Diệp Thính Vũ bỗng im lặng.
Cô không nhìn La Diệp, chỉ lặng lẽ dõi ánh mắt ra ngoài cửa sổ, như đang nhìn vào một đoạn ký ức xa xăm.
Một lúc sau, cô khẽ mở miệng: “La Diệp, tôi hình như chưa từng kể cho cậu nghe câu chuyện của tôi, đúng không?”
Không đợi La Diệp trả lời, cô tiếp tục, như thể những lời ấy đã bị kìm nén quá lâu: “Mẹ tôi mất khi sinh tôi. Từ nhỏ, chỉ có cha là người chăm sóc, nuôi nấng tôi lớn lên. Nhưng năm tôi bốn tuổi cũng là năm cuối cùng của một chu kỳ mười năm. Năm đó, nhà họ Diệp còn thiếu một tế phẩm. Cả gia tộc rối loạn. Và rồi, họ nghĩ ra một cách cực kỳ độc ác.”
Diệp Thính Vũ mím môi, giọng run lên vì tức giận, mắt đã đỏ hoe: “Họ lấy mạng sống của tôi ra để uy hϊếp cha tôi. Ép ông ấy phải lên đảo. Ông ấy không còn lựa chọn nào khác. Vì muốn con gái mình sống tiếp ông ấy đã chấp nhận trở thành tế phẩm của năm đó. Từ ngày đó tôi chưa từng gặp lại ông ấy nữa.”
Diệp Thính Vũ nhìn xa xăm, giọng nói nhẹ như khói mỏng: “Chỉ còn những cơn ác mộng không dứt, hành hạ tôi mỗi đêm. Với tôi, đó mới là lời nguyền tàn nhẫn nhất. tôi thấy gương mặt cha mình trong mơ, nhưng ông lại nhìn tôi như một người xa lạ cứ lặng lẽ đứng trên một ngọn đồi, nhìn về phía vầng trăng vốn chẳng hề tồn tại. Cho đến dạo gần đây giấc mơ đó bắt đầu thay đổi. Cha tôi cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện. Ông bảo, thời gian không còn nhiều, ông đang đợi tôi trên Đảo Sương Mù. Mỗi người thân từng đặt chân lên đảo, đều sẽ nghe thấy câu đó trong giấc mơ vào thời điểm chu kỳ mười năm chạm tới điểm cuối. Đó cũng là lý do vì sao tôi đã dùng chính câu nói ấy để khiến cậu tin tôi, La Diệp.”
Nói đến đây, Diệp Thính Vũ rút ra một tờ khăn giấy, khẽ chấm vào khóe mắt: “Tôi biết, lời nguyền đó cuối cùng cũng rơi xuống đầu mình rồi. Nếu không muốn chết như những người khác, tôi phải chủ động nắm lấy cơ hội.”
La Diệp nhíu mày, vẫn còn nhiều nghi hoặc: “Nhưng sự thay đổi đó rốt cuộc có nghĩa là gì? Dù cô gọi nó là nguyền rủa, nhưng cũng không có bằng chứng chắc chắn nào cả, đúng không?”
Diệp Thính Vũ im lặng một lúc, ánh mắt chìm vào trong hồi tưởng. Rồi cô lắc đầu: “Bởi vì chưa từng có ai trở về từ Đảo Sương Mù, nên hiểu biết của chúng ta về nó gần như bằng không. Nhưng tôi có một linh cảm rất mãnh liệt. Giấc mơ thay đổi. Cha tôi nói chuyện với tôi. Thay vì gọi đó là nguyền rủa, tôi nghĩ có lẽ ông đang cố truyền cho tôi một tín hiệu nào đó. Không người cha nào muốn hại con mình cả. Dù ông ấy có thể đã không còn là người.”
Rồi Diệp Thính Vũ đột ngột chuyển hướng câu chuyện: “La Diệp, cậu biết không? Mẹ cậu từng rời khỏi nhà họ Diệp, cắt đứt mọi liên hệ, chỉ để thoát khỏi cái gọi là lời nguyền đó. Nhưng cuối cùng bà ấy vẫn thất bại. Chỉ cần trong huyết mạch còn chảy dòng máu nhà họ Diệp lời nguyền ấy sẽ mãi đeo bám.”
Và câu nói tiếp theo, khiến La Diệp như bị sét đánh.
“Mẹ và anh trai cậu là tự nguyện trở thành tế phẩm đấy, La Diệp. Họ đã làm vậy để bảo vệ cậu.”
“Cái gì?” La Diệp trừng mắt, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Diệp Thính Vũ gật đầu, giọng nói trầm lắng nhưng đầy chắc chắn: “Chuyện đó xảy ra khi tôi mười bốn tuổi. Khi ấy tôi còn nhỏ, không quen biết gì nhiều với cô út tức là mẹ cậu. Chỉ biết lúc ấy, gia tộc vẫn còn thiếu hai tế phẩm nữa. Vậy mà cô út vẫn kéo tôi lại, trò chuyện với tôi rất nhẹ nhàng. Rồi bà ấy kể nhà họ Diệp đã dùng cậu và cha cậu để ép buộc bà ấy. Giống hệt như cách họ từng dùng tôi để đe dọa cha tôi vậy. Vì muốn bảo vệ con trai mình, bà ấy không còn lựa chọn. Bà ấy đồng ý trở thành tế phẩm. Còn anh cậu khi vô tình phát hiện ra tất cả, cũng tự nguyện bước lên con đường đó, cùng với mẹ cậu.”
Diệp Thính Vũ nhấp một ngụm cola, ánh mắt trở nên dịu dàng nhưng u uất: “Họ đều là những con người dũng cảm. Dám hy sinh tất cả vì người thân. Cô út của tôi, em họ của tôi, họ thật sự rất kiên cường.”
