Chương 38: Võ Đường Ma Ảnh (1)

“Lão gia Matsumoto? Là NPC của ải này sao?”

Đầu óc La Diệp xoay chuyển cực nhanh, cậu lập tức lục soát người mình. Không bao lâu sau, cậu tìm thấy trong tay áo một phong thư. Trên phong bì có mấy chữ “Kính gửi ngài Âm Dương sư đại nhân”. Xem ra bức thư mà thanh niên kia nhắc đến chính là cái này.

Nghĩ vậy, La Diệp đưa thư cho chàng trai trẻ. Người kia xác nhận một hồi, rồi mỉm cười: “Không sai, đúng là nét chữ của lão gia Matsumoto! Đại nhân chắc đã vất vả suốt quãng đường rồi, tôi sẽ lập tức đưa ngài đến võ đường nhà Matsumoto. Hôm nay lão gia có mở tiệc, đang chờ đón tiếp ngài đấy.”

“Ờ, tôi có thể đợi một lát được không?” La Diệp suy nghĩ rồi lựa lời: “Tôi còn mấy người đồng sự nữa đang trên đường đến. Họ sẽ tới nhanh thôi, tôi muốn đợi họ ở đây.”

Người kia bừng tỉnh: “À, ra là vậy! Xin lỗi đại nhân, là tôi thất lễ rồi. Vậy ngài cứ nghỉ tạm ở đây một chút, tôi còn chút việc cần xử lý, không thể ở lại tiếp ngài lâu. Nếu đồng sự của ngài đến, chỉ cần gọi to tên tôi - “Gorou” là tôi sẽ lập tức có mặt.”

Dứt lời, Gorou chạy vèo đi mất. Để lại La Diệp đứng ngẩn ra, nhìn con phố phía xa mà thẫn thờ.

Chuyện này rốt cuộc là sao vậy?

Gorou rời đi, đám người tò mò đứng xem cũng dần giải tán. La Diệp không còn cảm nhận được ánh nhìn dòm ngó xung quanh, tâm trạng cũng nhẹ nhõm phần nào.

Tranh thủ lúc không ai để ý, cậu mở bức thư kia ra. Thứ đột ngột xuất hiện trên người cậu thế này, chắc chắn là manh mối quan trọng giúp cậu hiểu rõ câu chuyện lần này.

“Kính gửi ngài Âm Dương sư Ashiya Yo.

Xin được mạo muội viết thư làm phiền ngài. Gần đây, võ đường nhà Matsumoto thường xuyên xuất hiện oán linh, quấy rối không ngừng khiến cả gia đình tôi chịu khổ sở vô cùng. Bất đắc dĩ, tôi đành đường đột cầu viện đại nhân cùng các đồng sự đến trừ tà.

Ngày “Bách Quỷ Dạ Hành” đang đến gần, nếu oán linh không được dẹp yên, lòng tôi không sao yên tâm. Vợ con tôi thường xuyên trông thấy bóng quỷ trong võ đường, dân chúng quanh thị trấn sợ hãi không dám đến gần.

Tôi hiểu rõ, khi Bách Quỷ Dạ Hành diễn ra, cổng quỷ mở ra, oán linh dẫn đường — võ đường nhà tôi sẽ không tránh khỏi đại họa. Tôi già cả chẳng tiếc thân này, nhưng vợ con vẫn còn trẻ, không nỡ để họ gặp nạn.

Mong ngài có thể giúp đỡ, trả lại sự yên bình cho gia tộc Matsumoto. Cụ thể tình hình, xin mời đại nhân đến võ đường, tôi sẽ trình bày kỹ càng.”

— Matsumoto Shigeru, kính bút.

Đọc xong thư, La Diệp cảm thấy vô cùng rối rắm. Võ đường bị ma ám? Ngày Bách Quỷ Dạ Hành? Mọi thông tin cứ rối tung lên, cần phải chắp nối lại từ đầu. Nhưng có thể xác định được, NPC chính của vòng chơi này chính là gia đình Matsumoto, đứng đầu là Matsumoto Shigeru.

