Chương 4: Lời Nguyền Của Nhà Họ Diệp

Cô cháu gái nhỏ ấy cũng mơ thấy mình đang đứng giữa một biển sương mù dày đặc.

Trong làn sương dày đặc ấy, ở nơi sâu nhất, cô bé thấy ông nội của mình đang cầm một cái xẻng sắt, chầm chậm xúc đất, từng xẻng, từng xẻng một.

Giấc mơ đó khiến cô bé cảm thấy sợ hãi theo bản năng. Cô giật mình tỉnh giấc, hoảng loạn òa khóc rồi chạy đến tìm bố mẹ. Mà khi bố mẹ cô nghe xong họ cũng chết lặng trong kinh hoàng. Bởi vì họ biết chính người cha của họ, cũng từng mơ thấy đúng y hệt giấc mơ đó.

“Chẳng lẽ là oan hồn của anh cả và cha quay về đòi mạng sao?” Người phụ nữ ôm chặt cô con gái bé bỏng trong lòng, bất an hỏi. Còn người chồng bên cạnh thì chỉ khẽ cau mày, bảo cô đừng nghĩ ngợi lung tung, có khi chỉ là trùng hợp mà thôi.

Nói đến đây, Diệp Thính Vũ khoanh tay trước ngực, giọng trầm xuống: “Nói chung, những giấc mơ ban đầu của cô bé không được ai trong nhà chú ý đến. Cho đến một ngày, cô bé nói với bố mẹ rằng trong mơ, ông nội đã nói với cô: “Ông đang chờ cháu… ở Đảo Sương Mù.” Chính vì câu nói đó, người ông ấy mới lần theo manh mối, tìm về vùng biển xưa và rồi cũng biến mất theo người con cả. Lúc này họ mới nhận ra sự việc không hề đơn giản.”

Diệp Thính Vũ ngừng lại một nhịp, câu chuyện như treo lơ lửng giữa không trung, khơi gợi nỗi tò mò trong lòng La Diệp: “Và rồi, liên tiếp nhiều vụ mất tích khác lại xảy ra trong dòng tộc. Những người mất tích đều là thân thuộc trực hệ, và người nhà họ trước đó đều mơ thấy những giấc mộng tương tự, đều được gọi đến Đảo Sương Mù. Toàn bộ gia tộc rơi vào hoang mang tột độ. Tộc trưởng mới vội vàng tập hợp tất cả mọi người lại, ra lệnh nghiêm cấm đến gần vùng biển. Nhưng cho dù là vậy…”

“Người vẫn biến mất, đúng không?” La Diệp không nhịn được, tiếp lời.

Diệp Thính Vũ gật đầu, ánh mắt đầy cay đắng: “Đúng vậy. Mà đáng sợ hơn là, những người ấy dù đang ở giữa đám đông, ngay trước mắt bao người vẫn có thể vô thanh vô tức biến mất, không để lại bất cứ dấu vết nào. Những chuyện như thế không còn thuộc về phạm trù mà khoa học có thể giải thích được nữa rồi.”

Từ đó, gia tộc họ Diệp như bị phủ lên một lớp sương đen dày đặc, sống trong nỗi sợ triền miên.

Rồi cho đến một đêm định mệnh, toàn bộ người trong tộc đều mơ cùng một giấc mộng.

Trong giấc mơ đó, họ cùng nhìn thấy một người đàn ông thần bí, gương mặt bị sương mù che khuất, chỉ nghe thấy giọng nói của hắn vang vọng trong tâm trí từng người.

Hắn nói rằng những vụ mất tích không phải là ngẫu nhiên. Trên biển, dòng máu nhà họ Diệp đã bị dẫn dụ, bị mê hoặc bởi hình ảnh của một hòn đảo vốn không tồn tại. Và họ bằng mọi giá đã liều mạng tiến về phía hòn đảo đó.

Còn hòn đảo ấy thực sự ẩn chứa điều gì chẳng ai biết.

Rồi trong giấc mộng, người đàn ông ấy lại lên tiếng: “Chờ bao lâu rồi cuối cùng cũng tìm được các người. Từ nay về sau, lời nguyền này sẽ được hoàn toàn thực hiện. Nghe đây - Mỗi một đứa trẻ sinh ra trong nhà họ Diệp, đều sẽ bước vào Đảo Sương Mù nơi chứa đầy tuyệt vọng và ác mộng không lối thoát.”