Nghe đến đây, La Diệp siết chặt nắm tay: “Nhà họ Diệp… Cái gia tộc chết tiệt này.”
Cậu cảm thấy toàn thân mình như bị rút cạn sức lực.
Tất cả những nỗ lực suốt bao năm tất cả những hy vọng muốn thay đổi quá khứ giờ đây đều hóa thành vô nghĩa.
Và rồi một câu nói bật lên.
“La Diệp, cậu cam lòng sao?” Diệp Thính Vũ nhìn thẳng vào mắt cậu: “Chúng ta chẳng làm gì sai cả, vậy mà từ lúc chào đời đã phải gánh lấy lời nguyền mơ hồ ấy. Nhìn người thân mình ra đi từng người để rồi đến lượt mình bị đưa lên đàn tế, chỉ vì lòng tham của một đám người máu lạnh! Tôi không cam lòng, La Diệp! Tại sao? Cha tôi không hề phạm lỗi gì! Nhưng chỉ vì bị xem là vô dụng, mà họ ném ông ấy lên đảo làm tế phẩm. Tương lai tôi cũng có thể là người tiếp theo. Cho nên tôi phải phản kháng! Tôi muốn chủ động! Tôi phải đến Đảo Sương Mù bằng chính đôi chân của mình! Dù nơi đó có là địa ngục, thà chết trong chiến đấu còn hơn ngồi đợi bị hiến tế! Hòn đảo ấy chính là khởi nguồn của tất cả! Chỉ cần đến được đó tôi tin mình sẽ tìm ra cách kết thúc tất cả!”
Cô dừng một nhịp, rồi bật thốt lên: “Hơn nữa những người từng vào đảo, chưa chắc đã chết.”
“Cô nói gì cơ?” La Diệp chấn động toàn thân: "Người trên đảo có thể vẫn còn sống? Vậy thì mẹ và anh trai tôi vẫn có hy vọng ư?"
La Diệp nghẹn lời, trong mắt lấp lánh tia sáng hy vọng mong manh: “Nhưng cô có bằng chứng gì không? Chính cô cũng từng nói chưa có một ai trở về từ nơi đó mà.”
Diệp Thính Vũ khẽ nhếch môi, ánh mắt đượm vẻ bí ẩn: “Không có tin tức đôi khi lại là tin tức tốt nhất. Trong mơ, cha tôi bảo hãy tìm ông ấy. Vậy chẳng phải có thể hiểu rằng, ông ấy đang cầu cứu tôi sao? Dù chỉ là một phần vạn cơ hội dù cho đó có thể là một cái bẫy, tôi vẫn nhất định phải đến đó nhìn một lần.”
Diệp Thính Vũ ngửa đầu, dốc cạn lon cola trong tay: “Vì đó là cơ hội duy nhất để cứu cha tôi. Hơn nữa, tôi còn gì để do dự đâu? Một đứa con gái như tôi, cho dù có trụ được nhất thời cũng chẳng thể chống chọi được cả đời đâu. Lần tiếp theo ai biết được, liệu người bị chọn làm tế phẩm có phải là tôi?” Cô cắn chặt răng, trong mắt lóe lên tia cứng cỏi: “Tôi không muốn cứ thế mà bị kéo đi chết. Nếu phải chết, thì cũng là do tôi tự bước tới cái kết đó. Không ai có quyền bắt tôi phải chết cả!”
Diệp Thính Vũ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào La Diệp: “Đây chính là lý do tôi tìm cậu. Người thân của chúng ta đều bị đưa đến Đảo Sương Mù làm tế phẩm. Họ là những người mà chúng ta không thể buông bỏ. La Diệp, tôi từng gặp mẹ và anh trai cậu. Họ đều là những người rất mạnh mẽ vì gia đình, họ có thể hy sinh tất cả. tôi tin, cậu cũng như vậy. Cho nên La Diệp, cậu có sẵn sàng cùng tôi, chủ động bước lên con đường đến Đảo Sương Mù không?”
La Diệp khựng người.
Trong đầu cậu, một khoảng trống hoàn toàn.
“Tôi đồng ý. Đương nhiên là tôi đồng ý.” Câu trả lời bật ra gần như theo bản năng như thể từ sâu trong xương tủy, có một điều gì đó thôi thúc cậu phải nói ra.
Mặc cho câu nói ấy, nghe chẳng khác nào tuyên án tử.
Lời Diệp Thính Vũ nói khiến tim cậu trào dâng sóng lớn. Những cảm xúc bị đè nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ oà.
Không cần đắn đo. Không cần suy nghĩ. Chỉ cần một giây, cậu đã biết mình sẽ đi theo cô ấy.
Dù có thể chuyến đi này là hành trình một chiều, không có đường về.
Nhưng…
Có những chuyện, nếu không làm, cậu sẽ càng đau khổ hơn.
Bao năm qua, sự mất tích của mẹ và anh trai luôn như một tảng đá đè lên ngực, khiến cậu không thể thở nổi.
Bây giờ dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi, cậu cũng sẽ bám lấy.
Dù có phải băng qua núi dao biển lửa, cậu nhất định phải tìm lại họ!
Hơn hết, chính cậu cũng đang mang trên mình lời nguyền ấy.
Cho dù có trốn tránh thì kết cục vẫn sẽ như những tế phẩm đi trước.
Đã như vậy tại sao không chủ động nghênh chiến?
“Tốt lắm.” Diệp Thính Vũ mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng và mãn nguyện: “Xem ra, tôi chọn đúng người rồi. Từ hôm nay, chúng ta là đồng đội rồi, Tiểu Diệp.”