Chương 51: Võ Đường Ma Ảnh (14)

Bàn tay kia nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của Mạc Trì Trì, nâng tay cô lên, từ tốn đưa con dao găm sáng loáng từng chút từng chút một đến cổ cô. Cuối cùng, khi mũi dao chạm vào phần da mỏng manh nơi cổ họng, bóng trắng kia mới dừng lại.

Mạc Trì Trì cảm nhận rõ ràng thứ lạnh lẽo sắc bén kia đang dán sát vào cổ mình. Chỉ cần thêm một chút lực nữa thôi, con dao ấy sẽ cắt đứt cuống họng cô.

“Cắt đi, Trì Trì.” Giọng nữ nhẹ nhàng kia lại vang lên bên tai cô, êm ái như một tiếng thì thầm quyến rũ, dụ dỗ cô bước vào vực sâu không đáy: “Trì Trì, thế gian này khổ đau như thế, em còn cố chấp giữ lấy chút hi vọng mong manh đó để làm gì? Sao cứ phải gắng gượng sống tiếp?”

Trong khoảnh khắc, dòng ý thức hỗn loạn trong đầu Mạc Trì Trì như được giội một gáo nước lạnh, dần dần trở nên rõ ràng. Cô bắt đầu nhớ lại mọi chuyện.

“Ôi, sao lại là con gái chứ?”

“Công việc của anh em biết rồi đấy, đâu thể sinh thêm con. Thôi thì con gái cũng được, miễn là sau này có tiền đồ là được.”

“Mạc Trì Trì, điểm kiểm tra lần này của con sao lại thấp thế? Con có học hành tử tế không đấy?”

“Mạc Trì Trì là đứa ngốc, đầu óc chậm chạp, tụi mình đừng chơi với nó!”

“Mạc Trì Trì! Cô lùn tịt! Chỉ cần đá nhẹ một cái là khóc lóc thôi mà?”

“Cứ bắt nạt nó đi, dù sao nó cũng chẳng dám phản kháng. Tính cách thì tệ, cha mẹ cũng chẳng thích nó!”

“Ủy khuất? Con ủy khuất cái gì? Mỗi ngày ta đi làm đã mệt muốn chết, còn muốn gây chuyện với ta à?”

“Tại sao lại là con gái? Có biết vì chuyện này mà ta chẳng ngẩng mặt nổi với ông bà nội mày không?”

“Ha? Mạc Trì Trì tỏ tình á? Tao sao chấp nhận nổi? Nhìn con nhỏ đó ngốc như vậy, ai mà thèm yêu?”

“Ừm… Cũng xinh đấy. Không yêu nghiêm túc thì đùa giỡn một chút cũng được.”

Từng lời nói như những lưỡi dao sắc nhọn, cùng lúc đâm vào tim Mạc Trì Trì. Cô đau đến mức gần như không thể kêu thành tiếng.

Cô tên là Mạc Trì Trì, một cô gái bình thường đến không thể bình thường hơn.

Cô chậm chạp, nhạy cảm, có phần ngốc nghếch, ngay cả lúc chào đời cũng chẳng được chào đón.

Cô khao khát yêu thương, nhưng lại yếu đuối và cô đơn. Không ai làm bạn, chỉ luôn bị tổn thương. Ngay cả chiều cao thấp bé cũng trở thành lý do để người ta chế giễu cô.

Cô nương tựa vào thế giới mạng, cuối cùng mới gặp được vài người chịu nói chuyện với mình. Nhưng rồi lại bị kéo vào một hòn đảo kỳ quái, trong vòng chơi đầu tiên còn bị Trương Thiên Đức đe dọa và hành hạ.

Cô mới chỉ mười tám tuổi, nhưng đã chịu đựng biết bao khinh thường và tổn thương.

Tương lai mù mịt, cô thực sự có thể sống sót tại hòn đảo này sao?

Nếu đã không thể sống tiếp, vậy thì sự vùng vẫy hiện tại liệu có còn ý nghĩa? Chi bằng… cứ kết thúc tất cả tại đây, chấm dứt cuộc đời thất bại và đầy đau đớn này?

Khi nhận ra, nước mắt đã lăn đầy má Mạc Trì Trì.

Bóng trắng kia không biết đã biến mất từ lúc nào. Chỉ còn lại Mạc Trì Trì và con dao găm lạnh lẽo trong tay cô.

Không còn ai điều khiển, nhưng Mạc Trì Trì vẫn để lưỡi dao sát vào cổ mình.

Cô thật sự đã mệt mỏi… Cuộc sống này chẳng có gì đáng để kỳ vọng. Cô còn cố gắng làm gì?

Kết thúc thôi… Ngay bây giờ, kết thúc tất cả. Sau này sẽ không còn đau đớn nữa…

Lưỡi dao sắc bén rạch một đường trên da, một tia máu rỉ ra. Cô còn định đâm sâu thêm chút nữa, nhưng đột nhiên, hai tay cô như bị trói chặt một lực mạnh giữ chặt tay cô lại, không để con dao tiến thêm một chút nào nữa.

“Mạc Trì Trì!”

