La Diệp mở to mắt, ra hiệu bảo cô nói tiếp.
Nhận được sự đồng tình từ La Diệp, Mạc Trì Trì được tiếp thêm dũng khí, tiếp tục: “Đại tiểu thư mặc lễ phục, trên áo là hoa đồng. Nhị tiểu thư và phu nhân Ayako thì đều mặc loại kimono họa tiết đơn giản hơn. Chiori mặc áo có hình hoa thạch xương bồ – chắc để tưởng niệm mẹ mình, còn trên áo phu nhân Ayako là họa tiết hoa anh đào.”
“Mấy người hầu bị gϊếŧ trong võ đường, trên người cũng có cánh hoa anh đào khô.” La Diệp tiếp lời cô: “Ý cô là… những họa tiết hoa này có thể là gợi ý? Và phu nhân Ayako có khả năng là hung thủ?”
“Không hẳn là vậy.” Mạc Trì Trì lẩm bẩm: “Nhưng tôi có cảm giác bà ta chắc chắn đang giấu điều gì đó. Thật ra nhìn lại, trừ Fuyuko ra, ai trong cái nhà này cũng đều che giấu một chuyện gì đó.”
“Ừ, tôi cũng cảm thấy thế.” La Diệp vỗ vai cô, thở dài: “Muốn khiến họ chịu nói thật, đúng là quá khó rồi.”
“Thôi, tạm gác chuyện này đã.” Lâm Kiến Ảnh đột nhiên lên tiếng, cắt ngang: “Tôi muốn nói chuyện về câu “Tên là chú ngữ ngắn nhất, hãy bảo vệ tên của chính mình” ghi trong phần giới thiệu luật chơi ban đầu.”
Cậu ngừng một nhịp rồi nói tiếp: “Tôi nghĩ, lời cảnh báo này không chỉ nhắm vào người chơi, mà còn bao gồm cả NPC, thậm chí là Boss. Họ cũng bị ràng buộc bởi quy tắc đó.”
La Diệp suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Và nếu chúng ta muốn gϊếŧ Boss, thì bắt buộc phải dùng đến lá bùa mà đảo cung cấp… Ý là: chúng ta cần biết tên thật của Boss thì mới có thể gϊếŧ được, đúng không?”
Lâm Kiến Ảnh gật đầu: “Nếu không thì chỉ cần đợi tới ngày thứ bảy, hy sinh vài đồng đội, chờ Boss lộ diện, dùng bùa gϊếŧ nó là xong rồi. Vậy thì mấy ngày trước đó cần gì phải giải đố chi cho mệt? Nên chắc chắn là có điều kiện giới hạn.”
“Cũng có lý.” La Diệp gật đầu, rồi như nghĩ đến gì đó: “Tiểu Lâm, hay là chúng ta nói chuyện này cho nhóm Tào Nhượng biết một tiếng? Nhỡ đâu họ nóng ruột, dùng bùa lung tung trong lúc chưa xác định rõ thân phận Boss thì coi như mất đi một vũ khí quan trọng.”
“Đúng, nói cho họ biết là an toàn hơn.” Lâm Kiến Ảnh nhìn lên mặt trời: “Vậy giờ đi tìm họ luôn.”
…
Trong khu vườn, giữa rừng trúc, ba người nhóm Tào Nhượng đang tụm đầu thì thầm gì đó, thái độ cực kỳ khả nghi.
“Chúng ta thực sự phải làm vậy sao? Nhưng tôi thấy việc này hơi…” Kuwahara còn chưa nói hết đã bị Tào Nhượng cắt ngang.
“Làm, chắc chắn phải làm. Dù sao thử một lần cũng không có hại gì.” Hắn đưa tay lấy từ tay áo ra một chiếc bùa hộ mệnh màu hồng đào, biểu cảm lại chẳng mấy vui vẻ.
“Chỉ là… đám người kia không dễ đối phó đâu. Nếu tính kế họ mà bị phát hiện, có khi còn rước họa vào thân.”
Hiện tại, biểu cảm của Tào Nhượng tối tăm đến mức có thể nhỏ ra nước. Hắn bây giờ và hắn trước mặt nhóm La Diệp cứ như hai con người khác biệt hoàn toàn.
