Chương 32: Trường Học Câm Lặng (18)

Rõ ràng, trong mắt Mai Lệ Bình, thù hận với Thẩm Mỗ còn lớn hơn với nhóm người chơi.

Vì vậy chỉ cần Thẩm Mỗ xuất hiện, cô ta nhất định sẽ ưu tiên đuổi theo cậu ta.

Đây chính là thời gian mà Thẩm Mỗ đang giành cho họ!

Đến nước này rồi, đã không còn thời gian để nghi ngờ hay cân nhắc nữa.

Diệp Thính Vũ là người phản ứng đầu tiên, cô mở toang cửa và lập tức lao ra, chạy về hướng ngược lại với Mai Lệ Bình và Thẩm Mỗ.

Những người khác cũng ngay lập tức bám theo, vẫn giữ nguyên đội hình cũ, với La Diệp và Lâm Kiến Ảnh bọc hậu.

Ban đầu họ cứ tưởng đã tạm thời thoát được kiếp nạn. Nhưng nào ngờ, biến cố lại ập đến!

Hai bên hành lang đột ngột xuất hiện vô số vết nứt! Cả dãy hành lang run lên bần bật như sắp sập đến nơi.

Từ những vết nứt đó, thứ trồi ra khiến tất cả người chơi đứng tim.

Từng đoạn xương trắng toát đang từ từ trồi ra từ trong tường!

Đó là… những xác học sinh từng bị Miêu Tinh Vũ gϊếŧ và nhét vào tường! Bây giờ chúng trồi lên, chính là để cản đường nhóm người chơi!

Vì sao ư?

Bởi Miêu Tinh Vũ chính là kẻ gϊếŧ họ.

Người chơi bây giờ đang muốn giải thoát cho Miêu Tinh Vũ.

Tất nhiên bọn họ không đồng ý!

Dù đã hóa thành xương trắng. Bọn họ vẫn muốn ngăn cản người chơi đến cùng!

May mắn thay, những bộ xương ấy không thể hoàn toàn rời khỏi tường, nhưng chỉ cần những cánh tay và chân xương trồi ra thôi cũng đủ kéo chậm tốc độ của cả nhóm.

Mà đúng lúc đó…

Mai Lệ Bình nghe thấy tiếng động, liền quay đầu trở lại, bỏ mặc Thẩm Mỗ, tiếp tục đuổi theo nhóm người chơi!

Tình thế này gần như là đường cùng!

La Diệp nhìn bóng lưng của các đồng đội, trái tim như bị siết chặt.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một ý tưởng lóe lên trong đầu cậu - một cách duy nhất có thể giúp cả nhóm sống sót.

Cậu hạ bút viết nhanh nhất đời mình lên một mảnh giấy, rồi chạy lên thật nhanh vượt qua cả Lâm Kiến Ảnh, đuổi kịp Diệp Thính Vũ.

Nhét mảnh giấy vào tay chị của mình — rồi không quay đầu lại, lao thẳng về phía trước.

Diệp Thính Vũ sửng sốt, cúi đầu nhìn mảnh giấy.

Chỉ có chín chữ, nhưng khiến cô nghẹn cứng nơi cổ họng.

[Mọi người mau chạy, để em dụ cô ta.]

La Diệp đã lựa chọn — trở thành con mồi. Chỉ để cứu lấy cả nhóm.

Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu của Diệp Thính Vũ chỉ có một ý nghĩ — ngăn cản La Diệp!

Nhưng mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức chẳng ai kịp phản ứng. Ba giây, chỉ cần ba giây để đọc xong mảnh giấy, thì La Diệp đã chạy xa khỏi tầm mắt. Cậu chạy băng băng trong hành lang, nơi những mảng tường nứt toác và những đoạn xương trắng đang dần lộ ra, kêu răng rắc trong không khí. Chính tiếng động đó đã làm rối loạn thính giác của Mai Lệ Bình, khiến bà ta không thể xác định được con mồi ở đâu.

Ngay lúc đó, nhóm của Diệp Thính Vũ cũng vừa đến lối vào hành lang cầu kính. Cô cắn răng, không quay đầu đuổi theo La Diệp, mà lập tức dẫn những người còn lại tiến lên phía trước.

Giờ không thể để tình cảm làm chủ. Nếu đuổi theo, không giúp được La Diệp mà còn kéo cậu ấy xuống nước. Diệp Thính Vũ hiểu rõ điều đó, nên cô lựa chọn phối hợp — nếu đã là kế hoạch của La Diệp, thì cô phải làm cho nó có giá trị.

Hành lang kính hai bên đều là cửa sổ, ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài chiếu vào, xương cốt cũng ít hơn những nơi khác nên di chuyển thuận lợi hơn. Với sự đánh lạc hướng từ La Diệp, Mai Lệ Bình thậm chí không hề dừng lại ở lối vào hành lang, mà lao thẳng lên tầng trên truy sát.

