Họ đi dọc hành lang, rẽ qua một góc thì dừng lại. Satou Kou kéo cánh cửa giấy, nhẹ giọng nói vào trong: “Lão gia, ba vị Âm Dương sư đến thăm. Có vài việc muốn xác nhận với ngài.”
“Vào đi.” Giọng khàn khàn của Matsumoto Shigeru vang lên từ trong phòng.
Được cho phép, cả ba mới bước vào. Không ngờ nơi ông ta ở lại rộng rãi như phòng khách chính hôm qua. Mà ông ta còn để “hy vọng cứu mạng” của mình ở mấy căn phòng bé tí kia. Đúng là keo kiệt.
La Diệp còn đang định thầm chửi thì Lâm Kiến Ảnh khẽ chạm vào lưng cậu, thì thầm: “Cậu với Trì Tử ở lại hỏi chuyện. Tôi đi xem xung quanh.”
La Diệp đáp nhỏ: “Ừ. Cẩn thận.”
Lâm Kiến Ảnh rời đi, Matsumoto còn định giữ lại nhưng bị La Diệp ngắt lời: “Anh ấy chỉ đi quanh xem chút. Không ảnh hưởng gì đâu. Người muốn hỏi ngài là tôi.”
“Ồ, mời ngồi, ngài Ashiya.” Matsumoto Shigeru nói, rồi liếc sang Mạc Trì Trì: “Vu nữ cũng vậy, cứ tự nhiên.”
Được cho phép, cả hai ngồi xuống. La Diệp hắng giọng, vào thẳng vấn đề: “Matsumoto lão gia, tôi xin hỏi thẳng, ngài nghĩ thế nào về Bách Quỷ Dạ Hành?”
Matsumoto Shigeru sững người: “Ashiya đại nhân, chẳng phải ngài nên hiểu rõ thứ đó hơn tôi sao?”
“Mỗi nơi mỗi khác, nên hỏi kỹ thì hơn.” La Diệp tạt lờ. Đùa à, cậu là âm dương sư giả mạo, biết cái quái gì về bắt ma trừ quỷ?
“À, ra là vậy. Là tôi vô lễ rồi.” Matsumoto Shigeru chớp mắt, bắt đầu kể: “Ở thị trấn Bạch Sa này, Bách Quỷ Dạ Hành không hiếm. Cứ bốn tháng lại xảy ra một lần. Đêm diễn ra, dân làng ai nấy đều đóng kín cửa, trốn trong nhà chờ đến sáng.”
Ông ta chợt nhíu mày, giọng nặng nề: “Nhưng trốn không phải cách. Nếu trong nhà đã có quỷ, nó sẽ dẫn những con khác vào, gϊếŧ sạch cả nhà. Đó là lý do tôi mời các vị tới. Nếu không diệt trừ oán linh, nó sẽ tiếp tục làm mồi dẫn đường cho lũ quỷ kia!”
“Khoan đã.” La Diệp nắm được điểm bất thường: “Bốn tháng có một lần, nhưng oán linh trong nhà ngài đã tồn tại mười bảy năm. Sao không có chuyện gì?”
Matsumoto Shigeru lắc đầu, đầy bối rối: “Tôi cũng không rõ. Có thể là trước đây oán linh chưa có ý hại người, nên không dẫn dụ các yêu quái bên ngoài. Nhưng giờ nó đã gϊếŧ người, tôi không dám đánh cược cả gia sản và mạng sống vào may rủi nữa.”
La Diệp gật đầu: “Hiểu rồi.”
“Giờ việc Bách Quỷ Dạ Hành đã rõ…” Cậu đổi giọng, nhìn chằm chằm Matsumoto Shigeru: “Vậy ngài có thể kể chi tiết về gia đình mình không? Con cái ngài và cả… phu nhân quá cố?”
