[Làm sao chúng tôi biết anh đang nói thật? Lỡ như chúng tôi phá bỏ phong ấn cuối cùng của Miêu Tinh Vũ kết quả lại là bị cô ấy gϊếŧ sạch thì sao?]
Tiêu Hoa vẫn rất lý trí, hỏi ngược lại: [Cậu từng nói là cô ấy không thấy được cậu, đúng không? Vậy kể cả cậu có muốn bảo vệ bọn tôi, nếu Tinh Vũ không nhìn thấy cậu thì cũng chẳng có lý do gì để tha cho bọn tôi cả.]
Thẩm Mỗ khẽ lắc đầu, lại giơ sổ tay lên viết: [Đúng là tôi không thể đảm bảo chắc chắn điều gì. Nhưng các người chỉ còn một lựa chọn: tin tôi. Càng gần sáng, Mai Lệ Bình sẽ càng trở nên điên loạn. Cảm giác của bà ta sẽ trở nên cực kỳ nhạy. Chạy trốn không có ích gì cả, các cậu không thể thoát. Nếu không tin cách của tôi, các cậu vẫn sẽ chết dưới tay bà ta thôi. Tôi thì không sao. Các cậu không phải nhóm người ngoài đầu tiên tôi gặp và chắc chắn cũng chẳng phải nhóm cuối cùng. Tôi có thể đợi tiếp, đợi đến khi có người chịu tin tôi, giúp tôi giải thoát. Nhưng các cậu thì không có thời gian. Tin tôi đi, nếu mọi chuyện cứ như thế này thì đến lúc trời sáng, tất cả các cậu sẽ chết.]
Lời lẽ gần như mang tính uy hϊếp này khiến đám người La Diệp cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng dù có bực bội, họ cũng chẳng làm được gì. Cách nhau một cánh cửa sắt, họ không thể phản kháng hay tra hỏi thêm.
Mà Thẩm Mỗ nói đúng một điều bọn họ không còn thời gian để do dự nữa.
Nếu cứ tiếp tục chờ đợi mà không làm gì, ai biết được Mai Lệ Bình còn có thể tiến hóa thành dạng quái vật gì nữa?
Chỉ mới hơn một tiếng trôi qua, mà cả khuôn viên trường đã trở nên dị dạng, còn Mai Lệ Bình thì ngày càng nhạy cảm, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể phát hiện và gϊếŧ người.
Lúc này, Diệp Thính Vũ hít sâu một hơi, viết ra: [Tôi nghĩ chúng ta có thể tin Thẩm Mỗ lần này. Hãy thử đào xác của Miêu Tinh Vũ lên xem sao.]
Toàn bộ các manh mối cho đến hiện tại đều hướng về một khả năng. Những gì Thẩm Mỗ nói có khả năng rất cao là cách thật sự để ‘qua ải’.
Nhưng dù vậy, ở trong một trò chơi kinh dị như thế này, cẩn trọng là điều tất yếu.
Đây không phải game có thể “load lại save”. Một khi chết rồi thì là hết — không có cơ hội sửa sai.
Nếu không chuẩn bị đủ, chẳng ai dám liều lĩnh bước ra khỏi căn phòng an toàn này. Nhưng ngược lại, cũng chẳng có thứ gọi là an toàn tuyệt đối trong game.
Đôi khi, muốn sống sót thì phải liều.
Giản Thanh Oanh nhìn quanh một lượt, rồi cũng giơ sổ lên: [Tôi thấy Thẩm Mỗ nói thật đó. Dựa vào tất cả các manh mối, cậu ta rõ ràng là người bạn thân nhất của Miêu Tinh Vũ. Nếu là bạn thân thật sự thì chắc chắn cậu ta cũng muốn cô ấy được giải thoát, đúng không?]
[Nói thì hay đấy.] Lý Thanh Hoài cũng viết: [Nhưng đến nước này rồi, chúng ta vẫn còn tin vào cái gọi là “chân tình nhân gian” sao?]
Diệp Thính Vũ khẽ cong môi, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ viết: [Có lúc, tin vào tình cảm cũng không phải chuyện quá tệ. Vậy đi, quyết định vậy đi - chúng ta sẽ đi đào xác Miêu Tinh Vũ lên. Dù sao bây giờ cũng chẳng còn manh mối nào khác nữa. Chúng ta không có thời gian để lục tung từng phòng trong cái trường này đâu.]