Trong thư, điều khiến cậu chú ý nhất chính là cái tên mở đầu: Ashiya Yo.

“Cái tên Ashiya Yo này… chẳng lẽ là mình? Là tên mà hòn đảo này gán cho mình trong vòng chơi này? Còn Ashiya… chẳng phải là Ashiya Douman sao? Âm Dương sư nổi tiếng đó?”

La Diệp từng đọc qua không ít tiểu thuyết và phim ảnh Nhật Bản, nên có đôi chút hiểu biết. Cậu biết Ashiya Douman là một Âm Dương sư thường được nhắc đến cùng với Abe no Seimei, thường bị mô tả là phản diện, gian tà. Mối quan hệ giữa hai người này, trong văn học, chẳng khác gì Sherlock Holmes và Moriarty vậy.

Nhưng… thanh niên kia còn nói cậu đến từ “thành Edo”, tức là hiện giờ đang ở thời kỳ Edo, mà Ashiya Douman thì lại sống vào thời Heian. Vậy chẳng lẽ, thân phận hiện tại của cậu là hậu duệ của Douman?

Một Âm Dương sư lưu lạc giữa dân gian, định cư ở Edo nghe cũng khá thú vị. Nhưng khả năng cao đây chỉ là phần thiết lập bối cảnh. Dù gì nơi diễn ra vòng chơi này cũng là “thị trấn Bạch Sa” trước mặt, cậu không nghĩ mình sẽ thực sự được đặt chân đến thành Edo thật.

Thế nên hiện giờ, thứ cần tập trung vẫn là “võ đường” và “gia đình Matsumoto”. Cốt truyện chính của vòng này nhất định xoay quanh họ.

“Võ đường bị ma ám… nghe chuẩn vị kinh dị kiểu Nhật rồi đấy.” La Diệp lẩm bẩm, đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ xa. Cậu ngẩng đầu, cuối cùng cũng nhẹ nhõm - hai người đồng đội của cậu, Lâm Kiến Ảnh và Mạc Trì Trì, đã đến.

Thấy họ, La Diệp mừng rỡ: “Kiến Ảnh, Trì Trì! Hai người không sao chứ?”

“La Diệp…” Mạc Trì Trì gần như kiệt sức, suýt thì ngã quỵ: “Tốt quá rồi… anh cũng không sao. Lúc mọi người bị tách ra, em cứ tưởng…”

Lâm Kiến Ảnh gật đầu, tiếp lời: “Khi sương mù kéo đến, mọi người đều bị tách nhau ra. Tôi đi dọc theo một con đường nhỏ, gặp được cô ấy. Chờ đến khi sương tan thì chúng tôi đã ở nơi này.”

Cậu ta nhìn quanh dãy phố phía sau, cau mày: “Kiến trúc thế này… là Nhật Bản cổ hả?”

“Ừ, chính xác là thời kỳ Edo.” La Diệp đưa thư cho Lâm Kiến Ảnh xem, đồng thời kể lại cuộc đối thoại với Gorou.

“Ngoài bức thư này ra, còn có một bọc vải mà NPC đưa cho tôi, bảo là do mấy Âm Dương sư khác gửi. Tôi vẫn chưa mở ra, muốn đợi nhóm của Tào Nhượng đến rồi hãy nói.” Với tính cách của nhóm đó, La Diệp chẳng mấy tin tưởng. Để tránh bị nghi ngờ giấu thông tin, cậu quyết định công khai mọi manh mối từ đầu.

“Ừ, làm vậy là đúng.” Lâm Kiến Ảnh đồng tình: “Tôi không tin được nhóm đó, nhưng mấy thứ khởi đầu trò chơi ai cũng có quyền biết.”