Vừa nhắc đến phu nhân, sắc mặt Matsumoto Shigeru lập tức thay đổi: “Con tôi tính tình kỳ quái, là lỗi của tôi. Còn Ayame…”
Vẻ đau khổ lấp đầy mắt ông ta: “Bà ấy ra đi quá sớm, mang theo gần như cả linh hồn tôi. Đến giờ, tôi vẫn không dám nhớ lại. Chỉ sợ nhìn vật nhớ người, rồi cũng theo bà ấy mà đi… Nên xin ngài đừng ép tôi. Về Ayame… tôi thật sự không muốn nói nữa…”
Phản ứng mãnh liệt của Matsumoto Shigeru nằm ngoài dự liệu của La Diệp. Cậu không định ép NPC này quá mức, hiểu rõ khi nào nên tiến, khi nào nên lùi.
“Xin lỗi vì đã chạm vào chuyện khiến ngài Matsumoto đau lòng. Nếu ngài không muốn nói, tôi cũng sẽ không hỏi thêm.” La Diệp đứng dậy, chuẩn bị cáo lui: “Tạm thời tôi không còn câu hỏi gì nữa, ngài Matsumoto, ngài hãy nghỉ ngơi cho tốt.”
Nói xong, cậu chuẩn bị cùng Mạc Trì Trì rời khỏi. Satou Kou dẫn họ đến cửa, giúp kéo cửa trượt ra. Khi vừa bước đến ngưỡng cửa, La Diệp đột nhiên khựng lại, khẽ hít nhẹ không khí rồi buột miệng cảm thán: “Hương an thần trong phòng ngài Matsumoto thật dễ chịu, tôi ở đây một lúc mà cũng cảm thấy đầu óc mơ màng.”
Nói xong câu đó, cậu liền bước ra hành lang. Trong góc khuất tầm nhìn của La Diệp, động tác của Satou Kou khẽ khựng lại. Chi tiết nhỏ này đã không qua được mắt Mạc Trì Trì.
Ra đến khúc ngoặt, hai người vô tình đυ.ng mặt Lâm Kiến Ảnh đang quay lại sau khi điều tra. Ba người chỉ khẽ gật đầu với nhau, không nói nhiều, định tìm chỗ yên tĩnh để trao đổi thông tin. Dù sao thì Satou Kou vẫn còn quanh đây, có những chuyện không tiện nói trước mặt NPC.
Sau khi đến nơi kín đáo, Lâm Kiến Ảnh quan sát xung quanh rồi mới lên tiếng: “Phòng của hai tiểu thư ở bên hành lang đối diện, tôi thấy Tào Nhượng và bọn họ đã qua đó rồi. Fuyuko cũng ở gần đó, chắc sẽ lo liệu sinh hoạt cho hai tiểu thư. Phòng của thiếu gia thì kín đáo hơn, tôi vẫn chưa tìm được. Nhưng mà, tôi lại phát hiện ra một chuyện khá thú vị.”
“Là chuyện gì?” Nghe Lâm Kiến Ảnh nói vậy, La Diệp cũng tò mò, vội hỏi.
Lâm Kiến Ảnh nói: “Phu nhân Matsumoto, Ayako, không ở chung với Matsumoto Shigeru mà ở phòng bên cạnh. Hai phòng được nối với nhau bằng cửa trượt, giống như phòng của chúng ta.”
“Ồ, vậy à.” La Diệp suy nghĩ một chút, đoán: “Có lẽ hai người họ không quen ngủ chung? Nhưng Ayako ở sát vách chắc là để tiện chăm sóc lão Matsumoto lúc nửa đêm chăng?”
Lâm Kiến Ảnh cụp mắt: “Cũng có thể. Nhưng điều thú vị là, phòng của quản gia Satou Kou lại nằm bên cạnh phòng Ayako, cũng có cửa trượt nối liền. Nghĩa là ba phòng của Matsumoto Shigeru, Ayako và Satou Kou đều thông nhau.”
Nghe đến đây, nét mặt La Diệp thoáng đăm chiêu: “Cách sắp xếp này là có lý do gì chăng?”