Đến nước này, chỉ có thể thử một lần.
[Nhưng mà…] Diệp Thính Vũ bổ sung thêm một ý: [Chúng ta không ra ngay. Chờ đến lần tiếp theo trường thay đổi vị trí phòng rồi hẵng đi. Lúc đó thì xuống thẳng sân trường, tới cột cờ mà đào.]
Cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Thẩm Mỗ.
Rõ ràng, Diệp Thính Vũ không muốn đặt cược toàn bộ sinh mạng của mình vào lời một NPC lạ mặt.
Dù sao thì Miêu Tinh Vũ cũng không thể nhìn thấy Thẩm Mỗ, có cậu ta hay không cũng chẳng giúp được gì cho nhóm người chơi.
Giữ khoảng cách với NPC, chính là một nước cờ phòng thân của Diệp Thính Vũ.
Nhưng điều khiến Diệp Thính Vũ chú ý hơn cả, là lời Thẩm Mỗ nói: [Các người không phải nhóm ngoại lai đầu tiên đến đây.]
“Người ngoài” mà Thẩm Mỗ nhắc đến, rất có thể chính là những người chơi khác trên đảo Sương Mù.
Nghe cách cậu ta nói, những người trước kia đều không giải được màn chơi này.
Vậy chẳng lẽ tất cả bọn họ đều chết trong trò chơi?
Và nếu bọn họ giải quyết được màn chơi này, giúp các NPC siêu độ…
Vậy chẳng phải “Trường Học Câm Lặng” sẽ biến mất khỏi đảo Sương Mù sao?
Quả nhiên, đảo Sương Mù vẫn còn rất nhiều bí mật, cần phải từ từ khám phá.
Hiện tại, việc duy nhất mà họ có thể làm chính là đợi.
Để tránh đến lúc đó luống cuống tay chân, Tiêu Hoa còn cẩn thận chuẩn bị sẵn một mảnh giấy:
[Là Thẩm Mỗ nhờ chúng tôi đến cứu cậu.]
Không biết dòng chữ này có tác dụng với Miêu Tinh Vũ hay không, nhưng cứ chuẩn bị trước thì hơn.
Nửa tiếng dần trôi qua. Người chơi vẫn giữ im lặng. Thẩm Mỗ cũng không vội vàng.
Dù lúc nào La Diệp nhìn ra ngoài qua ô cửa sắt nhỏ, cậu ta vẫn đứng đó — bất động, không biết đang tính toán điều gì trong đầu.
Hai bên cứ thế giằng co cho đến khi 30 phút trôi qua.
Bên tai vang lên tiếng gió rít lên ù ù.
Cả sáu người trong phòng đã tìm được điểm tựa, chuẩn bị sẵn tinh thần để “dịch chuyển” lần nữa.
5 phút trôi qua rất nhanh và rồi…
Không gian xung quanh lại rơi vào im lặng tuyệt đối.
La Diệp cùng những người khác lần lượt đứng dậy khỏi mặt đất, phủi bụi trên người, bật đèn pin, sẵn sàng rời đi.
Lần chuyển phòng này, chắc Thẩm Mỗ không còn đứng ngoài hành lang nữa chứ?
Mọi người liền áp sát cửa sổ phía bên kia để xác định tầng lầu. Họ nhanh chóng phát hiện: đây là tầng ba. Mà cây cầu hành lang nối các khu cũng nằm đúng tầng này. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, việc chạy trốn cũng dễ hơn — vận khí lần này coi như không tệ. Ít nhất là họ nghĩ vậy.
Diệp Thính Vũ và Tiêu Hoa cùng tiến lại gần cửa chính văn phòng.
Tiêu Hoa ghé mắt nhìn qua lỗ mắt mèo, muốn quan sát tình hình bên ngoài.
Nhưng vừa nhìn — mặt anh lập tức đen như đáy nồi.
Thẩm Mỗ quả thật đã biến mất…
Nhưng thay vào đó, đang đứng ngay hành lang trước mặt họ lại là… Mai Lệ Bình mù mắt!