“Nghĩa là trong cốt truyện vòng này, anh là Âm Dương sư chính, còn chúng tôi là cấp dưới, hoặc đồng nghiệp?” Mạc Trì Trì vừa đọc xong thư, vừa thắc mắc: “Bảo sao quần áo tụi mình cũng thay đổi…”

Lâm Kiến Ảnh giờ cũng không còn mặc đồ thể thao mà là trang phục shozoku giống La Diệp. Còn Mạc Trì Trì thì mặc một bộ miko đỏ trắng, rất hợp với làn da trắng của cô, càng làm cô toát lên vẻ mong manh khó tả.

“Nhưng nếu anh có tên riêng thì…” Mạc Trì Trì nghiêng đầu thắc mắc: “Chúng tôi cũng phải có tên mới đúng chứ? Nhưng trên người chúng tôi lại không có bức thư nào cả…”

“Ê, mọi người đến đủ rồi hả!”

Tiếng hô vang của Tào Nhượng cắt ngang lời cô, làm cô giật bắn mình. Tào Nhượng dẫn theo một nam một nữ chạy tới chỗ ba người La Diệp. Như dự đoán, cả ba người họ cũng thay đồ giống kiểu Âm Dương sư và miko. Đứng giữa con phố Nhật cổ, ai nấy đều kinh ngạc không thôi.

“Cái hòn đảo này đúng là kinh dị thật, có thể…” Hắn lẩm bẩm cảm thán, rồi đổi giọng: “À mà này… mấy người tới sớm, chắc có được thông tin gì rồi chứ?”

Hắn thẳng thắn như vậy cũng giúp La Diệp đỡ tốn công đôi co. Cậu đưa thư cho họ xem, đồng thời giơ bọc vải lên: “Cái này là một NPC đưa cho tôi, giờ tôi mở ra cho mọi người cùng xem. Tôi chưa hề mở ra trước, là để chờ các người đến.”

Ý là đừng có suy diễn là tôi giấu gì cả.

Tào Nhượng đảo tròng mắt, cười lấy lòng: “Tụi tôi sao mà nghi ngờ cậu được chứ, mở giờ cũng vậy mà, mở đi.”

La Diệp không do dự, lập tức mở gói. Không ngờ bên trong lại là: hai tờ giấy A4, hai lá bùa, một cây cung gỗ và một ống tên.

“Cái tờ giấy này… cửa ải trước cũng từng có.” Mạc Trì Trì hơi biến sắc: “Hình như là giấy ghi hướng dẫn trò chơi.”

Tào Nhượng giật lấy một tờ, mở ra xem. Quả nhiên trên đó ghi đầy chữ:

[Cửa ải thứ hai: Võ đường ma ảnh.]

[Tại thị trấn Bạch Sa bên ngoài thành Edo, có một võ đường bị ma ám. Mỗi đêm, trong võ đường đều xuất hiện những bóng ma ghê rợn, khiến dân trong vùng không ai dám đến gần. Chủ nhân võ đường - Matsumoto Shigeru, bất lực phải mời các Âm Dương sư từ Kyoto - chính là các bạn.]

[Tính từ hôm nay, đến đêm ngày thứ bảy chính là ngày Bách Quỷ Dạ Hành. Nếu đến lúc đó ác quỷ vẫn chưa bị tiêu diệt, toàn bộ võ đường sẽ không ai sống sót.]

[Quy tắc trò chơi: Các người chơi hãy cùng NPC đến võ đường Matsumoto, tìm hiểu những chuyện bí mật nơi đây. Trước khi “Bách Quỷ Dạ Hành” diễn ra, tiêu diệt được Boss quỷ sẽ được tính là qua ải. Trong gói có hai lá bùa, chỉ cần dán lên ác quỷ là có thể tiêu diệt, xin hãy sử dụng cẩn thận.]

[Lưu ý: “Tên gọi là câu chú ngắn nhất” hãy bảo vệ tên của bạn, đừng để ai biết được.]

[Chúc các bạn chơi vui vẻ.]