyệt Hoa đã ra đón: “Tiểu Diệp về rồi à? Sao rồi, cô chị họ đó dễ gần chứ?”

La Diệp đảo mắt nhìn quanh, không thấy em gái hay dượng đâu.

Cô La mỉm cười: “Dượng với em con ra ngoài ăn rồi, còn bảo sẽ mua ít đồ nướng về cho con nữa đó.”

La Diệp gật đầu, đáp lời. Rồi nghĩ đến câu hỏi lúc nãy của cô, cậu ngập ngừng, rồi đáp bằng lời nói dối đã soạn sẵn: “Cũng tốt ạ, tính tình chị ấy khá dễ chịu. Chị ấy bảo ngày xưa thân với mẹ con, lần này muốn đến nhận lại họ hàng…”

“Thế à?” Cô La nghe vậy thì vui ra mặt: “Vậy thì tốt quá. Thấy hai đứa hòa thuận là cô yên tâm rồi.”

“Cô ơi…” Cuối cùng, La Diệp hít sâu, buông lời nói dối quan trọng nhất: “Chị ấy mời con đi du lịch cùng vài người bạn, cũng tiện ghé về nhà họ Diệp luôn. Nên hè này chắc con không về đâu.”

Có lẽ… không chỉ là mùa hè. Có khi là mãi mãi…

“Vậy à.” Cô La cũng không tỏ ra ngạc nhiên lắm, nghe đến chuyện về nhà họ Diệp thì càng không nghi ngờ gì: “Cũng tốt, về nhà chơi, giữ liên lạc với bên ấy. Con cứ đi chơi vui vẻ, đừng lo cho cô với dượng và em con. Mà, định khi nào đi vậy?”

La Diệp nhìn ánh mắt dịu dàng, đầy tin tưởng của cô, trong lòng lại thêm day dứt. Biết bao lời muốn nói, nhưng cuối cùng, cậu chỉ nhẹ nhàng đáp: “Chắc khoảng một tuần nữa. Cô cứ yên tâm, con sẽ đi cùng chị ấy. Cô lớn tuổi rồi, cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Cô La hơi sững lại: “Đứa bé này, đi có mấy ngày mà nói gì nghe ghê thế. Nhưng thôi, cô sẽ cẩn thận, còn phải chờ đến ngày con lấy vợ, rồi chăm cháu cho con nữa chứ.” Nói đến đây, ánh mắt cô cũng trở nên buồn bã: “Giá mà ba con còn sống…”

Nhắc đến ba, La Diệp khẽ sững người.

Đã bao lâu rồi cậu mới lại nghe người khác gọi tên ông như thế?

Người cha đã “bỏ rơi” cậu, La Chí Cường.

Năm xưa xảy ra chuyện đó, với cha con họ chẳng khác nào một cơn ác mộng. Một gia đình hạnh phúc bỗng tan nát chỉ sau một đêm. La Chí Cường sau khi mất vợ và con trai thì gần như phát điên, ngày nào cũng lang thang ngoài bờ biển, thấy ai cũng hỏi có thấy vợ con ông không.

Nhưng dù ông có điên cuồng như thế, mọi chuyện cũng không hề tiến triển.

Một năm sau ngày con tàu Bích Lãng mất tích, La Chí Cường hoàn toàn gục ngã. Trong vòng một năm, ông khóc đến cạn nước mắt, gầy sọp đi gần bốn chục ký. Người quen biết ông ai cũng xót xa, bởi năm xưa La Chí Cường từng là người đàn ông lý tưởng sự nghiệp thành công, gia đình viên mãn, ai ai cũng ngưỡng mộ.

Nếu không có biến cố ấy, giờ đây ông có lẽ đang ở đỉnh cao cuộc đời.

Sau đó, hành động của ông lại càng khiến người ta choáng váng hơn - ông bỗng đưa La Diệp đến nhà em gái mình, để lại vài lời căn dặn, rồi biến mất hoàn toàn.

Không ai biết ông đã đi đâu. Nếu không vì mỗi tháng cô La vẫn đều đặn nhận được tiền sinh hoạt phí gửi cho La Diệp, chắc ai cũng nghĩ ông đã chết rồi.

Trong lòng La Diệp, thật ra luôn oán trách người cha ấy.

Năm đó mẹ và anh trai mất tích, cậu mới chỉ là một đứa bé chín tuổi. Người đau khổ nhất, đáng lẽ phải là cậu. Cậu không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện như vậy. Cậu khóc, khóc rất nhiều. Nhưng thứ khiến cậu tổn thương nhất, là vì sao cha cũng bỏ rơi cậu.

Cô và dượng đã chăm sóc La Diệp như con ruột suốt bao năm qua. Nhưng vết thương trong lòng cậu chưa từng lành. Vết cứa do người cha bỏ rơi cậu, mãi mãi là cái gai trong tim.

Tuy vậy… La Diệp cũng thật sự tò mò rốt cuộc cha cậu đã đi đâu?

“Cô ơi, đừng nhắc đến ông ấy nữa.” Nhắc đến cha, trong giọng La Diệp không giấu được giọng nói đắng chát: “Từ lúc chuyện xảy ra đến giờ, ngoài việc gửi tiền, ông ấy đã làm tròn trách nhiệm gì của một người cha chưa? Cứ thế bỏ mặc tất cả rồi biến mất.”

Nhắc đến anh trai, cô La chỉ có thể thở dài: “Thôi, không nói chuyện đó nữa. Quay lại chuyện du lịch đi, Tiểu Diệp, con nghĩ ra muốn mang theo gì chưa? Có cần cô chuẩn bị giúp không?”

La Diệp lắc đầu: “Không cần đâu ạ, chị Thính Vũ nói sẽ có một người bạn đến, người đó sẽ dẫn con đi chuẩn bị mọi thứ cần thiết.”

La Nguyệt Hoa nghe vậy cũng không ép.

Về lại phòng, La Diệp một lần nữa lấy ra tấm ảnh gia đình đã ngả màu thời gian. Nhưng lần này, cảm xúc khi nhìn nó đã hoàn toàn khác.

“Mẹ, anh…” La Diệp áp tấm ảnh vào ngực: “Yên tâm đi. Con nhất định sẽ tìm được hai người.”

Nếu họ còn sống, đó là điều tuyệt vời nhất.

Còn nếu họ đã khuất… La Diệp cũng sẽ đưa tro cốt họ trở về.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là cậu và Diệp Thính Vũ… phải còn sống mà rời khỏi Đảo Sương Mù.

La Diệp tin rằng họ sẽ làm được điều mà bao nhiêu người trước đây chưa từng làm được - trở về từ Đảo Sương Mù.