Bên phía Diệp Thính Vũ, cả nhóm vừa chạy vừa né tránh, cuối cùng cũng tìm được một khoảng trống tương đối an toàn để nghỉ lấy hơi. Giản Thanh Oanh ôm ngực thở hổn hển, nhưng nhanh chóng phát hiện ra điều gì đó bất thường — nhóm của họ thiếu người! Vừa rồi lúc chạy trối chết, cô chỉ có thể bám sát sau lưng Diệp Thính Vũ, hoàn toàn không để ý đến ai khác. Giờ mới tỉnh táo lại, cô liền lục cuốn sổ tay ra, viết nhanh một hàng chữ rồi đưa cho Diệp Thính Vũ: [La Diệp với Lâm Kiến Ảnh đâu rồi?]

Diệp Thính Vũ đọc xong, sắc mặt cũng sầm lại.

Phải rồi… La Diệp đã lao đi làm mồi nhử, còn Lâm Kiến Ảnh thì sao? Cậu ta cũng biến mất luôn rồi?



Về phía La Diệp, quyết định của cậu thực chất là bản năng nhiều hơn lý trí.

Cậu chỉ biết một điều: nếu cả nhóm cứ chạy thành một khối, kiểu gì cũng sẽ bị tóm gọn một lượt. Chỉ có tách ra, kéo sự chú ý của Mai Lệ Bình về phía mình, mới có thể mở ra đường sống cho số đông.

Còn về việc bản thân có sống sót không… Thật ra, La Diệp chưa nghĩ đến. Chuyện xảy đến quá đột ngột.

Nhưng trong nhóm, có người thân của cậu, có Giản Thanh Oanh và Lý Thanh Hoài là những người vô tình bị lôi kéo vào hòn đảo quỷ ám này. Cậu chỉ muốn — nếu có người được sống, hãy là họ.

Năm xưa, cậu không cứu được mẹ và anh trai. Lúc đó, cậu không có quyền lựa chọn. Nhưng bây giờ, cậu có.

Tiếng xương gãy rạn giòn giã vang lên không dứt. Tường vỡ vụn, tay chân xương trắng như đang điên cuồng chồm ra, cố níu lấy La Diệp. Phía sau, Mai Lệ Bình phát ra những tiếng thét chói tai, móng vuốt rít gào trong không khí — bà ta chỉ muốn xé xác cậu.

Trong âm thanh hỗn loạn đó, dường như có cả tiếng đập bóng. Gấp gáp, dồn dập, từng nhịp một.

Có thể là Thẩm Mỗ đang đánh lạc hướng, hỗ trợ lần cuối cho La Diệp.

Nhưng rõ ràng — tất cả đều vô vọng.

Dần dần, La Diệp bắt đầu kiệt sức. Dù cậu cố gắng ép bản thân giữ tốc độ, nhưng bước chân vẫn ngày một chậm lại không thể tránh khỏi.

Mai Lệ Bình thì ngược lại — vẫn giữ nguyên tốc độ lao tới, điên cuồng như dã thú. Bà ta gào rú, vồ thẳng về phía cậu. Một cú vung móng sắc lẹm xé toạc lưng áo, để lại trên làn da trần trụi của La Diệp bốn vết thương sâu đến tận xương!

Cơn đau sắc lạnh như dao cứa xuyên qua toàn bộ thần kinh, khiến La Diệp không còn giữ nổi thăng bằng — cậu ngã sấp xuống nền đất lạnh băng. Mọi thứ trước mắt chao đảo dữ dội, tai ù đặc, chẳng còn nghe thấy gì, cũng chẳng còn nhìn rõ thứ gì nữa.

La Diệp biết Mai Lệ Bình ra đòn để kết liễu. Một cú không chết, chắc chắn sẽ có cú thứ hai ngay sau.

Có lẽ đây là đoạn kết của cuộc đời cậu.

Ý thức đang tuột dốc không phanh, La Diệp dần không còn cảm giác với cơn đau nữa. Cậu nhắm mắt lại, lặng lẽ chờ đón cái chết đang đến gần.

Nhưng đòn đánh cuối cùng đó mãi vẫn không giáng xuống.

Giữa làn sương mờ và nỗi đau đang lấn át mọi giác quan, La Diệp như nghe thấy tiếng vật nặng đập vào cơ thể người, rồi tiếp theo là tiếng Mai Lệ Bình thét lên đầy oán hận.

Đúng lúc cậu còn đang ngây ngẩn trong nửa tỉnh nửa mê, một đôi tay lạnh buốt đã ôm lấy cậu, kéo bật dậy khỏi mặt đất. La Diệp đã chẳng còn sức để phản kháng — cậu mặc kệ thân thể bị người đó thao túng.

Trong cơn mê man, La Diệp lờ mờ nhận ra mình đang được ai đó cõng trên lưng.

Ngay trước khi chìm hẳn vào bóng tối của vô thức, một ánh bạc lấp lánh lướt qua tầm mắt mờ nhòe của cậu.