Cô ta sao lại ở đây?
Hơn nữa còn đứng ở đó y như đang canh cửa chờ mồi?
Vận may cái quái gì đó — hoàn toàn không tồn tại!
Trán Diệp Thính Vũ rịn ra một giọt mồ hôi lạnh. Cô lùi lại hai bước, nhanh chóng ra hiệu cho mọi người im lặng.
Tiêu Hoa cũng vội viết vào giấy: [Mai Lệ Bình đang ngay ngoài cửa!]
Mọi người lập tức hiểu ý, đồng loạt tắt đèn pin, không dám phát ra bất cứ tiếng động nào.
Giây phút ấy, họ chỉ có thể nín thở, không dám cử động dù là một chút, sợ làm kinh động đến cơn cuồng loạn của Mai Lệ Bình.
Thẩm Mỗ thì không sao, cậu ta sẽ không gϊếŧ họ. Nhưng Mai Lệ Bình thì khác — nếu người chơi thật sự giải thoát được Miêu Tinh Vũ, thì kết cục của Mai Lệ Bình chắc chắn sẽ là tiêu vong.
Cô ta không thể để điều đó xảy ra. Vì thế, nếu phát hiện ra người chơi, chắc chắn sẽ liều chết tấn công!
Mọi người nín thở chờ đợi, thầm cầu khấn Mai Lệ Bình sớm rời đi.
Từ góc của Diệp Thính Vũ, cô vừa khéo có thể nhìn ra hành lang —
Và rồi cô tận mắt thấy, Mai Lệ Bình khẽ khàng hít lấy một hơi.
Chỉ một động tác đó thôi, tim Diệp Thính Vũ như rơi xuống đáy vực.
Cô ta không nhìn thấy, nhưng lại đang dùng mùi để xác định có người lạ trong phòng hay không!
Và rồi…
Mai Lệ Bình dừng việc ngửi lại.
Cô ta nhe răng, để lộ hàm răng lởm chởm như răng cá mập, phát ra một tiếng hét quái dị như tiếng trẻ sơ sinh khóc:
“Aaaaa!”
Ngay sau đó, cô ta như phát điên, dùng đầu mình liên tục đập mạnh vào cánh cửa văn phòng!
Âm thanh khủng khϊếp ấy khiến ai nấy trong phòng đều cảm giác tim gan muốn nhảy ra ngoài, cả thân thể run rẩy, suýt không đứng vững nổi.
Cô ta phát hiện ra họ rồi!
Mà cái cửa sắt cũ mèm này, chống được bao lâu?
Nhìn cánh cửa đang lung lay dữ dội, Giản Thanh Oanh rốt cuộc không kìm được — nước mắt rơi xuống.
Cô hoảng loạn tột độ, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết phải làm gì.
Sắp chết rồi sao…?
Mình sắp chết ở đây rồi sao…?
Cô nhắm mắt lại, tuyệt vọng ngã phịch xuống đất.
Nếu đây là giây phút cuối cùng, vậy thì cô…
Bỗng…
Bịch… bịch… bịch…
Tiếng bóng rơi xuống nền bất chợt vang lên trong không gian chết chóc, rõ ràng đến mức mọi người đều sửng sốt.
Diệp Thính Vũ ngay lập tức lấy lại tỉnh táo, còn La Diệp thì theo bản năng quay đầu nhìn về hướng âm thanh truyền đến.
Tiếng đập bóng ấy… là của Thẩm Mỗ!
Bịch… bịch… bịch…
Tiếng vang đều đều, không vội không chậm, nhưng vang lên như sấm giữa trời quang.
Ngay cả Mai Lệ Bình cũng bị tiếng động ấy thu hút, ngừng việc đập cửa, phát ra tiếng gầm gừ tức giận:
“Aaaaa!”
Tiếp theo đó — là tiếng chạy dồn dập hòa cùng âm thanh của quả bóng dội trên mặt sàn, xa dần về phía ngược lại của hành lang.
Đến đây, người ngu cũng hiểu:
Thẩm Mỗ đang cố tình đánh lạc hướng Mai Lệ Bình!
Cậu ta đang giúp người chơi mở đường!