“Còn chưa rõ Matsumoto Shigeru nghĩ gì. Theo lẽ thường, phòng của một người phụ nữ sao lại nối liền với phòng của một người đàn ông không phải chồng mình?” Lâm Kiến Ảnh trầm ngâm: “Điều bất thường này có thể cho thấy giữa ba người họ có điều gì đó chúng ta chưa biết.”
“Có thể tính tình Matsumoto Shigeru kỳ quái, phu nhân Ayako một mình không xoay sở nổi?” La Diệp đưa ra giả thuyết mới: “Nhưng thực ra, ai trong đạo tràng này mà chẳng có điểm kỳ quặc?”
“Cái đó…” Mạc Trì Trì do dự giơ tay lên, rốt cuộc cũng có cơ hội chen vào: “Lúc nãy khi ra khỏi phòng Matsumoto Shigeru, anh nhắc đến hương an thần, đúng khoảnh khắc đó biểu cảm và động tác của Satou Kou có vẻ hơi kỳ lạ. Dù chỉ là thoáng qua, em cũng không chắc là mình nhìn đúng.”
La Diệp nhíu mày: “Em chắc chứ? Satou Kou thực sự có biểu hiện khác thường khi nghe đến hương an thần à?”
“Em cũng không rõ lắm.” Bị hỏi vậy, Mạc Trì Trì hơi lung túng: “Biểu cảm đó diễn ra quá nhanh, em không biết có phải mình nhìn nhầm không.”
“Dù sao thì cũng nên để mắt đến Satou Kou.” Lâm Kiến Ảnh lên tiếng: “Tên quản gia này cho tôi cảm giác không bình thường. Anh ta còn trẻ, rõ ràng khác hẳn Fuyuko, không phải người đã phục vụ nhà Matsumoto nhiều năm. Chuyện oán linh gϊếŧ người kinh khủng thế này mà Fuyuko vẫn ở lại vì trung thành thì còn hiểu được, chứ Satou Kou, một người trẻ tuổi như thế, liệu có lý do gì đủ sâu nặng để mạo hiểm ở lại không?”
“Nói đến Satou Kou, tôi còn có vài chuyện muốn hỏi anh ta.” Nhân lúc chủ đề đang nhắc đến quản gia, La Diệp cũng thuận thế bày tỏ ý định: “Không chỉ anh ta, mà cả Fuyuko nữa. Về mấy đứa con của Matsumoto Shigeru, và về Ayame – vị phu nhân quá cố kia, ông ta không chịu nói, nên ta phải điều tra từ hai người hầu này.”
Nói đến đây, La Diệp quay sang nhìn Mạc Trì Trì, giọng dịu dàng: “Nói đến chuyện này, Trì Tử, có một việc có lẽ cần nhờ em làm.”
Mạc Trì Trì chớp mắt, có chút ngơ ngác: “Việc gì vậy?”
La Diệp mỉm cười: “Anh muốn em, nhân lúc anh và Satou Kou nói chuyện, hãy đi tìm Ayako nói chuyện một chút. Anh với Tiểu Lâm dù sao cũng là đàn ông, không tiện ở riêng với một phụ nữ đã có chồng. Hơn nữa, đối diện với chúng tôi, Ayako chưa chắc chịu mở lòng. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là em phù hợp nhất để tiếp cận bà ấy.”
“À, ra là vậy…” Mạc Trì Trì suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: “Nhưng… em nên hỏi bà ấy những gì?”
La Diệp nghĩ ngợi: “Có thể bắt đầu bằng vài câu chuyện phiếm, đợi bà ấy giảm cảnh giác thì dẫn dắt sang chuyện quan hệ giữa bà ấy với mấy đứa con riêng của chồng, thái độ của Matsumoto Shigeru đối với vợ cũ, chính bà ấy nghĩ gì về người vợ quá cố ấy.”
“Ồ, em hiểu rồi.” Mạc Trì Trì vuốt lại tà áo: “Vậy… em đi ngay bây giờ nhé? Nếu ba người cùng đi, có thể bị nghi ngờ, người ta sẽ không nói thật.”
Cô nói cũng có lý, La Diệp suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
“Được, em đi một mình nhớ cẩn thận.”