Tiếng gào thét như sấm nổ vang lên bên tai, khiến Mạc Trì Trì choáng váng. Cô mở trừng mắt, lý trí lập tức quay trở lại. Quay đầu nhìn lại, thấy bên cạnh là La Diệp đang nắm chặt tay cô, siết mạnh đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Vì quá vội, một bên bàn tay cậu bị dao cắt trúng, máu tươi chảy thành dòng dọc theo lưỡi dao sáng lóa. Nhìn thôi cũng thấy kinh hoàng.

Thế nhưng La Diệp chẳng hề để tâm đến vết thương. Cậu trừng mắt nhìn Mạc Trì Trì, hét từng tiếng: “Mạc Trì Trì! Tỉnh lại cho tôi!”

Toàn thân cô run lên, rồi bỗng chốc mất hết sức lực. Cô không còn cầm nổi con dao, run rẩy thả tay: “Keng” một tiếng, dao rơi xuống sàn.

Cô ôm mặt, phát hiện cả người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Nhưng… em thật sự không làm gì cả, chỉ là đi dọc hành lang thôi. Em thậm chí còn chẳng nhìn ngó xung quanh…” Mạc Trì Trì run giọng: “Điều khác thường duy nhất, là em cảm thấy hành lang hôm nay dài hơn hôm qua, nhưng cảm giác đó đâu có liên quan gì đến việc em bị như vậy chứ?”

“Có lẽ… thật sự không phải do em có vấn đề.” Lâm Kiến Ảnh lên tiếng, giọng còn lạnh hơn vừa rồi: “Trì Trì, em thử kiểm tra lại xem, trên người mình có món đồ nào khác thường không?”

“Đồ khác thường?” Mạc Trì Trì vẫn chưa hiểu rõ, nhưng vẫn nghe lời y, bắt đầu tự kiểm tra trên người.

Rất nhanh, cô đã móc ra một lá bùa hộ mệnh.

“Em tìm thấy rồi!” Mạc Trì Trì kêu lên: “Trên bùa này… còn dùng máu viết tên em nữa!”

“Đưa tôi xem.” Lâm Kiến Ảnh nhận lấy lá bùa, quan sát cẩn thận. Tay kia của y siết chặt lại theo bản năng.

“Chúng ta chưa từng thấy thứ này trước đó.” Anh trầm giọng: “Lúc đến, ai cũng kiểm tra vật dụng cá nhân tuyệt đối không có bùa hộ mệnh kiểu này. Rõ ràng đây là có người cố ý bỏ lên người Trì Trì.”

“Có người cố ý” Nói đến đây, ai cũng nghĩ ngay đến một cái tên – người đã ngủ chung phòng với Mạc Trì Trì tối qua: Kuwahara!

“Là Kuwahara! Chỉ có cô ta mới có thời gian và cơ hội bỏ thứ này lên người em!” Mạc Trì Trì cũng lập tức hiểu ra: “Nhất định là tối qua em ngủ say rồi, cô ta lén làm chuyện này! Đám người Tào Nhượng từ đầu đã âm mưu như vậy chẳng trách hôm qua lúc nhắc đến “tên”, phản ứng của bọn họ lại kỳ quặc như thế!”

Mạc Trì Trì càng nghĩ càng giận, tức đến mức ngực phập phồng, toàn thân run lên: “Bọn khốn đó! Thật quá ác độc! Tưởng em dễ bắt nạt sao? Muốn hại em đến mức này? Giờ chúng ta làm gì? Đi hỏi cho ra lẽ à?”

“Trì Trì, em phải bình tĩnh.” La Diệp xoay cổ tay bị thương, phân tích cặn kẽ: “Hiện tại ít nhất chúng ta không thể đối đầu công khai với chúng nếu không sẽ đánh rắn động cỏ.”

“Chúng ta biết là chúng làm, nhưng lại không có bằng chứng. Cho dù có chất vấn, bọn chúng chắc chắn sẽ chối bay. Hơn nữa nếu gây chuyện ầm ĩ, xảy ra xung đột thật sự, chúng ta chưa chắc là đối thủ ai biết trên người bọn chúng còn thứ gì bẩn thỉu như vậy không? Đến lúc đó mà cả nhóm mình dính bẫy, chẳng phải sẽ chết hết sao?”

“Anh nói đúng.” Mạc Trì Trì hít sâu một hơi: “Em… chỉ là quá xúc động thôi.”

“Em không sai.” La Diệp trầm giọng: “Thẳng thắn mà nói, không chỉ em anh cũng đang giận sôi máu đây. Tào Nhượng bọn chúng là mối họa không thể tha thứ dễ dàng. Nhưng muốn xử lý chúng, trước tiên ta phải tìm ra nguồn gốc của cái bùa hộ mệnh này.”

Ánh mắt cậu dừng lại trên bùa, trầm tư suy nghĩ.

“Đây không phải là đạo cụ được phát từ đầu trò chơi, mà vòng chơi này cũng không phải để người chơi đấu đá nhau. Anh không cho rằng có sự khác biệt đạo cụ giữa các nhóm người chơi. Vậy chỉ còn một khả năng duy nhất. Lá bùa này hoặc là bọn chúng tìm được trong võ đường, hoặc là được NPC nào đó đưa cho chúng.”