Tào Nhượng vốn dĩ chẳng phải dạng “lành tính”. Hắn rất giỏi đóng vai – gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Tùy theo tính cách của từng đồng đội mà hắn sẽ lên “chiến lược vượt ải” khác nhau.
Thậm chí, ngay cả lần đầu gặp gỡ, lúc còn chưa vào trò chơi, việc Kuwahara và Sawada khıêυ khí©h La Diệp cũng là do Tào Nhượng sắp đặt. Hắn cố tình bảo hai người kia buông lời châm chọc để xem phản ứng của nhóm La Diệp.
Nếu lúc đó La Diệp tỏ ra yếu đuối, chắc chắn sẽ bị Tào Nhượng biến thành pháo hôi đưa đi chết. Nhưng La Diệp và Lâm Kiến Ảnh không để yên, phản đòn thẳng thừng, sau đó còn tách đội ra chơi riêng, khiến Tào Nhượng không có cơ hội ra tay, lại phải duy trì quan hệ hòa hoãn ngoài mặt.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Bởi vì… hắn đã có lá bùa này.
Thấy Tào Nhượng nhìn chằm chằm vào bùa hộ mệnh, Sawada lên tiếng: “Nhưng người đưa bùa cho chúng ta bảo rằng, muốn dùng nó thì phải biết tên thật của đối phương. Mà chúng ta đâu biết tên thật mấy người bên nhóm La Diệp, làm sao xài được…”
Tào Nhượng lại cười khẩy đầy bí hiểm.
“Ai nói, tôi không biết tên thật của một người trong số họ?”
Kuwahara sững sờ: “Lão đại, sao anh biết? Cả tên cụ thể cũng biết luôn? Họ đâu có nói ra tên thật đâu mà?”
Tào Nhượng cười đắc ý: “Trước kia tôi từng chạm mặt một người tự xưng là Trương Thiên Đức. Chúng tôi nói chuyện khá hợp, cũng trao đổi vài thông tin sau khi qua được cửa đầu tiên…”
Hắn hạ thấp giọng: “Và đoán xem? Gã đó kể rằng có một con nhóc phản bội hắn! Đặc điểm ngoại hình và tên của cô gái đó, hắn kể hết cho tôi. Tôi ghi nhớ rất kỹ. Hôm nay nhìn thấy ở bên hồ, vừa đối chiếu là tôi chắc chắn – cô gái đó chính là một trong ba người bên kia!”
Kuwahara nghe đến đây, trợn tròn mắt: “Có chuyện như vậy sao? Không ngờ, nhìn con nhỏ đó tưởng hiền lành, ai ngờ lại có thể phản đòn người ta!”
Sawada xoa mũi, cười khẩy: “Con nhỏ đó chắc cũng có bản lĩnh đấy. Nhìn hai thằng kia bảo vệ cô ta kỹ như thế, không chừng tụi nó… hê hê…”
Kuwahara thấy nụ cười bẩn thỉu của hắn thì cau mày: “Gì vậy? Mày để ý tới nhỏ đó à? Tao nói cho mà biết, tao mới là bạn gái mày, mày không được phản bội tao!”
“Làm sao mà phản bội chứ?” Sawada vò nhẹ tóc Kuwahara: “Cái loại hàng ai cũng có thể đυ.ng tới đó, tao chẳng thèm.”
“Thôi, hai người đừng ỡm ờ nữa! Giúp tao canh chừng đi!” Tào Nhượng cắt ngang màn phát cẩu lương của đôi kia, lôi ra một con dao nhỏ, rạch ngón tay mình, máu tuôn ra…
Hắn dùng máu, viết lên lá bùa hộ mệnh mấy chữ: “Mạc Trì Trì (莫迟迟)”.
Viết xong, Tào Nhượng còn bực dọc lầm bầm: “Cái thứ đồ tà môn gì đâu, bắt buộc phải viết bằng máu mới kích hoạt được!”
Máu nhanh chóng khô lại. Tào Nhượng đưa lá bùa cho Kuwahara, dặn dò kỹ: “Tối nay, đợi tụi nó ngủ say, nhớ tìm cách nhét cái này vào người con nhỏ Mạc Trì Trì…”
Hắn còn chưa nói hết câu, sau lưng đã vang lên tiếng hét bất ngờ của Sawada: “Mấy người làm gì vậy? Sao lại đột ngột tìm tới chúng tôi?”