Toàn bộ tộc nhân quỳ rạp dưới đất trong mơ, khóc lóc van xin.

Hồi lâu sau, giọng nói ấy mới lạnh lùng tiếp tục: “Tôi cho các người một cơ hội. Mỗi mười năm, hãy dâng lên mười người trong dòng tộc, tự nguyện bước vào Đảo Sương Mù. Đổi lại, mười năm đó, sẽ không có ai khác bị dẫn dụ vào đảo.”

Nhưng rồi, giọng hắn chợt biến đổi, trở nên ghê rợn như quỷ dữ nơi địa ngục: “Nhưng! Tất cả các người, rồi cũng sẽ vào đảo! Đôi mắt hổ phách này chính là dấu ấn! Chỉ cần còn sống, chỉ cần trong huyết quản còn chảy máu nhà họ Diệp thì dù đang ở bất cứ đâu, tôi cũng sẽ đưa các người đến Đảo Sương Mù! Không ai trốn thoát được! Không ai cả! Đây là sự trả thù! Là cái giá mà các người phải trả!”

Sau cơn ác mộng tập thể ấy, cả gia tộc đều tỉnh dậy trong hoảng loạn. Họ tụ lại bàn bạc trong hỗn loạn: “Không thể nghe theo hắn! Nếu nghe theo, là chúng ta chấp nhận tội lỗi, chấp nhận đi vào địa ngục!”

“Nhưng nếu hy sinh vài người, để đổi lấy mười năm yên ổn cho những người còn lại thì sao?”

“Người điên rồi sao? Hắn đã nói chúng ta chẳng thể chạy thoát. Dù cách xa ngàn dặm, cũng có thể bị kéo vào hòn đảo chết chóc ấy!”

Sau vô số tranh cãi, tộc trưởng cuối cùng cũng phải đưa ra lựa chọn: “Làm theo lời hắn đi. Hiến tế.” Giọng ông như bị rút cạn sức lực: “Chúng ta còn lựa chọn nào khác sao? Đối mặt với sức mạnh đó chúng ta chẳng thể làm gì cả.”

Từ đó, tộc trưởng lại mơ thấy người đàn ông ấy một lần nữa. Họ đạt thành giao kèo. Kể từ năm sau, mỗi mười năm, dòng tộc Diệp phải hiến tế mười người.

Mục đích không phải để cứu lấy dòng tộc, mà để duy trì lời nguyền kéo dài nỗi đau đời đời kiếp kiếp.

Kể đến đây, Diệp Thính Vũ dừng lại một chút, nhìn thẳng vào La Diệp: “Và đó cũng là lý do thực sự khiến mẹ và anh trai của cậu biến mất. Họ chính là "lễ vật" bị gia tộc dâng lên Đảo Sương Mù.”

Diệp Thính Vũ đưa tay lên, chỉ vào thái dương của mình: “Thấy không? Đôi mắt này tất cả những người mang dòng máu họ Diệp, sinh ra sau chuyện đó, đều sở hữu một đôi mắt giống hệt như vậy. Nhưng tiếc thay, đây không phải là món quà từ thiên đường. Đây là dấu ấn của thù hận và nguyền rủa là cái ấn khắc sâu trên xương cốt chúng ta, dẫn lối chúng ta tới Đảo Sương Mù.”

La Diệp đột ngột đứng bật dậy, gần như gào lên: “Tại sao? Tại sao lại là mẹ và anh trai tôi? Tại sao phải là họ…”

“Vì họ không có giá trị với nhà họ Diệp.” Diệp Thính Vũ ngắt lời, giọng lạnh lùng nhưng đau đớn: “Không có giá trị lợi dụng, thì sẽ bị bỏ rơi. Như cha tôi. Cũng từng là vật hy sinh chỉ vì họ không còn tác dụng với nhà họ Diệp.”

La Diệp cứng người.

Đột nhiên, trong đầu cậu hiện lên hình ảnh của con tàu Bích Lãng, chuyến đi định mệnh năm xưa.

Nhưng người biến mất hôm đó, đâu chỉ có mẹ và anh trai cậu…

Còn nhiều người nữa. Vô tội.